Rêu Xanh - Chương 80
Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:09
“Đến phương Bắc rồi.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ cảm thán rồi lại đeo tai nghe lên, thuận tay tháo chiếc tai nghe bên phải ra nhét vào tai Phương Ẩn Niên.
Không biết từ lúc nào tai nghe đã chuyển bài hát. Rõ ràng trước đó đều là chế độ lặp lại một bài, chắc là đã vô tình chạm phải nên bây giờ đã chuyển sang một bài hát khác.
Anh đã rửa thêm một cuốn ảnh để em có thể giữ lại
Áo len cũng đã chuẩn bị thêm cho em một lớp
Nhưng hơi ấm an ủi em trong những khoảnh khắc cô đơn
Làm sao để giữ lại cho em thêm một chút?…
Là giọng hát của Ngũ Nguyệt Thiên (MayDay nhóm nhạc Đài Loan). Đây là lần đầu tiên Khấu Thanh nghe bài hát này. Cô quay sang nhìn biểu cảm của Phương Ẩn Niên, muốn hỏi hắn có thích không.
Nhưng khi quay đầu lại cô bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn mình.
Chăm chú, trầm mặc, mang theo một thứ tình cảm mà cô không thể hiểu được.
Giữa khoảnh khắc đối mặt, tiếng nhạc bỗng im bặt rồi đột ngột vào điệp khúc, tiếng dương cầm dồn dập dội vào màng nhĩ cô đau nhói.
Anh không muốn để em một mình
Một mình chìm nổi giữa biển người
Anh không muốn để em một mình đi qua những ngày mưa bão
Anh không muốn để em một mình gánh chịu sự tàn nhẫn của thế giới này…
“Hay lắm, anh thích.”
Phương Ẩn Niên ngón tay khẽ ấn lên tai nghe rồi nói.
Sợi dây tai nghe lơ lửng giữa hai người rối thành một cuộn chỉ. Khấu Thanh hoảng hốt quay đầu đi, khuỷu tay chống lên bàn chống cằm nhìn những vệt mưa trên kính.
Chuyến tàu đêm có lẽ là một xã hội thu nhỏ của tầng lớp bình dân nhất đều là những con người đang vật lộn bị cuộc sống dồn ép đến mức phải lấy trứng chọi đá, tìm đủ mọi tư thế để ngồi thoải mái hơn một chút. Thậm chí còn có người trải thẳng áo khoác ra ngủ ở lối đi nhỏ.
Tầm mắt Khấu Thanh từ cánh đồng ngoài cửa sổ lại hướng về những con người dưới sàn tàu. Cô đột nhiên cảm thấy mình đã nghĩ ra được điều ước sinh nhật cho năm mười tám tuổi.
Khấu Thanh mười ba tuổi muốn có được tình yêu, muốn ở bên cạnh anh trai.
Khấu Thanh mười bảy tuổi muốn anh trai và cô có thể hạnh phúc, sung túc ở bên nhau.
Đoàn tàu dừng lại loa phát thhắn đang thông báo: “Kính chào quý hành khách, chào mừng quý khách đã đi trên chuyến tàu K15. Phía trước là ga cuối thành phố Lạc Xuyên, xin quý khách vui lòng sắp xếp lại hành lý và chuẩn bị xuống tàu…”
Phương Ẩn Niên đứng dậy cánh tay dài vươn ra đã nhấc bổng chiếc ba lô lên vai. Hắn kéo Khấu Thanh đứng trước mặt mình gần như che chở cô trong lòng rồi đi ra ngoài. Vừa ra khỏi ga hơi lạnh lập tức như d.a.o nhỏ lướt qua má cô. Trước mắt là một màu tuyết trắng xóa, ngay cả trên sân ga cũng đã có chút đóng băng. Khấu Thanh không để ý, chân trượt một cái suýt nữa thì ngã.
Phương Ẩn Niên ôm lấy cô ngả người ra sau cười:
“Còn chưa tới khách sạn đã muốn ngủ rồi à.”
Khấu Thanh bám c.h.ặ.t lấy tay áo khoác của Phương Ẩn Niên dựa vào lực trên eo hắn mà khó khăn đứng dậy. Lúc đi cả hai đều mặc rất dày, Khấu Thanh mặc một chiếc áo khoác trắng, bây giờ trông như một chú chim cánh cụt vụng về đứng lên cố tỏ ra mạnh mẽ:
“Em tự đứng lên được.”
“Thế à?”
Phương Ẩn Niên cười như không cười cúi người nhìn cô.
Hơi thở của hai người hòa quyện thành một thể giữa không trung.
Thế rồi hắn cố tình buông cánh tay đang đặt trên eo Khấu Thanh ra. Mặt đất quá trơn. Khấu Thanh lén lút, tưởng rằng hắn không thấy liền bám lấy vạt áo khoác của hắn đi theo sau, chân không rời khỏi mặt đất mà lướt đi từng bước nhỏ trên băng.
Ra khỏi ga, giữa một màu đen thăm thẳm, tuyết không còn rơi nữa. Lớp tuyết đọng trên mặt đất gần như phủ kín cả mặt giày. Đây không phải là loại tuyết nhỏ, nhẹ bẫng rơi xuống là tan ngay như ở Vãn Sơn mà là lớp tuyết dày và đặc chất đống trên mặt đất, trên cây cối và xe cộ. Xa xa, những ống khói đỏ trắng đang nhả ra làn khói đen.
“Oa.”
Khấu Thanh nhìn cảnh đó mà có chút sững sờ. Đây là lần đầu tiên cô thấy tuyết rơi dày đến vậy.
“Lát nữa miệng toàn là gió lạnh đấy.”
Phương Ẩn Niên xoay người, rảnh tay kéo chiếc khăn quàng cổ của cô lên cao, che kín miệng cô chỉ để lộ đôi mắt to tròn long lhắn và ch.óp mũi.
Hai người đi về phía ven đường liền thấy Dương Kiên trên cầu. Anh ta cũng mặc một chiếc áo phao dài qua gối, đội một chiếc mũ len màu xanh da trời, giơ tay cao vẫy vẫy về phía hai người.
“Lâu rồi không gặp nhé, cậu vẫn không đẹp trai bằng tôi.”
Dương Kiên nhìn Phương Ẩn Niên cười để lộ cả mười tám cái răng.
“Biến đi.”
Phương Ẩn Niên nhếch khóe miệng.
“Em gái tôi đâu?”
Dương Kiên hỏi.
Khấu Thanh từ từ ló đầu ra từ sau lưng Phương Ẩn Niên hỏi:
“Bạn gái anh đâu?”
“Cô ấy không đến. Vì là đến gặp hai người nên để chúng ta nói chuyện cho thoải mái hơn.”
Dương Kiên vừa nói vừa định nhận lấy chiếc vali trong tay Phương Ẩn Niên lại bị hắn chặn lại.
“Thôi được rồi, cậu tự kéo đi. Cậu ấy à, hễ gặp em gái tôi là trời sinh cái số phải nai lưng ra làm, tôi không cản cậu nữa.”
Dương Kiên sờ sờ mũi ra hiệu đi về phía trước.
Địa điểm bán kết cách ga tàu không xa nên họ quyết định thuê một nhà nghỉ gần đó. Phương Ẩn Niên đã đặt trước trên mạng một phòng đôi ở nhà nghỉ tên Nghi Thất, 95 đồng một đêm, thấy bình luận cũng không tệ. Càng đi về phía ga tàu, gần như tất cả đều là những nhà nghỉ nhỏ và các quán ăn vặt.
Đường phố lúc rạng sáng vốn dĩ không có mấy người nhưng vì là gần ga tàu nên cũng có vài thanh niên và người trung niên trông có vẻ lêu lổng, lưng đeo hành lý ngồi xổm ven đường gặm bánh mì và hút t.h.u.ố.c. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, các góc khuất đều đặt những tấm bảng trắng.
Trên đó dùng chữ vuông màu đỏ tươi viết: Nghỉ chân, có wifi, bình nóng lạnh, phòng đơn 10 đồng.
“Mười đồng mà cũng ở được ạ?”
Khấu Thanh nắm tay Phương Ẩn Niên đi giữa Dương Kiên và hắn, có chút nghi hoặc hỏi.
“Được chứ, sao lại không.”
Dương Kiên vừa nói vừa bật cười liếc nhìn Phương Ẩn Niên.
Khấu Thanh không hiểu nhìn theo ánh mắt của Dương Kiên sang Phương Ẩn Niên. Khí chất và ngoại hình của hắn thực ra thiên về người phương Bắc hơn, là kiểu người có khung xương lớn gương mặt góc cạnh sắc sảo mà tinh tế. Gương mặt nhợt nhạt của hắn bị gió thổi đến hơi ửng hồng, trong đêm tối mờ ảo đen trắng phân minh.
“Trước kia lúc còn nhỏ, tôi bị ba tôi đ.á.n.h, hai đứa bọn tôi liền cầm học bổng của Phương Ẩn Niên lén bắt tàu hỏa đi chơi. Lúc đó bọn tôi ở chính là cái phòng đơn mười đồng tiền đấy.”
Dương Kiên vừa cười vừa nói, giọng nói sang sảng của anh ta vang vọng trên đường phố.
“Còn nhỏ sao, mười hai tuổi.”
Giọng nói lạnh lùng của Phương Ẩn Niên phá đám, hắn siết nhẹ tay Khấu Thanh.
“Mười hai tuổi cũng không lớn mà, ha ha ha ha.”
Dương Kiên nói.
“Nó trông như thế nào ạ?”
Khấu Thanh nhìn Phương Ẩn Niên hỏi.
“Mẹ kiếp, nó giống như cái quan tài ấy, em biết không? Chỉ có một cái giường hẹp đến cửa sổ cũng không có. Cửa vừa đóng lại thì đúng là không khác gì nằm trong quan tài.”
Dương Kiên cười đến mức nước mắt sắp chảy ra.
“Hai đứa bọn tôi liền thay phiên nhau nằm, nó nằm một lúc tôi đứng một lúc. Tôi đứng một lúc, nó nằm một lúc.”
“Khổ quá.”
Khấu Thanh nắm c.h.ặ.t lại bàn tay xương xẩu của Phương Ẩn Niên nhíu mày.
Chỉ dẫn trên bản đồ hiển thị nhà nghỉ Nghi Thất ở ngay đây. Ba người đi vòng qua mấy khúc quanh xiêu vẹo lại chỉ thấy một tòa nhà nhỏ bốn tầng ven đường, đèn cũng không sáng.
“Là ở đây à?”
Dương Kiên nhìn điện thoại trong tay Phương Ẩn Niên hỏi.
“Đúng vậy.”
Phương Ẩn Niên liếc nhìn cánh cửa lớn khép hờ ở tầng một đi đầu bước vào. Quả nhiên vừa vào trong sân đã thấy tấm biển hiệu đèn huỳnh quang của nhà nghỉ Nghi Thất.
“Có biển hiệu sao không treo ra ngoài nhỉ.”
Dương Kiên cau mày.
Ba người đi vào trong. Vừa vào tòa nhà liền thấy một người đàn ông trung niên đang gục trên bàn ngủ đèn trắng lạnh lẽo vẫn còn sáng.
“Bác ơi, nhận phòng.”
Phương Ẩn Niên dùng đốt ngón tay, không nặng không nhẹ gõ lên mặt bàn.
Người đàn ông dụi mắt đứng dậy hỏi số phòng, xem chứng minh thư của Phương Ẩn Niên, yêu cầu một trăm đồng tiền cọc rồi đưa cho hắn một chùm chìa khóa:
“Lầu hai, 203.”
Tầng một rất hẹp, cầu thang cũng không rộng rãi, miễn cưỡng đủ cho hai người đi qua. Cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt.
“Mẹ kiếp, một trăm là c.ắ.t c.ổ rồi.”
Dương Kiên vịn vào lan can nói.
“Không sao đâu ạ, có khi bên trong sẽ tốt hơn.”
Khấu Thanh an ủi.
Ba người tìm được phòng 203 dùng chìa khóa mở cửa. Đập vào mắt là một chiếc giường lớn bằng gỗ với ga trải giường và gối đầu màu trắng. Đối diện là một chiếc bàn màu vàng rất sơ sài, trên đó có một chiếc TV kiểu cũ to sụ còn có cả ăng-ten, cùng một ấm đun nước màu đen và hai hộp mì ăn liền Khang Sư Phụ đã xếp chồng lên nhau.
Phương Ẩn Niên im lặng nhìn cảnh đó, khí áp có chút thấp.
Dương Kiên thức thời không hé răng.
Bên cửa sổ lại truyền đến giọng nói trong trẻo của Khấu Thanh:
“Bên ngoài này vừa hay là biển này.”
Phương Ẩn Niên nghiêng đầu nhìn Khấu Thanh. Căn phòng này mọi thứ đều chẳng ra gì nhưng lại có một chiếc cửa sổ lớn gần sát đất rất đẹp, vừa hay có thể nhìn thấy cảnh biển và bãi cát trắng tinh bên ngoài.
“Đây là biển Xuyên, cũng nổi tiếng lắm đấy. Không ít người đến Lạc Xuyên là để ngắm biển.”
Dương Kiên đứng bên cửa sổ nói.
Lạc Xuyên là một thành phố mang gam màu xám, không phải là cái xám ảm đạm mà là cái xám của bê tông cốt thép, của công nghiệp nặng. Gió thì l.ồ.ng lộng biển cũng dữ dội. Khác với cái cảm giác ẩm ướt mưa gió triền miên của Vãn Sơn, nơi đây mang một vẻ nồng nàn rõ ràng.
“Tôi đi trả phòng.”
Phương Ẩn Niên không có tâm trạng nào để ngắm biển hay cửa sổ sát đất.
“Không cần đâu, phòng này rất tốt rồi.”
Khấu Thanh giữ lấy cổ tay Phương Ẩn Niên cười nói.
“Trước kia chị Bạc Trầm từng hỏi em muốn gì, em đã nói muốn được ngắm biển. Như bây giờ là tốt lắm rồi.”
Phương Ẩn Niên nhìn biểu cảm của Khấu Thanh, đôi mắt sáng ngời rất hưng phấn không giống như đang miễn cưỡng.
“Đúng vậy đó, cậu không hiểu đâu. Con gái ra ngoài là thích ngắm cảnh, trả tiền cho cảnh sắc và tâm trạng hiểu không? Chỉ cần Khấu Thanh vui là được rồi.”
Dương Kiên cũng hùa theo.
“Vâng vâng vâng.”
Khấu Thanh gật đầu lia lịa.
Phương Ẩn Niên im lặng. Hắn lấy từng món đồ từ trong ba lô ra: ga trải giường, thú nhồi bông, quần áo tắm rửa, đồ dùng vệ sinh cá nhân được phân loại tỉ mỉ trong những chiếc túi nhỏ, thậm chí còn có cả một chiếc ấm đun nước.
Dương Kiên nhìn mà trợn mắt há mồm:
“Cậu dọn nhà đấy à?”
Phương Ẩn Niên không trả lời, hắn trải tấm ga và bộ vỏ gối mà Khấu Thanh thích lên giường rồi mới để cô ngồi xuống.
--
Hết chương 80.
