Rời Khỏi Viện Tâm Thần, Tôi Xây Cả Thành Phố - 10
Cập nhật lúc: 22/07/2026 08:04
Số tiền nhận được sau ly hôn được ưu tiên cho hệ thống nước sạch, sửa bếp công nghiệp, làm lại kho chứa thực phẩm, mua bàn sơ chế inox và thùng rác có nắp đậy.
Cô không chi một đồng cho việc trang trí cầu kỳ.
Mẹ Tần và chị La Quế Phương cạo sạch lớp dầu mỡ trên tường.
Tần Dật lấy sơn xanh phủ lại tấm bảng gỗ cũ ngoài cửa.
Tần Vãn Ca cầm cọ, tự tay viết lên dòng chữ:
"Nhà ăn số Một – Sạch, đủ, đúng giờ."
Góc bảng treo thêm một khung nhỏ ghi rõ giá từng món, giờ mở cửa, số lượng suất ăn và cam kết đổi trả nếu thức ăn có vấn đề.
Thợ sửa bếp đưa bản vẽ lại hệ thống đường nước và kết cấu bếp, Tần Vãn Ca cẩn thận cất vào túi.
Mọi khoản chi dù là nhỏ nhất đều được cô ghi chép rõ ràng vào sổ.
Chiều muộn, gian ăn đã được lau dọn sạch sẽ.
Chị La Quế Phương dẫn đến ba người phụ nữ.
Trần Tú Mai, bốn mươi tuổi, chồng mất vì t.a.i n.ạ.n lao động, từng nấu ăn cho bếp tập thể, tay chân nhanh nhẹn.
Phạm Ngọc Lan, ba mươi tuổi, bị chồng bỏ, đang nuôi hai con nhỏ, biết tính toán và viết chữ rất đẹp.
Đỗ Xuân Hạnh, hơn hai mươi tuổi, từ quê lên thành phố, ít nói, chịu khó và có khứu giác rất nhạy.
Tần Vãn Ca không nhận ngay.
Cô hỏi rõ hoàn cảnh, giờ giác và yêu cầu vệ sinh của từng người.
Cô giao việc thử nghiệm: Tú Mai thái thịt ba chỉ thành từng miếng đều chắp; Ngọc Lan tính tiền nhanh một bảng thực đơn mẫu; Xuân Hạnh nhặt rau và phát hiện ngay một bó rau cải bị dập nát bên trong.
Tần Vãn Ca gật đầu, nhận cả ba người vào làm.
"Tháng đầu tiên trả lương theo ngày, làm tốt sẽ tăng lương. Làm thêm giờ tính thêm tiền, mỗi ngày bao một bữa ăn."
"Làm sai phải sửa, nhưng nếu ai lén mang thực phẩm về nhà hay gian dối, tôi cho nghỉ ngay lập tức."
Trần Tú Mai ngập ngừng hỏi:
"Cô Tần... quán mình toàn phụ nữ thế này, liệu có bị người ta bắt nạt không?"
Tần Vãn Ca nhìn chị, thản nhiên đáp:
"Tôi chỉ sợ người làm việc không có năng lực. Nam hay nữ không quan trọng."
Một ngày trước khai trương.
Tần Vãn Ca tổ chức buổi diễn tập vận hành trong khu bếp.
Cô chia khu vực rõ ràng: khu đồ sống, khu đồ chín, khu rửa, khu đóng hộp, kho gạo và kho gia vị.
Dao và thớt được dán nhãn phân loại riêng biệt.
Mỗi lô nguyên liệu nhập về đều được ghi sổ: ngày mua, tên người giao, số lượng và giá tiền.
Đặc biệt, mỗi món ăn nấu xong đều phải múc một phần nhỏ bỏ vào hộp nhựa niêm phong, ghi rõ ngày giờ và cất vào tủ mát.
La Quế Phương thắc mắc:
"Sao lại phải tốn công giữ lại mẫu thức ăn làm gì hả cô?"
Tần Vãn Ca đặt hộp nhựa vào tủ:
"Bán cho một người thì cần cái tâm, bán cho hàng trăm người thì phải có quy củ."
"Đây là cách bảo vệ khách hàng, cũng là cách bảo vệ chính chúng ta."
Lưu Quốc Bình – Quản đốc công trường bước vào kiểm tra.
Ông gật đầu khen ngợi khi thấy khu bếp sạch sẽ, phân loại ngăn nắp hơn hẳn cống bếp cũ.
"Cô Tần làm tốt lắm! Nếu khai trương thuận lợi, tôi nâng đơn hàng lên một trăm năm mươi suất mỗi ngày!"
Tần Vãn Ca không nhận lời ngay:
"Để xem ba ngày đầu vận hành thế nào đã ạ. Chất lượng phải đi đôi với số lượng."
Sáng ngày khai trương.
Nhà ăn số Một không đốt pháo, chỉ treo một dải vải đỏ nhỏ trước cửa.
Mẹ Tần mang đến một bình hoa đồng nội đặt ở góc bàn thu tiền.
Tần Dật viết thực đơn lên bảng: Thịt kho trứng, cá chiên giòn, rau xào, canh cải tươi, cơm thêm miễn phí cho công nhân.
Vừa mở cửa, bác công nhân từng mua suất cơm đầu tiên ở Chương 3 đã bước vào.
Bác đặt tờ tiền mới tinh lên bàn:
"Mở hàng cho cô Tần làm ăn phát tài nhé!"
Đến giờ nghỉ trưa, công nhân tràn vào đông nghẹt.
Ngọc Lan nhanh tay thu tiền và ghi hóa đơn.
Tú Mai đứng bếp múc thức ăn.
Xuân Hạnh chia cơm ra khay.
La Quế Phương đóng gói các hộp giao ra công trường.
Tần Vãn Ca đi lại giữa các khu vực, linh hoạt điều phối: khi thiếu bát đĩa, cô chuyển sang phát phiếu đợi; khi nồi canh cạn, cô chỉ đạo nấu nhanh nồi canh trứng cà chua.
Đến hai giờ chiều, toàn bộ bàn ghế đều kín chỗ, thức ăn bán sạch không còn một chút.
Lưu Quốc Bình vui vẻ chốt tăng đơn lên một trăm năm mươi suất cho tuần tới.
Ở góc đường đối diện, một gã đàn ông mặc áo công nhân nhưng đôi giày vải hoàn toàn không dính bụi bẩn, lén lút dòm ngó vào khu kho thực phẩm rồi lủi mất.
Buổi chiều sau ngày khai trương, khách đã vãn.
Tô Mộng Dao cùng Kỷ Tuệ Nghi ẵm một lẵng hoa tươi bước vào quán.
Đính trên lẵng hoa là tấm thiệp in dòng chữ: "Chúc chị Vãn Ca sớm ổn định lại tinh thần."
Kỷ Tuệ Nghi đảo mắt nhìn quanh, bĩu môi chê bai:
"Toàn mùi dầu mỡ hôi hám. Khách khứa thì lem luốc. Sau khi rời nhà họ Kỷ, chị cũng chỉ làm được mấy cái việc chân tay thấp kém này thôi sao?"
Tô Mộng Dao giả vờ nhéo tay Kỷ Tuệ Nghi, rồi quay sang Tần Vãn Ca tỏ vẻ xót xa:
"Chị Vãn Ca vừa từ bệnh viện tâm thần ra chưa lâu... Làm việc vất vả thế này, lỡ bệnh cũ tái phát thì làm sao?"
Mấy người khách còn lại trong quán bắt đầu xì xào bàn tán.
Tần Vãn Ca dừng tay lau bàn, ngẩng đầu nhìn Tô Mộng Dao:
"Cô Tô là bác sĩ à?"
Tô Mộng Dao ngẩn ra, lắc đầu.
"Vậy cô từng thăm khám cho tôi bao giờ chưa?"
"Chưa..."
Tần Vãn Ca tháo tấm thiệp trên lẵng hoa ra, nhét lại vào tay Tô Mộng Dao:
"Nếu không phải bác sĩ, xin cô đừng dùng lời đồn để chẩn đoán bệnh cho người khác."
"Lẵng hoa này tôi nhận, nhưng tấm thiệp này cô mang về cho."
Mấy người công nhân ngồi ăn cơm khoái chí cười thành tiếng.
Tô Mộng Dao xấu hổ đến đỏ bừng mặt, gượng gạo bước ra khỏi quán, không quên liếc mắt ra hiệu cho gã đàn ông lạ mặt đang đứng bên kia đường.
Kỷ Tuệ Nghi lén dùng điện thoại chụp lại vài góc bếp còn ngổn ngang rồi gửi đi.
Hai ngày sau.
Xung quanh cổng Công trường số 7 đột nhiên xuất hiện vô số tờ rơi dán trên tường:
"Cẩn thận: Người từng ở bệnh viện tâm thần đang bán thức ăn!"
"Nhà ăn Số Một dùng thực phẩm ôi thiu, bỏ t.h.u.ố.c vào cơm!"
Hình ảnh khu bếp đang sửa chữa bẩn thỉu do Kỷ Tuệ Nghi chụp được in chần dằn trên tờ rơi.
Chu Đại Phúc – gã bán cơm cũ bị mất khách – đứng ở góc đường, giả vờ tát tát vào đùi hò hò:
"Tôi đã bảo mà! Ăn cơm của kẻ điên có ngày c.h.ế.t mòn!"
Một số công nhân hoang mang không dám vào quán, lượng đơn hàng giảm một nửa.
Trần Tú Mai tức giận định xông ra cãi nhau với Chu Đại Phúc, Tần Vãn Ca cản lại:
"Không cần cãi vã. Ngọc Lan, giữ lại vài tờ rơi làm bằng chứng. Xuân Hạnh, ghi lại tên những kẻ đi phát tờ rơi."
Tôi bước ra trước cửa quán, dán lên bảng tin bốn tờ giấy: Giấy xác nhận sức khỏe tâm thần hiện tại do Bệnh viện đa khoa cấp, Bản án của Tòa án kết luận việc cưỡng ép điều trị là sai quy định, Sổ kiểm định nguồn gốc thịt rau hàng ngày và Giấy phép đăng ký kinh doanh.
Tần Vãn Ca dứt khoát lên tiếng:
"Ai không tin có thể không ăn!"
"Nhưng ai vu khống, tôi sẽ đưa giấy tờ này cùng bằng chứng ra công an giải quyết!"
Thấy giấy trắng mực đen rõ ràng, cộng với chất lượng cơm ngon những ngày qua, đám đông công nhân gật gù bảo nhau:
"Người ta có giấy tờ đàng hoàng thế này mà! Mấy kẻ phát tờ rơi toàn bôi nhọ!"
Đơn hàng bắt đầu hồi phục trở lại.
