Rời Khỏi Viện Tâm Thần, Tôi Xây Cả Thành Phố - 11

Cập nhật lúc: 22/07/2026 08:05

Trưa hôm sau, giờ cao điểm ăn uống.

Nhà ăn số Một đông kín không còn một chỗ trống.

Tống Hữu Tài – một gã đàn ông ăn mặc nhếch nhác bước vào gọi một suất thịt kho.

Hắn ăn được vài miếng, đột nhiên ngã lăn ra sàn, ôm bụng rên rỉ dữ dội, bọt mồm sùi ra:

"Cơm... cơm có độc! Tôi đau bụng quá!"

Chu Đại Phúc lập tức từ ngoài cửa xông vào gào to:

"Thấy chưa! Tôi đã bảo cơm có độc mà! Mọi người đập phá cái quán điên này đi!"

Kỷ Tuệ Nghi cũng xuất hiện đúng lúc, lớn tiếng hùa theo:

"Chị dâu cũ của tôi phát bệnh tâm thần rồi! Chị ta bỏ t.h.u.ố.c độc hại người rồi!"

Khách khứa hoảng loạn đứng dậy, vài kẻ xấu định xông vào đập phá bàn ghế.

Tú Mai và Tần Dật định lao ra giữ Tống Hữu Tài, Tần Vãn Ca quát lớn:

"Tất cả đứng yên! Không ai được chạm vào suất cơm và gã này!"

Tần Vãn Ca lập tức phân công dứt khoát:

"Ngọc Lan, gọi cấp cứu và báo công an!"

"Chị Quế Phương, niêm phong toàn bộ nồi thịt kho và lấy hộp lưu mẫu thức ăn trưa nay ra đây!"

"Xuân Hạnh, đóng cửa quán lại, không ai được rời khỏi đây trước khi công an đến!"

Tần Vãn Ca bước lại gần Tống Hữu Tài đang quằn quại.

Cô ngửi thấy từ miệng hắn xộc lên mùi t.h.u.ố.c nồng nặc chứ không phải mùi thức ăn của quán.

Xuân Hạnh tinh mắt chỉ xuống gầm bàn:

"Chị Vãn Ca! Dưới chân gã có một lọ thủy tinh nhỏ!"

Kỷ Tuệ Nghi giật mình, vội giơ chân định đá lọ thủy tinh ra ngoài.

Ngọc Lan nhanh trí lao đến dùng chiếc khay inox chặn lại.

Tần Vãn Ca rút khăn tay sạch, cẩn thận nhặt lọ thủy tinh lên bọc lại, tuyệt đối không để lại dấu vân tay.

Tô Mộng Dao đứng ngoài đám đông, thấy mọi việc không đi theo kịch bản liền lo lắng c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Ít phút sau, Hạ Trầm Uyên cùng hai chiến sĩ công an đi cùng xe cấp cứu dội còi vang động tiến đến.

Bước vào quán, Hạ Trầm Uyên bất ngờ khi thấy hiện trường được giữ nguyên vẹn: Tống Hữu Tài nằm dưới đất, bát cơm bị nghi vấn giữ nguyên, nồi thức ăn đã dán niêm phong và một hộp lưu mẫu thức ăn có ghi rõ giờ nấu đặt trên bàn.

Anh nhìn Tần Vãn Ca, khẽ gật đầu:

"Làm tốt lắm."

Bác sĩ cấp cứu khám nhanh cho Tống Hữu Tài, liền nhíu mày lên tiếng:

"Mạch đập bình thường, không phải triệu chứng ngộ độc thức ăn. Hắn ta chỉ tự uống t.h.u.ố.c gây nôn liều cao thôi!"

Bác sĩ còn móc ra từ túi áo Tống Hữu Tài một gói bột trắng chưa dùng hết.

Hạ Trầm Uyên lập tức đanh mặt, ra lệnh:

"Bắt Tống Hữu Tài về đồn!"

Chu Đại Phúc lén lút lùi ra cửa định tẩu thoát, Tần Vãn Ca chỉ tay:

"Đồng chí Hạ, gã này là người đầu tiên hô cơm có độc khi bác sĩ còn chưa đến!"

Công an lập tức khóa tay Chu Đại Phúc.

Kỷ Tuệ Nghi hoảng hốt kêu lên:

"Tôi không liên quan! Tôi chỉ đi ngang qua thôi!"

Ngọc Lan đứng ra tố giác:

"Chính cô ta vừa cố tình đá lọ t.h.u.ố.c gây nôn để phi tang chứng cứ!"

Tô Mộng Dao thấy thế liền bước vào, đóng vai người hòa giải:

"Anh công an ơi, chắc có hiểu lầm gì đó thôi..."

Tần Vãn Ca cắt đứt lời cô ta:

"Cô Tô, lúc tung tin tôi điên, cô đòi công khai sự thật."

"Bây giờ chứng cứ rành rọt, sao cô lại sợ làm lớn chuyện thế?"

Kỷ Đình Xuyên nghe tin quán ăn ngộ độc cũng vội vã chạy đến.

Anh đứng giữa đám đông, chứng kiến toàn bộ sự việc.

Tống Hữu Tài bị dọa đưa về đồn, sợ hãi khai rần rật:

"Là ông Chu Đại Phúc đưa tiền kêu tôi giả vờ ngộ độc!"

Chu Đại Phúc bị dồn vào thế bí, lập tức chỉ tay vào Kỷ Tuệ Nghi:

"Là cô này đưa tiền cho tôi! Cô ta bảo phá nát cái quán này!"

Kỷ Tuệ Nghi bật khóc gào lên:

"Không phải tôi! Là chị Mộng Dao xúi tôi! Chị ấy đưa tiền cho tôi làm!"

Tô Mộng Dao tái xám mặt mày, nước mắt lã chã rơi, quay sang nhìn Kỷ Đình Xuyên:

"Anh Đình Xuyên... em không có... Em chỉ lo cho chị Vãn Ca thôi..."

Tần Vãn Ca bước đến trước mặt Tô Mộng Dao, rút ra tờ phong bì do Chu Đại Phúc đ.á.n.h rơi:

"Tờ phong bì đựng tiền này có con dấu của Quán trà Thanh Hương."

"Cô Tô, cô có cần tôi mời nhân viên quán trà đến xác nhận buổi chiều hai ngày trước cô, Kỷ Tuệ Nghi và Chu Đại Phúc đã ngồi chung một bàn không?"

Tô Mộng Dao nghẹn ngào không thốt nên lời.

Tần Vãn Ca nhìn cô ta, giọng lạnh như băng:

"Cái tát trước kia tôi đã nhận hậu quả."

"Hôm nay, việc cô thuê người hại hàng trăm công nhân mất bữa ăn, cô cũng tự đi mà giải thích với công an."

Hạ Trầm Uyên đanh giọng:

"Mời cô Tô và cô Kỷ về đồn làm việc!"

Kỷ Đình Xuyên đứng c.h.ế.t lặng giữa đám đông.

Lần đầu tiên, anh không hề bước lên phía trước để che chắn cho Tô Mộng Dao.

Anh nhìn người phụ nữ mình từng thương hại, giờ đây hiện rõ bản chất dối trá và độc ác.

Ba ngày sau.

Bản kết luận chính thức của công an được công bố: Nhà ăn số Một hoàn toàn đạt chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm, Tống Hữu Tài và Chu Đại Phúc bị tạm giữ vì hành vi vu khống, gây rối trật tự công cộng.

Uy tín của Nhà ăn số Một không những không giảm mà còn tăng vọt.

Số đơn hàng công trường nâng lên hai trăm suất mỗi ngày. Một xưởng cơ khí gần đó cũng đến xin ký hợp đồng cung cấp cơm trưa.

Công nhân tự tay làm một tấm biển gỗ nhỏ mang đến tặng: "Bếp ăn sạch – Công nhân tin dùng."

Tần Vãn Ca xúc động treo tấm biển ngay bên dưới bảng hiệu Nhà ăn số Một.

Doanh thu tuần đầu tiên sau khi trừ mọi chi phí, đủ để trả lương nhân viên, tiền thuê nhà và mua thêm một nồi hấp công nghiệp lớn.

Tần Dật nhận giấy báo thi thử đại học. Tần Vãn Ca nghiêm nét mặt dặn em:

"Nhiệm vụ của em là học. Việc quán đã có các chị lo."

Hạ Trầm Uyên ghé qua quán trao trả lại bản sao các giấy tờ niêm phong.

Trước khi đi, anh liếc nhìn ổ khóa kho thực phẩm có vết cạy dở.

Anh không nói gì để Tần Vãn Ca lo lắng, nhưng âm thầm dặn các chiến sĩ công an khu vực tăng cường tuần tra đêm qua khu vực này.

Kỷ Đình Xuyên ngồi trong xe bên kia đường, nhìn thấy Tần Vãn Ca trao cho Hạ Trầm Uyên một hộp cơm ấm nóng.

Anh không biết hộp cơm đó là cô nhờ Hạ Trầm Uyên mang vào bệnh viện cho Tiểu Thạch.

Anh chỉ thấy hai người đứng trò chuyện thân thiết.

Kỷ Đình Xuyên siết c.h.ặ.t t.a.y lái, lòng dâng lên một cơn ghen tuông điên dại.

Đêm muộn, nhân viên đã về hết.

Tần Vãn Ca ngồi dưới ánh đèn kiểm tra lại sổ sách.

Nhà ăn số Một không những không sụp đổ mà đã đứng vững vàng.

Đột nhiên, một mảnh giấy nhỏ bị ai đó nhét qua khe cửa gỗ.

Tôi mở cửa ra, bên ngoài đường hẻm tối om không một bóng người.

Trên mảnh giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: "Đừng đi qua cổng sau công trường vào ban đêm."

Phía dưới dòng chữ là một ký hiệu hình tam giác bị đứt gãy ở giữa.

Giống hệt vết xăm trên cổ tay Mã Tú Cầm!

Cùng lúc đó tại đồn công an, đồng đội trình lên cho Hạ Trầm Uyên bản đối chiếu vân tay trên lọ t.h.u.ố.c gây nôn ở Nhà ăn số Một.

"Đội trưởng Hạ, vân tay trên lọ t.h.u.ố.c trùng khớp với vân tay thu được ở phòng kín khu ổ chuột!"

Ánh mắt Hạ Trầm Uyên sa sầm xuống:

"Tăng cường lực lượng bảo vệ quanh Nhà ăn số Một ngay!"

"Không được để người của đường dây mua bán trẻ em chạm vào cô ấy!"

Phía bên kia đường, Kỷ Đình Xuyên vẫn ngồi ngơ ngác trong chiếc xe ô tô tắt máy.

Anh nhìn tấm biển "Nhà ăn số Một" sáng đèn, rồi lại nhìn bóng lưng Hạ Trầm Uyên rời đi.

Lần đầu tiên trong đời, Kỷ Đình Xuyên cảm nhận được sự sợ hãi tột cùng.

Anh không chỉ mất đi một người vợ.

Anh đang tự tay đẩy cô vào tay một người đàn ông khác – người sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô giữa sóng gió cuộc đời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Rời Khỏi Viện Tâm Thần, Tôi Xây Cả Thành Phố - Chương 11: 11 | MonkeyD