Rời Khỏi Viện Tâm Thần, Tôi Xây Cả Thành Phố - 21
Cập nhật lúc: 22/07/2026 08:07
Tôi nhấc máy. Voice nói trầm ồ của Lương Quốc Thịnh truyền qua tai nghe:
"Cô Tần, nghe nói cô sắp thành lập công ty xây dựng?"
"Tôi có một gói thầu rất lớn muốn 'dành riêng' cho cô đấy."
Tôi nhìn vào dòng chữ "CÔNG TY KIẾN TRÚC VÃN CA" vừa viết, bình thản đáp:
"Cảm ơn Chủ tịch Lương."
"Tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận."
13.
Sáng hôm sau.
Phòng đăng ký kinh doanh thành phố ngập trong tiếng lạch cạch của máy in và tiếng xô đẩy của những người đến làm thủ tục.
Tôi cùng Tần Dật, chị La Quế Phương và kỹ sư Chu Minh Đức đứng trước quầy tiếp nhận hồ sơ.
Cán bộ thụ lý giật giật xấp giấy tờ, cất giọng hách dịch:
"Tên công ty: Công ty TNHH Kiến trúc và Thi công Vãn Ca."
"Thiếu chứng chỉ hành nghề của người chịu trách nhiệm kỹ thuật, thiếu hợp đồng thuê trụ sở chính thức và giấy xác nhận vốn lưu động."
Tôi không dùng quan hệ, cũng không hoảng loạn.
Tôi quay sang lấy hợp đồng hợp tác đã chuẩn bị sẵn với kỹ sư Chu Minh Đức đặt lên bàn.
Chu Minh Đức đẩy chiếc kính lão, cất giọng nghiêm túc:
"Tôi là Chu Minh Đức, cựu kỹ sư trưởng Ban Quản lý Xây dựng thành phố, đồng ý đứng tên phụ trách kỹ thuật cho công ty."
"Với điều kiện, tôi có toàn quyền dừng thi công nếu phát hiện vật liệu kém chất lượng hoặc công trình mất an toàn."
Tôi gật đầu không chút do dự:
"Đó cũng chính là điều khoản số một trong quy chế hoạt động của công ty chúng tôi."
Chị Quế Phương nộp giấy tờ thuê lại mặt bằng tầng hai của Nhà ăn số Một.
Ngọc Lan nộp bảng đối chiếu tài chính sòng phẳng.
Sau ba lần chỉnh sửa chi tiết, tờ giấy phép đăng ký doanh nghiệp màu vàng nhạt cũng được trao tận tay tôi.
Tôi cầm tờ giấy còn thơm mùi mực in, lòng nặng trĩu trách nhiệm.
"Từ hôm nay, một chữ ký sai của tôi không chỉ là hỏng một món ăn."
"Nó có thể khiến hàng chục công nhân mất việc, hoặc nguy hiểm đến mạng người."
Tầng hai của Nhà ăn số Một được dọn dẹp sạch sẽ để làm văn phòng làm việc.
Nơi đây chỉ vỏn vẹn bốn chiếc bàn gỗ cũ xin lại từ trường học, một tủ đựng hồ sơ, một chiếc bảng đen và một bàn vẽ kỹ thuật.
Tần Vãn Ca phân chia không gian rõ ràng: bàn quản lý điều hành, bàn tài chính của Ngọc Lan, bàn kỹ thuật của ông Chu Minh Đức và bàn xử lý hồ sơ của Tần Dật.
Tôi treo lên tường tấm bảng quy tắc năm không viết bằng mực đỏ:
Không ký giấy trắng.
Không nhận vật liệu không kiểm định.
Không ứng tiền không biên nhận.
Không thi công thiếu bảo hộ.
Không che giấu sai sót.
Đào Quang Vinh nhìn bảng quy tắc, tặc lưỡi:
"Cô Tần ơi, làm xây dựng mà khắt khe thế này thì thợ thầy người ta ngại lắm."
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông:
"Nhà ăn nấu sai một món, khách cùng lắm bỏ đi."
"Công trình làm sai một cột, người ta phải trả giá bằng cả mạng sống."
Chu Minh Đức gật đầu đồng tình, rồi đặt vấn đề:
"Chúng ta cần có một bộ phận thiết kế riêng để đọc bản vẽ và tính toán dự toán. Tôi già rồi, không thể cặm cụi vẽ từng chi tiết được."
Ngân sách công ty còn rất mỏng, không thể thuê những kiến trúc sư danh tiếng.
Tần Dật đề xuất dán thông báo tuyển dụng các kỹ thuật viên trẻ, sinh viên vừa tốt nghiệp có năng lực nhưng thiếu mối quan hệ.
Đến ngày phỏng vấn, không ít ứng viên vừa bước lên cầu thang, thấy tầng dưới là quán ăn liền bĩu môi bỏ về.
"Đúng là công ty bán cơm đi làm xây dựng, vớ vẩn!"
Tôi không níu kéo, chỉ tập trung vào ba người còn ngồi lại.
Lâm Gia Huy — kỹ sư kết cấu vừa ra trường, tính tình lỳ lợm, ít nói nhưng vô cùng tỉ mỉ.
Bùi Thanh Hà — cô gái làm họa viên kỹ thuật từng bị công ty cũ quỵt lương và chiếm đoạt bản quyền thiết kế.
Vũ Mai Anh — cô gái trẻ am hiểu về lập dự toán và bóc tách chi phí.
Tôi đưa ra bài kiểm tra thực tế: sửa lại bản vẽ cải tạo khu tập thể cũ và chỉ ra các điểm bất hợp lý trong bảng dự toán mẫu.
Lâm Gia Huy lập tức chỉ ra bản vẽ thiếu lối thoát hiểm phụ.
Bùi Thanh Hà nhanh tay phác thảo lại sơ đồ lấy sáng tự nhiên.
Vũ Mai Anh tính toán chính xác khoản chi phí xử lý móng đã bị đơn vị cũ cố tình khai khống.
Chu Minh Đức gật đầu đ.á.n.h giá cao.
Tôi lập tức ký hợp đồng thử việc với cả ba người, cam kết trả lương đúng hạn và ghi rõ tên họ trên mọi bản vẽ thi công.
Bùi Thanh Hà ngỡ ngàng hỏi:
"Chị Tần, chị không sợ tụi em chưa có kinh nghiệm làm hỏng việc sao?"
Tôi nhìn cô gái trẻ, mỉm cười:
"Tôi không cho các em niềm tin vô điều kiện."
"Tôi cho các em một cơ hội để chứng minh năng lực của chính mình."
Gói thầu "Cải tạo khu tập thể công nhân Đông Thành" chính thức mở thưởng.
Hạng mục bao gồm: gia cố ba dãy nhà ba tầng, thay mới hệ thống cấp thoát nước, lợp lại mái tôn, cải tạo sân chung và dựng một căn tin tập thể.
Giá trị gói thầu lên đến hàng tỷ đồng.
Tuy nhiên, khi bóc tách hồ sơ, Vũ Mai Anh phát hiện nhiều cái bẫy nguy hiểm:
"Chị Vãn Ca, dự toán giá sàn rất thấp, bên giao thầu yêu cầu đơn vị thi công phải tự ứng trước 40% vốn, thời gian nghiệm thu từng đợt lại kéo dài."
Ngọc Lan lo lắng tính toán:
"Dòng tiền của chúng ta không đủ để gánh vốn ứng trước lớn như vậy."
Chị Quế Phương khuyên tôi nên rút lui để bảo toàn lực lượng.
Tôi thức trắng một đêm cùng đội thiết kế mới thành lập.
Lâm Gia Huy đề xuất phương án thi công cuốn chiếu: cải tạo từng dãy nhà một để công nhân không phải di dời toàn bộ.
Bùi Thanh Hà thiết kế lại khu sân chung tích hợp gian bán cơm lưu động của Nhà ăn số Một, giúp giảm chi phí dựng bếp tạm.
Tôi chốt phương án dự thầu:
"Chúng ta không hạ giá thầu xuống mức bất hợp lý để đấu về giá."
"Chúng ta đấu bằng sự an toàn, tiến độ thực tế và giải pháp sinh hoạt tốt nhất cho công nhân."
Ngày mở thầu diễn ra tại hội trường trung tâm thành phố.
Các nhà thầu lớn mang theo những bản vẽ phối cảnh 3D lộng lẫy, tô vẽ những mảng tường sơn màu sặc sỡ và khu vui chơi xa hoa.
Họ nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường:
"Đúng là nực cười, một mụ bán cơm cũng bày đặt cầm hồ sơ đi đấu thầu xây dựng."
Lương Quốc Thịnh ngồi ở hàng ghế đầu, ăn mặc chỉnh tề, mỉm cười tỏ vẻ lịch thiệp yêu cầu mọi người giữ trật tự.
Đến lượt Công ty Kiến trúc Vãn Ca trình bày.
Tôi bước lên bục, không dùng những từ ngữ hoa mỹ.
Lâm Gia Huy mở bản vẽ kết cấu gia cố cột chịu lực.
Bùi Thanh Hà chiếu sơ đồ phân luồng sinh hoạt.
Tôi dứt khoát cất giọng:
"Những người công nhân sống ở khu Đông Thành không cần một bức tường sơn màu đẹp đẽ khi mùa mưa đến nước cống vẫn tràn vào tận giường."
"Họ cần một mái nhà không dột, một hệ thống nước sạch không nhiễm mầm bệnh, một lối thoát hiểm an toàn và một bữa ăn nóng hổi giá rẻ sau giờ làm việc."
"Phương án của chúng tôi thi công theo từng dãy, không đẩy một gia đình nào ra đường trong thời gian sửa chữa."
Vũ Mai Anh đứng lên công khai từng con số bóc tách vật liệu minh bạch.
Cả hội trường im phăng phắc.
Hội đồng giám khảo gật đầu đ.á.n.h giá cao tính thực tiễn vươn xa khỏi những bản vẽ lý thuyết suông.
Chủ tịch hội đồng giám khảo chính thức tuyên bố:
"Công ty TNHH Kiến trúc và Thi công Vãn Ca chính thức trúng thầu gói thầu Cải tạo khu tập thể Đông Thành!"
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc.
Các nhà thầu lớn hậm hực vứt hồ sơ ra về.
Lương Quốc Thịnh là người đầu tiên đứng dậy vỗ tay.
