Sát Thủ Này Hơi Nghèo - 8+9+10+11

Cập nhật lúc: 09/09/2026 01:01

8

Phó Bắc Nguy tựa lưng vào bên cửa sổ, gồng mình nén độc tính, lạnh lùng nhả ra một con số:

"Một ngàn lượng."

Ta hơi do dự.

"Vàng."

Được rồi!

Ta chống mắt lên xem đứa nào dám đụng vào một cọng tóc của chủ nhân ta!

9

Ta vung đao chắn ngang trước mặt Phó Bắc Nguy:

"Đụng phải ta là nhiệm vụ của ngươi coi như xôi hỏng bỏng không rồi đấy."

Thấy ta chẳng có vẻ gì là sẽ xê dịch, tên thích khách cũng biết thừa kèo này mình cầm chắc phần thất bại. Hắn ta không nán lại lâu mà nhún người một cái lướt thẳng ra ngoài cửa sổ.

Trước khi biến mất, hắn ta còn để lại một câu:

"Dù không phải ta thì cũng sẽ có kẻ khác tới thôi, tự lo lấy thân đi."

Chuyện đó mà ta còn không biết chắc?

Dù sao thì ta mới là kẻ đầu tiên nhận phi vụ này cơ mà.

Ta ngước mắt liếc Phó Bắc Nguy một cái, chỉ thấy mặt hắn đỏ bừng bừng, đuôi mắt đã rơm rớm hơi nước.

Ơ kìa... Không phải chứ?

"Về... về vương phủ, loại độc này ta dùng nội lực không ép ra được."

"À thì... loại độc này trông ta quen mắt lắm."

Hắn lườm ta một cái, rồi như đột nhiên nhận ra điều gì, ánh mắt trở nên dữ tợn chằm chằm nhìn ta:

"Xuân d.ư.ợ.c?"

Hừm hừm, chuẩn rồi đấy.

Ta phủi phủi tay:

"Ngài đừng hoảng, loại độc này dễ giải lắm. Để ta đi vác một cô nương về cho ngài. Ngài thích kiểu béo hay gầy nào..."

Phó Bắc Nguy bất ngờ chộp lấy cổ tay ta, hơi nóng từ tay hắn phả ra làm ta giật b.ắ.n người.

Hắn đột ngột ép sát, đè nghiến ta vào góc tường, nghiến răng gầm gừ từng chữ từ tận đáy họng:

"Ngươi giúp ta."

?

Trên đời lại có loại chuyện hời thế này cơ à?!

10

Ta ra vẻ rụt rè, e ấp đủ đường mà tay thì đã thoăn thoắt thò ra cởi y phục của Phó Bắc Nguy:

"Thế này... thế này e là không tốt lắm đâu."

Phó Bắc Nguy gắt gao túm c.h.ặ.t lấy tay ta, nghiến răng nghiến lợi:

"Đi xách cho ta một thùng nước đá!"

"Cái gì cơ? Ngài lại còn dám chê ta đấy à?"

Ta cảm thấy lòng tự trọng bị x.úc p.hạ.m nghiêm trọng:

"Ngài có biết bản cô nương ta từng ngắm qua bao nhiêu mỹ nam rồi không?!"

Phó Bắc Nguy lạnh lùng liếc ta:

"Đến lượt ngài thì còn lâu mới xếp nổi hàng đâu đấy!"

Ta còn đang tức tối đầy mình, Phó Bắc Nguy bất ngờ ôm chầm lấy eo ta rồi kéo tọt ta vào lòng hắn. Hắn cúi người áp sát, hơi thở nóng hổi phả ngay bên tai ta:

"Ngươi muốn giúp ta đến thế cơ à?"

Ủa??

Sai sai rồi nha.

Toi rồi toi rồi, xưa nay ta toàn ba hoa lý thuyết suông chứ bản chất ta vẫn là hoàng hoa khuê nữ, cái chuyện này rốt cuộc phải làm thế nào ấy nhỉ?

Mặt ta nóng bừng vì xấu hổ, theo bản năng đẩy mạnh Phó Bắc Nguy ra:

"Để ta đi tìm nước đá cho ngài!"

Sau khi chuẩn bị xong nước đá cho Phó Bắc Nguy, ta liền qua bảo với trạng nguyên lang rằng Nhiếp chính vương đã ngủ lại phòng y, dặn không ai được tới quấy rầy.

Giải tán hết đám người không liên quan trong viện xong xuôi, ta lén mò lên mái nhà, dỡ nhẹ một mảnh ngói nhìn xuống.

Ta chỉ sợ chủ nhân ngâm mình một mình rồi đuối nước thôi, quan tâm đến sự an nguy của hắn thì có gì sai chứ?

Hoàn toàn chẳng có vấn đề gì luôn.

Thế nhưng mới chỉ nghía qua một cái, ta đã nhận ngay phải kích thích cực mạnh.

Chà, cái cảnh tượng bổ mắt này mà không tốn xu nào cũng xem được sao?

Ta giật phắt mảnh ngói đậy lại như cũ.

Chỉ thấy dưới mũi khẽ ươn ướt.

Cái thời tiết quái quỷ này, khô hanh thật đấy.

Máu cam b.ắ.n cả ra ngoài rồi này.

11

Ta cùng Phó Bắc Nguy trở về phủ không lâu thì tin Lại bộ Thượng thư bỏ mạng đã lan truyền khắp kinh thành. Càng không ngờ hơn là ngay tại hiện trường lại tìm thấy quan ấn của Đại lý tự Thiếu khanh.

Nói trùng hợp cũng đúng là trùng hợp thật, ngay hôm sau lại có một tên thích khách sa lưới, tự nhận chính mình đã ra tay tiễn Thượng thư lên đường, mà kẻ đứng sau hạ lệnh lại đúng là Đại lý tự Thiếu khanh.

Nhân chứng vật chứng đều đủ cả, đã thế kẻ đứng sau giật dây lại là người chủ thẩm vụ án, cho nên việc kết án diễn ra nhanh như chớp.

Chưa đầy một tháng sau, hai vị trí béo bở quan trọng kia đã được lấp đầy bằng người của Phó Bắc Nguy.

Nhưng mấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến ta. Ta cầm tờ bảng lương tháng này, đùng đùng nổi trận lôi đình vọt qua cửa sổ nhảy tót vào phòng Phó Bắc Nguy chất vấn:

"Tại sao lại trừ mất của ta 200 lượng bạc?"

Hắn đang cầm b.út vẽ tranh, tới đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên:

 "Ngươi lật mặt sau ra mà xem."

Ta mở mặt sau của tờ bảng lương ra, trên đó viết chễm chệ một dòng: Nhìn lén chủ t.ử tắm rửa, đại nghịch bất đạo, trừ 200 lượng.

"..."

Thì ra hắn thừa biết ta mò lên mái nhà à.

Ha ha ha ha... Ngượng ngùng quá nhỉ.

Ta hơi chột dạ cười xòa mấy tiếng ha ha, đang định lao đầu ra ngoài cửa sổ tẩu thoát thì hắn lại gọi giật ngược trở lại:

"Rốt cuộc là ai dạy ngươi thói ra ra vào vào toàn đi đường cửa sổ thế?"

Ta vỗ n.g.ự.c tự hào:

"Là vị sư phụ đầu tiên của ta đấy. Lão nhân gia hắn bảo rằng người trong nghề bọn ta thì cửa sổ mới là chính đạo."

"Sư phụ ngươi là vị sát thủ lừng lẫy danh tiếng nào thế?"

"Ơ không, hắn là hái hoa tặc."

"..."

Hắn thản nhiên hỏi tiếp:

 "Thế hắn cũng dạy ngươi tuyệt kỹ hái hoa rồi à?"

"Nói ra thì xấu hổ quá, lão nhân gia hắn chê ta là đầu gỗ, không hưởng được cái phúc ấy."

Ủa? Phó Bắc Nguy vừa mới nhếch môi cười đấy à?

Ta lại tào lao tiếp:

"Nhưng ta cũng muốn nếm thử một lần cho biết lắm, ta thấy vị tiểu công t.ử nhà Thừa tướng trông cũng ngon ghẻ đấy chứ."

Sắc mặt hắn lại lập tức tối sầm lại.

Hazzz, cái tên chủ nhân hỉ nộ vô thường này thật khó hầu hạ quá đi mất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.