Sát Thủ Này Hơi Nghèo - 12+13
Cập nhật lúc: 09/09/2026 09:07
12
Ta vừa đi ra tới cửa thì đột nhiên nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Nếu Phó Bắc Nguy đã thừa biết lúc ấy ta đang nằm trên mái nhà...
Thế mà hắn vẫn cứ làm trò này trò nọ.
Chuyện này thực sự không thể ngẫm sâu thêm được nữa, nghĩ tiếp là m.á.u cam lại chực trào ra mất thôi.
...
Chẳng mấy ngày sau, trong triều đình xảy ra một biến cố lớn. Tân nhiệm Đại lý tự Thiếu khanh liên danh cùng Lại bộ Thượng thư và Ngự Bút Các, cùng dâng tấu chương hạch tội Khương Thái hậu đương triều.
Tố cáo bà ta là hậu cung can dự triều chính, ngoại thích thao túng quyền hành, ép bà ta phải giao trả ngọc tỷ.
Khương Thái hậu dứt khoát cáo bệnh, trốn biệt trong hậu cung nhất quyết không chịu nhả ngọc tỷ ra.
Phó Bắc Nguy bảo, hiện giờ cục diện vô cùng căng thẳng, giông bão sắp kéo đến nơi rồi, binh quyền mới là thứ cốt lõi nhất.
Thế nên trước khi sang thu, hắn dẫn ta tới giáo trường để kiểm tra quân đội.
Mới chỉ nghĩ đến cảnh tượng hàng đống tiểu tướng quân thanh niên tràn trề sức trẻ thôi là ta đã rạo rực hết cả người.
Thế nhưng đời không như là mơ, đám tiểu tướng quân kia đúng là tuổi trẻ tài cao thật, nhưng mớ áo giáp trên người bọn họ lại được bọc kín kẽ từ trong ra ngoài đến ba bốn lớp!
Nghe đâu là do chính Nhiếp chính vương cố ý dặn dò, bảo là sợ có dâm tặc nhăm nhe dòm ngó.
Nực cười thật chứ!
Mắng ai đấy hả?
Tên tồi tệ này thế nào cũng gặp quả báo cho mà xem!
Ơ... Mà gặp quả báo thật này.
Trên đường trở về, chẳng biết từ cái xó xỉnh nào chui ra một toán sơn tặc được huấn luyện vô cùng bài bản, lao thẳng về phía Phó Bắc Nguy mà c.h.é.m sát.
Bọn chúng đông như kiến, đám thân binh căn bản không chống đỡ nổi, ta đành phải lôi Phó Bắc Nguy chui tọt vào rừng sâu để lánh nạn.
Đám truy binh phía sau đuổi theo gắt gao, bắt đầu giương cung b.ắ.n lén. Mắt thấy một mũi tên xé gió lao thẳng tới chỗ Phó Bắc Nguy, ta theo bản năng định lao lên vung đao gạt ra nhưng đã không kịp nữa, đành c.ắ.n răng lấy vai ra đỡ hộ.
Trong đầu còn đang tính toán phen này phải tống tiền Phó Bắc Nguy một khoản lớn mới được.
Ai ngờ đâu tên kia lại giật phắt ta sang một bên, mũi tên sượt qua vai ta cắm phập ngay giữa lưng hắn.
Cả hai bọn ta lăn long lóc xuống một khe núi. Phó Bắc Nguy phần vì trúng thương, phần vì ngâm nước mà lên cơn sốt hầm hập.
Ta chật vật lôi kéo hắn vào một hang đá, rồi thò tay vỗ vỗ lên mặt hắn:
"Này, ngài đừng có toi mạng đấy nhé."
Tiền công của ta còn chưa thanh toán xong đâu đấy.
Mà thực ra... cũng không hoàn toàn là vì lý do đó.
Nìn sắc mặt Phó Bắc Nguy xám xịt như tro tàn, nhớ lại khoảnh khắc hắn đỡ đạn cho ta ban nãy, lòng ta tự dưng lại thấy nhói lên nhẹ nhẹ.
13
Người hắn nóng như hòn than, ta đành phải mò ra ngoài hái ít thảo d.ư.ợ.c mang về sắc cho hắn uống, nhưng cái đống y phục ướt đẫm này mà cứ mặc trên người thì cũng chẳng phải cách hay.
Sau hồi lâu suy đi tính lại, ta quyết định vươn bàn tay ma quỷ... à không, bàn tay cứu độ tới đống y phục của Phó Bắc Nguy.
Ta vén vạt áo hắn lên, vô tình đụng phải múi cơ bụng rắn chắc của hắn.
Cái múi này... xúc cảm hình như có chút gì đó là lạ.
Chưa cảm nhận rõ lắm, hay là sờ thêm cái nữa nhỉ.
Thế là có lần thứ hai, rồi lại lần thứ ba...
Đang tính thò tay sờ lần thứ tư thì cái tay đang tung hoành ngang ngược của ta đột nhiên bị chộp lại. Ta giật b.ắ.n người, ngẩng đầu lên thì thấy Phó Bắc Nguy đang nhíu c.h.ặ.t mày nhìn qua.
Ta vừa định há miệng cãi chày cãi cối thì hắn bất ngờ kéo mạnh ta về phía trước, bàn tay ấn c.h.ặ.t sau gáy ta rồi áp môi hắn lên môi ta.
Ta trợn tròn mắt, còn chưa kịp định thần lại xem chuyện gì đang xảy ra thì đột nhiên cảm nhận được một vị m.á.u tanh nồng tràn ngập trong khoang miệng.
Phó Bắc Nguy buông ta ra, sau khi tống một viên t.h.u.ố.c vào miệng ta thì hắn chẳng còn chút sức lực nào nữa, cả người rũ rượi tựa vào vách đá, hơi thở mỏng như tơ nhện.
"Viên t.h.u.ố.c này kết hợp với m.á.u của ta... chính là giải d.ư.ợ.c cho loại độc trong cơ thể ngươi. Đã giải sạch cho ngươi rồi, ngươi đi đi."
Ta nhíu mày:
"Thế còn ngài thì sao?"
Hắn yếu ớt lên tiếng:
"Khương Thái hậu đã ra tay tàn độc thế này, phía sau chắc chắn sẽ còn truy binh, ta e là lành ít dữ nhiều. Sau khi rời khỏi đây, ngươi hãy giúp ta làm việc cuối cùng này... đến Yến Hàn, nói với thành chủ Mâu Thanh rằng thời cơ đã đến."
Ta lặng lẽ nhìn hắn, giơ một ngón tay trỏ ra lắc lắc trước mặt.
"Phượng Tam ta xưa nay không bao giờ làm kèo lỗ vốn. Mấy đồng tiền ngài cho ta ban nãy còn lâu mới đủ để ta đi làm cái việc này."
Thần sắc hắn lập tức tối sầm, ảm đạm hẳn đi.
"Cho nên..." Ta bê bát thảo d.ư.ợ.c đã sắc xong đưa tới tận miệng hắn, "... ngài phải sống cho thật tốt, tiếp tục tăng tiền công cho ta thì mới xong chuyện với ta được."
…
