Sau Hai Mươi Bảy Năm Hầu Hạ Cả Nhà, Mẹ Tôi Quyết Định Sống Cho Chính Mình - 3

Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:06

Hôm đó bố tôi tan làm về, thấy bếp lạnh nồi nguội, câu đầu tiên không phải “bà thế nào rồi”, mà là “sao còn chưa nấu cơm”.

Mẹ tôi bò dậy khỏi giường, khoác một chiếc áo bông, vịn tường đi vào bếp, nấu cho ông một bát mì.

Khi đập trứng, tay bà run đến mức vỏ trứng rơi cả vào bát, bà gắp từng mảnh ra, gắp được một lúc thì trước mắt tối sầm suýt ngã, bà chống tay lên bếp giữ vững người, hít sâu mấy lần rồi bưng mì ra bàn trà trước mặt ông, đặt đũa ngay ngắn.

Bố tôi nhận lấy ăn một miếng, nói mặn quá.

Nói xong ông lại ăn thêm vài miếng, ăn hết cả bát, ngay cả nước cũng uống sạch.

Nhưng từ đầu đến cuối, ông không nói một câu cảm ơn, cũng không ngẩng đầu nhìn mẹ tôi một cái.

Mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, mặt đỏ bừng, trên trán toát mồ hôi lạnh.

Bà không nói gì, đợi ông ăn xong, bưng bát vào bếp rửa, rồi về phòng nằm xuống.

Bố tôi tiếp tục xem tivi, từ đầu đến cuối không hỏi bà đã uống t.h.u.ố.c chưa, có cần đi bệnh viện không, có cần uống chút nước không.

Trong tivi đang chiếu tấu hài, tiếng cười từ phòng khách truyền vào phòng ngủ, một mình mẹ tôi nằm trong bóng tối, mở mắt nhìn trần nhà.

Sau này bà nói với tôi, tối hôm đó bà đã nghĩ rất lâu rất lâu, nghĩ đến hai chữ ly hôn.

Nhưng bà không dám nói ra.

Bởi vì chúng tôi còn nhỏ.

Những chuyện này trước kia mẹ tôi chưa từng nói với chúng tôi.

Có lẽ bà từng nói, chỉ là chúng tôi chưa bao giờ nghiêm túc nghe.

Mỗi lần tôi về nhà đều chỉ ở nửa ngày rồi đi, bà kéo tôi nói chuyện, tôi vừa xem điện thoại vừa “ừ ừ” gật đầu, thật ra một câu cũng không vào đầu.

Những lời bà nói giống như những bữa cơm bà nấu.

Chúng tôi ăn vào một cách đương nhiên, không nhớ hương vị, không nhớ vất vả.

Chương bốn: Tôi và em trai tôi.

Tôi lớn hơn em trai ba tuổi.

Trong gia đình chúng tôi, vai trò tôi đóng là “cô con gái lớn hiểu chuyện”, còn vai trò của nó là “cậu con trai nhỏ được chiều hư”.

Hai vai trò này đều được mẹ tôi nuôi dưỡng bằng hơn hai mươi năm tâm huyết, nhưng cả hai chúng tôi chẳng ai biết ơn.

Tên thân mật của em trai tôi là Lạc Lạc, do bố tôi đặt.

Bởi vì năm nó sinh ra, cơ quan bố tôi được phân nhà mới, song hỷ lâm môn, bố tôi vui mừng, nói đứa trẻ này mang phúc khí đến.

Tháng mẹ tôi ở cữ, bố tôi xin nghỉ nửa tháng ở nhà chăm sóc bà, đó là quãng thời gian ông ân cần nhất trong đời này.

Sau này bà ngoại tôi lỡ lời tôi mới biết, ông xin nghỉ là vì nửa tháng đó cơ quan vừa đúng lúc dừng làm để sửa chữa, không đi làm vẫn có lương.

Em trai tôi từ nhỏ đã là một tiểu ma vương.

Hồi tiểu học nó ném hộp b.út của bạn học vào nhà vệ sinh, hồi trung học đ.á.n.h nhau bị ghi lỗi, đại học yêu ba cô bạn gái, cô nào cũng chia tay, sau khi tốt nghiệp làm bán hàng ở một công ty nhỏ, làm hai năm chê mệt lại đổi một công việc nhàn hơn.

Tiền nó kiếm mỗi tháng tự tiêu, có lúc còn không đủ, cuối tháng vẫn phải ngửa tay xin mẹ tôi.

Mẹ tôi chưa bao giờ nói nó, mỗi lần nó mở miệng, mẹ tôi liền lấy tiền riêng bà tích cóp đưa cho nó.

Tiền riêng của bà từ đâu mà có?

Là bớt từng chút từ tiền mua rau, hôm nay tiết kiệm hai tệ, ngày mai tiết kiệm ba tệ, dành dụm một tháng cũng chưa được một trăm tệ.

Tôi khá hơn em trai một chút, ít nhất tôi chưa từng xin tiền gia đình.

Nhưng “đóng góp” của tôi cho gia đình cũng chỉ dừng ở đó.

Tôi làm việc ở tỉnh thành, quanh năm chẳng về nhà được mấy lần, mỗi lần về cũng vội vàng, ăn một bữa cơm rồi đi.

Khi mẹ tôi kéo tôi nói chuyện, tôi luôn lơ đãng, trong đầu nghĩ toàn chuyện công việc, hoặc cúi đầu lướt điện thoại, thuận miệng “ừ” vài tiếng.

Có một lần bà kể với tôi rằng hoa hồng bà trồng đã nở, kể suốt năm phút, đến khi tôi ngẩng đầu nhìn thấy ánh sáng trong mắt bà, tôi mới biết bà đã chờ khoảnh khắc ấy bao lâu.

Bà chỉ muốn con gái nghiêm túc nghe bà nói một câu.

Sau khi mẹ tôi đề nghị ly hôn, phản ứng của tôi và em trai gần như là bản năng, không phải thương bà, mà là trách móc bà.

Hôm đó em trai tôi từ thành phố chạy về, vừa vào cửa đã bắt đầu nổi giận.

Nó đứng ở cửa bếp, gào vào bóng lưng mẹ tôi: “Mẹ! Rốt cuộc mẹ muốn làm gì? Năm mươi ba tuổi rồi còn ly hôn gì nữa! Mẹ có biết bên ngoài người ta nói thế nào không? Người ta nói nhà mình điên rồi! Đồng nghiệp con đều hỏi mẹ con có phải đầu óc có vấn đề không, mẹ bảo con trả lời thế nào? Bạn gái con cũng biết rồi, mẹ cô ấy gọi điện hỏi nhà các con xảy ra chuyện gì, con có mất mặt không?”

Mẹ tôi quay lưng về phía nó, đứng trước bếp rửa nồi.

Nồi đã được rửa mấy lần rồi, bà vẫn còn rửa, nước trong bồn chảy ào ào, bà giả vờ không nghe thấy.

Nhưng từ bên cạnh, tôi nhìn thấy môi bà đang run.

Tôi đứng bên cạnh, không nói giúp mẹ tôi một câu nào.

Bởi vì khi đó trong lòng tôi nghĩ, em trai nói đúng.

Tôi cũng cảm thấy mất mặt, cũng cảm thấy rất không còn thể diện.

Nhà người khác đều đầu bạc răng long, con cháu đầy nhà, sao đến mẹ tôi lại biến thành một vở kịch hoang đường tuổi đã cao còn đòi ly hôn?

Sau này tôi lại nghĩ đến rất nhiều vấn đề “thực tế” hơn.

Mẹ tôi không có việc làm, không có lương hưu, ly hôn rồi sống thế nào?

Sau này ai nuôi bà?

Một bà già gần sáu mươi tuổi, một mình sống bên ngoài, xảy ra chuyện thì làm sao?

Người khác sẽ nhìn tôi thế nào?

Câu “bố mẹ cậu ly hôn rồi”, tôi phải nói với đồng nghiệp bạn bè thế nào?

Khi đó tôi cho rằng, những điều này mới là vấn đề thật sự.

Tôi chưa từng nghĩ mẹ tôi ở trong căn nhà đó gần ba mươi năm, mỗi ngày sống thế nào, mỗi bữa cơm nấu ra sao, mỗi nỗi ấm ức nuốt xuống thế nào.

Tôi chưa từng nghĩ.

Tôi chỉ nghĩ đến bản thân mình.

Em trai tôi mắng xong, tôi nói tiếp.

Ngữ khí của tôi dịu hơn em trai một chút, nhưng nhát d.a.o đ.â.m xuống cũng độc ác y như vậy.

“Mẹ, rốt cuộc mẹ nghĩ thế nào? Bố đối xử với mẹ không tốt sao? Hơn hai mươi năm nay chẳng phải đều sống như vậy rồi sao? Bây giờ mẹ còn bày chuyện gì nữa? Đã tuổi này rồi, yên ổn sống qua ngày không được à? Mẹ chê ngày tháng quá dễ chịu sao?”

Tôi nói “Bố đối xử với mẹ không tốt sao”, câu này bây giờ nhớ lại tôi chỉ muốn tát mình.

Tôi vậy mà lại cảm thấy bố tôi đối xử với bà “tốt”.

Chỉ vì bố tôi không đ.á.n.h bà, tôi liền cảm thấy ông tốt.

Tiêu chuẩn của tôi đối với chữ “tốt” thấp đến tận bùn đất, bởi vì tôi xem toàn bộ sự hy sinh của bà là lẽ đương nhiên, xem sự vất vả ngày này qua năm khác suốt hai mươi bảy năm của bà như không khí, không nhìn thấy, không sờ được, nhưng đã quen rồi.

Mẹ tôi xoay người lại, tựa vào bếp, lau tay lên tạp dề hết lần này đến lần khác.

Đó là động tác quen thuộc của bà, hễ căng thẳng là lau tay, như thể trên tay có vết dầu mãi mãi lau không sạch.

“Không có gì, chỉ là không muốn hầu hạ nữa.”

Bà nói: “Hầu hạ hai mươi bảy năm rồi, mẹ muốn nghỉ một chút.”

“Hầu hạ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.