Sau Khi Bạn Trai Để Anh Trai Hắn Yêu Tôi, Hắn Đã Hối Hận Rồi - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/06/2026 12:01
"Hôm nay chúng ta ngủ ở ngoài, được không em?"
Đoạn Lang đã thay quần áo khẽ c.ắ.n lên vành tai tôi.
Một cảm giác dính dáp đầy khó chịu chợt trào dâng.
Tôi theo bản năng né sang một bên, tay vô tình sượt qua đùi của Đoạn Cận Ngôn.
Đang định rụt về, ngón út đột nhiên bị ai đó móc nhẹ một cái.
Ngước mắt nhìn sang, liền thấy người đàn ông mặt không đổi sắc đang uống trà.
Phát hiện ánh mắt của tôi, anh còn tỏ vẻ khó hiểu nhướng mày: "Sao thế?"
"… Không có gì."
Thế là dưới bao ánh mắt dòm ngó, ngay bên cạnh em trai ruột của mình.
Đoạn Cận Ngôn cách một lớp khăn trải bàn, điềm nhiên luồn những đốt ngón tay vào giữa kẽ tay của đứa "bạn trai của em trai" là tôi đây.
Rất chậm, rất chậm.
Rồi sau đó siết c.h.ặ.t lại.
"Anh đã đặt một phòng."
Thấy tôi không đáp lời, Đoạn Lang tưởng tôi đang xấu hổ, nên cũng hơi ngượng ngùng hắng giọng.
"Anh, anh cũng là lần đầu tiên, nhưng anh sẽ làm em thoải mái. Nhé?"
Đầu ngón tay bị một người khác nhẹ nhàng xoa nắn, nhịp tim tôi không tự chủ được mà đập nhanh hơn vài nhịp.
Nhưng tôi vẫn cân nhắc chưa vội trả lời.
Bởi vì tôi biết, người đang đợi câu trả lời của tôi không chỉ có một mình Đoạn Lang.
Đoạn Lang làm vậy là vì Trúc Tâm Vũ.
Vậy còn Đoạn Cận Ngôn thì sao?
Nếu chỉ để đối phó với em trai, liệu có cần thiết phải hy sinh đến mức lên giường với một thằng đàn ông không?
Thậm chí tôi đã từng lén lút nghĩ rằng, có phải anh thích tôi hay không.
Nhưng tại sao lại lừa dối tôi suốt ba năm mà không chịu thừa nhận thân phận?
Có điều nghĩ đến cảnh hai anh em họ trao đổi với nhau lúc nãy.
Cuối cùng tôi vẫn mỉm cười mở lời: "Được ạ."
Nếu Đoạn Cận Ngôn đã tận tâm tận lực như vậy, đến phòng cũng đặt sẵn cho chúng tôi rồi.
Thì làm sao tôi có thể phụ lòng tốt của anh cơ chứ.
"Thật sao?"
Hơi thở của chàng trai chợt dồn dập, hắn lập tức ôm lấy eo tôi đứng dậy: "Mọi người cứ ăn tự nhiên nhé, tôi mời. Chúng tôi có việc phải đi trước đây."
"Ồ~"
Đám đông bắt đầu mỉm cười đầy gian xảo như ngầm hiểu ý nhau: "Một bữa ăn thì làm sao mà đủ, ít nhất cũng phải là một chiếc siêu xe, lại còn phải là loại độ lại ấy."
Đoạn Lang hiếm khi không nổi cáu, ngược lại tâm trạng vô cùng tốt mà ném ra một tấm thẻ đen, cười mắng: "Đêm xuân đáng giá ngàn vàng, để sau này tính sổ với các cậu."
Trước khi rời đi, tôi không kìm được quay lại liếc nhìn Đoạn Cận Ngôn một cái.
Ánh đèn mờ ảo từ trên cao hắt xuống người anh, trông anh có vẻ vẫn bình thản như mọi khi.
10
Sau khi từ chối lời mời tắm chung của Đoạn Lang, tôi ngồi ngẩn ngơ trên giường.
Lòng bàn tay tê tê, vẫn còn đang nóng rực.
Nhất thời hờn dỗi là thật, nhưng tôi không thể nào thực sự làm chuyện đó với Đoạn Lang được.
Thế nên tôi chuẩn bị rời đi.
Nào ngờ ánh sáng ngoài hành lang vừa rọi vào, tôi đã bị ai đó bất ngờ tóm lấy, đè ép vào góc tường mà hôn ngấu nghiến.
"Em mà không ra đây nữa là anh đập cửa đấy."
Người đàn ông giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay đang vung lên định tát anh của tôi, vẫn chưa thỏa mãn mà c.ắ.n thêm một cái lên ch.óp môi tôi.
Trong đầu tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ.
Thế là tôi cau mày: "Anh không phải là anh trai của A Lang sao? Không sợ tôi gọi anh ấy ra à?"
"Xem ra cơ thể em nhớ lại vẫn chưa đủ rồi."
Đoạn Cận Ngôn cười nhạt một tiếng, làm bộ lại chuẩn bị hôn xuống.
"Đừng chạm vào tôi!" Tôi trừng mắt nhìn anh: "Cho dù hai người có chung một khuôn mặt, thì người tôi thích cũng chỉ có một mình A Lang mà thôi."
"Bé cưng," Ngón tay người đàn ông nâng cằm tôi lên, đôi mắt anh đen thẳm: "đôi lúc anh vẫn hay nghĩ, em thực sự không biết gì..."
"...hay là đang giả ngốc đây?"
Rồi hoàn toàn chẳng đợi tôi kịp phản ứng, anh nhấc eo tôi lên rồi lần nữa phủ môi xuống.
"Ưm, cút đi…"
Tôi muốn c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm, nhưng anh chỉ bóp nhẹ vào eo một cái, cơ thể tôi liền nhũn ra ngay lập tức, hé miệng thở dốc.
Đoạn Cận Ngôn trầm thấp bật cười một tiếng, một tay bợ lấy m.ô.n.g tôi, đang mò mẫm định quẹt thẻ mở cửa phòng.
Thì bỗng nghe thấy tiếng "Cạch".
"Anh."
Hóa ra khi phẫn nộ đến tột đỉnh, ngữ điệu lại có thể lạnh lẽo không mảy may gợn sóng đến vậy.
Đoạn Lang bước ra từ bóng tối nơi góc khuất, trên người vẫn còn nhỏ nước, nét mặt tối tăm không sao nhìn thấu.
"Hai người đang làm gì thế?"
… Cuối cùng cũng được nghe rồi.
Mọi biểu cảm trên mặt tôi biến mất, tôi lạnh lùng nhìn Đoạn Lang tung một cú đ.ấ.m về phía Đoạn Cận Ngôn.
11
Đêm đó lúc trở về ký túc xá, khóe miệng Đoạn Lang vẫn mang theo vết bầm tím.
"Bé cưng."
Hắn sán tới muốn hôn tôi, bị né tránh liền cứng đờ mất một giây, rồi lại như không có chuyện gì xảy ra mà ôm lấy eo tôi.
Cái đầu bù xù rúc vào hõm vai tôi cọ tới cọ lui: "Sau này chúng ta sẽ êm ấm ở bên nhau, phải không em?"
Khóe miệng tôi giật giật.
Thật nực cười.
Đã làm ầm ĩ đến nước này rồi, dựa vào đâu mà Đoạn Lang còn nghĩ chúng tôi có thể êm ấm ở bên nhau cơ chứ?
Tôi không trả lời, lạnh mặt đẩy hắn ra.
