Sau Khi Bạn Trai Để Anh Trai Hắn Yêu Tôi, Hắn Đã Hối Hận Rồi - Chương 7

Cập nhật lúc: 20/06/2026 12:01

"A Nhiên…"

Chàng trai cứ lẽo đẽo bám sát sau lưng tôi, sốt ruột tựa như một chú cún con không có dây dắt.

"Em chỉ cần nói một câu 'đúng vậy' là được rồi, nếu không được nữa thì gật đầu một cái cũng được mà…"

"Đoạn Lang," Tôi thở dài một tiếng, cắt ngang lời hắn: "Diễn lâu như vậy, không thấy mệt sao?"

"Gì cơ?"

Hắn định kéo lấy tay tôi để làm nũng, nhưng khoảnh khắc chạm phải ánh mắt tôi, gã lại mất tự nhiên mà dời tầm mắt đi.

"Anh có diễn trò gì đâu, sao bé cưng lại đột nhiên nói như vậy?"

Hắn làm ra vẻ chợt bừng tỉnh ngộ.

"Có phải vì tối nay em lỡ hôn nhầm anh trai anh không? Bé cưng, anh không trách em đâu, anh với anh trai giống nhau như thế, nhận nhầm cũng là chuyện bình thường. Yên tâm đi, anh không giận đâu. Sau này nhìn cho kỹ ông xã là được rồi."

Nói thật, tôi thực sự có hơi không nhìn thấu được Đoạn Lang nữa rồi.

Hồi trước, người đẩy tôi cho Đoạn Cận Ngôn là hắn.

Cuối cùng, kẻ muốn coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cũng lại là hắn.

Có lẽ xu hướng tính d.ụ.c của con người thực sự có thể thay đổi.

Nhưng dựa vào cái thá gì mà hắn muốn chơi bời thì chơi bời, muốn nghiêm túc thì nghiêm túc chứ?

Thế là tôi cười khẩy một tiếng: "Anh thực sự nghĩ rằng, mọi chuyện hai người làm đều không chê vào đâu được sao?"

"Đều là người trưởng thành cả rồi, hãy chừa cho mình chút thể diện đi, được không?"

Sau ngày hôm đó, tôi trực tiếp chuyển ra khỏi ký túc xá.

Có lẽ do chột dạ, Đoạn Lang đã không tìm đến tôi ngay lập tức.

Nhưng chỉ qua vài ngày, hắnđã tra ra được chỗ tôi thuê nhà, và bắt đầu ngày nào cũng ngồi chầu chực dưới lầu để chặn đường tôi.

Hễ gặp mặt thì cũng chỉ quanh quẩn vài câu đó.

"Lúc đó anh chưa nhìn rõ được trái tim mình."

"Bây giờ anh thực sự muốn ở bên em thật tốt, hãy để anh bù đắp cho em, được không?"

Vào ngày thứ hai Đoạn Lang đến chặn đường, điện thoại của tôi nhận được một đoạn video nặc danh.

Trong video, Đoạn Lang đang nốc từng ly rượu giải sầu hết ly này đến ly khác.

"A Lang, chẳng phải nói Trình Nhiên yêu cậu c.h.ế.t đi sống lại sao? Không lẽ cậu vẫn chưa trị được cậu ta à? Nếu thực sự không được thì để tôi gọi cho cậu mấy thiếu gia bao nuôi, đảm bảo lẳng lơ hơn cậu ta nhiều."

Mấy thằng anh em cười hì hì khoác vai bá cổ hắn.

"Ai bảo tôi không trị được?" Đoạn Lang sầm mặt, nốc thêm một ly nữa: "Chỉ là một con ch.ó đã l.i.ế.m gót tôi suốt mấy năm trời thôi, ông đây ngoắc ngón tay một cái là cậu ta phải tự lăn về ngay."

"Trâu bò! Vậy mấy thiếu gia bên ngoài thì sao?"

"Cút cút cút!" Hắn mất kiên nhẫn xua tay.

Rồi đột nhiên lại nheo mắt lại: "Thôi bỏ đi, gọi một người vào đây."

Cùng lúc đoạn video kết thúc, Đoạn Lang vừa đăng một dòng trạng thái trên vòng bạn bè, nội dung là bức ảnh hai bàn tay mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau.

Hắn không nghĩ làm vậy sẽ khiến tôi ghen tuông rồi sinh ra cảm giác nguy cơ đấy chứ?

Tôi cảm thấy hơi buồn cười, nhưng vẫn nhắn lại cho số điện thoại nặc danh kia một câu: "Cảm ơn anh, tôi chợt nhận ra mình vẫn còn yêu anh ấy, giờ tôi đi tìm anh ấy quay lại đây."

Giây tiếp theo, cái tên Đoạn Cận Ngôn liền hiện lên trên màn hình cuộc gọi đến.

Tôi không cảm xúc mà chặn luôn số.

Chưa đầy hai phút sau, đầu dây bên kia đã không thèm giả vờ nữa.

"Bé cưng, nghe điện thoại đi."

Tôi thuận tay chặn luôn cả số này.

Có lẽ suốt ba năm qua, tôi và Đoạn Cận Ngôn cũng từng có những lúc tâm linh tương thông.

Ngặt nỗi xen kẽ trong đó lại là quá nhiều những lời dối trá.

12

Đoạn Lang chỉ ngoan ngoãn được vài ngày, có lẽ phát hiện ra chiêu đối xử lạnh nhạt không có tác dụng, hắn lại bắt đầu điên cuồng mua sắm đồ đạc cho tôi.

Hoa, đồng hồ, giày dép.

Cứ như thể chỉ cần mua đủ nhiều là có thể bù đắp lại mọi thứ.

Quan trọng hơn là, hắn hoàn toàn không màng đến hoàn cảnh mà cứ thế xuất hiện trước mặt tôi.

Đã mấy lần tôi đang tự học trong thư viện, hắn bỗng ôm một bó hồng thật to, chễm chệ ép tôi vào sâu bên trong chỗ ngồi.

Không thể chịu đựng nổi sự quấy rầy này nữa, tôi lôi số điện thoại đó ra khỏi danh sách đen rồi gọi lại.

Đầu dây bên kia bắt máy trong vòng một giây: "Bé cưng, em hết giận rồi à?"

"Đưa em trai anh về đi."

Tôi hậm hực nói.

Người bên kia im lặng vài giây, rồi thở dài: "Thực ra, bé cưng à. Muốn nó hoàn toàn từ bỏ thì chỉ có một cách thôi."

"Đó là hai chúng ta ở bên nhau."

"A Nhiên."

Thấy tôi cuối cùng cũng chịu nhìn mình, mắt Đoạn Lang bỗng chốc sáng rực lên.

Hắn sốt sắng mở cửa chiếc xe thể thao: "Đi đua xe không em?"

Lại là cái chiêu này.

Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Ban đầu khi đột nhiên tiếp cận tôi, hắn cũng dùng những cái cớ tương tự như đi đua xe hay đi quán bar.

Ngay cả chút công sức tìm hiểu xem tôi thích gì hắn cũng lười phí tâm tư.

"Không đi đâu." Tôi lạnh nhạt từ chối.

"Tại sao?"

Có lẽ tưởng đây là tín hiệu để quay lại, gã bắt đầu tố cáo một cách hùng hồn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.