Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 88
Cập nhật lúc: 31/01/2026 08:23
Lý Uyên nheo mắt đ.á.n.h giá Thẩm Tri Sương. Nàng không hề né tránh hay sợ hãi cái nhìn dò xét đó, bởi với nàng, đứa trẻ mới là quan trọng nhất. Hai người đối trì một lúc lâu, cuối cùng Lý Uyên cũng chịu trả đứa bé lại cho nàng.
"Bảo bối ngoan của mẹ, sao con lại đáng yêu thế này, để mẹ thơm một cái nào—"
Giọng nói của Thẩm Tri Sương vừa nhu hòa vừa ấm áp. Chỉ qua vài câu dỗ dành, Lý Cẩn đã ngừng khóc và bắt đầu mỉm cười.
Nghe tiếng cười của con, lại nhìn thấy dáng vẻ Thẩm Tri Sương đang cố ý giữ khoảng cách với mình, trái tim Lý Uyên bỗng nhói lên một cơn đau buốt. Vì để bảo vệ người đàn bà của kẻ khác, ngay cả thê t.ử và con ruột của hắn cũng đã dần xa cách hắn rồi. Trong lòng hắn làm sao có thể dễ chịu cho được!
Lý Uyên đã sống qua một đời, trọng sinh về tuổi đôi mươi, lẽ nào lại không chiếm được chút tiên cơ.
Hiện tại kinh thành nhìn qua thì sóng yên biển lặng, trăm họ an cư lạc nghiệp, quân khởi nghĩa dường như vẫn còn ở tận chân trời. Nhưng Lý Uyên hiểu rõ, chẳng bao lâu nữa thiên hạ sẽ đại loạn. Khi đó, các phe phái tranh hùng, quân khởi nghĩa bốn phía nổi lên, ai nấy đều muốn tranh đoạt vị trí cao nhất kia. Kinh thành phồn hoa, thoắt cái sẽ chỉ còn là đống gạch vụn điêu tàn.
Lão Hoàng đế hôn quân vô đạo, nhưng có thể ngồi vững trên ngai vàng bao nhiêu năm, lẽ nào lại không có chút tâm cơ thủ đoạn. Chỉ tiếc là, thế suy đã thành, thiên hạ hợp lâu tất phân, không ai có thể xoay chuyển cục diện. Tổ kiến bị phá, trứng làm sao còn nguyên được. Lý Uyên buộc phải mưu tính từ sớm mới có thể chớp lấy thời cơ khi vận may đến, dùng tốc độ nhanh nhất leo lên vị trí đó!
Liễu Lạc Âm, còn gọi là Liễu Phi, khi lão Hoàng đế đã già nua, nàng bị người ta hiến lên long sàng. Nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành cùng tính tình ôn nhu khiến Liễu Lạc Âm nổi danh thiên hạ, độc sủng hậu cung. Lão Hoàng đế vốn đã buông lơi quyền lực, đắm chìm trong lạc thú, bỏ bê triều chính chỉ đợi ngày c.h.ế.t. Nhưng khi gặp được Liễu Lạc Âm, ông ta vừa gặp đã xiêu lòng, thế mà lại nảy ra ý định tranh đấu một phen cuối đời.
Lão Hoàng đế nhìn thấu kết cục diệt vong cuối cùng của vương triều này, ý đồ bí mật phái người đưa Liễu Lạc Âm đang m.a.n.g t.h.a.i đến nơi chiến loạn không chạm tới được để lánh nạn, sống an nhàn hết đời. Quyết định này là lựa chọn sau khi ông ta đã suy tính kỹ càng. Kinh thành toàn một lũ vô dụng, khó làm nên chuyện lớn, muốn bảo vệ người phụ nữ yêu thương và đứa con, đối với lão Hoàng đế cũng không phải chuyện dễ dàng.
Kiếp trước, vị thần t.ử bí mật hộ tống Liễu Phi ra khỏi kinh thành, sau khi nàng hạ sinh hoàng t.ử, hắn đã lấy hoàng t.ử làm bình phong, gặp thời cơ liền lấy cớ chỉnh đốn lại giang sơn để chiêu binh mãi mã, trở thành bá chủ một phương. Lão Hoàng đế tuy già nhưng không lú lẫn, trước khi đưa Liễu Lạc Âm đi đã để lại cho nàng một lượng lớn vàng bạc châu báu, trong đó có cả một mỏ vàng. Chỉ tiếc là, mọi mưu tính của ông ta đều thành "may áo cưới cho người khác".
Lần này, Lý Uyên mưu tính nhiều ngày, cuối cùng cũng giành được nhiệm vụ hộ tống Liễu Phi về phía mình. "Con thuyền lớn" mà hắn bám víu thực chất chính là lão Hoàng đế! Lý Uyên hiểu rõ mạch phát triển của hậu thế, đương nhiên phải chọn con đường tắt, thay vì dây dưa với đám Thái t.ử, Tuyên Vương, chi bằng đến chỗ lão Hoàng đế mà kiếm lợi. Để có được sự tín nhiệm của ông ta, Lý Uyên thực sự đã tốn không ít công sức. May thay, giờ đây hắn đã trở thành cận thần của thiên t.ử.
Về phần Liễu Lạc Âm, cái t.h.a.i của nàng chưa ổn định, đường thủy hay đường bộ đều không đi được. Liễu Phi ở trong cung đã "bệnh chêta", giờ chỉ còn lại thiếp thất Liễu Lạc Âm của phủ Tướng quân. Đợi đến khi t.h.a.i nhi đủ ba tháng, vị thiếp Liễu Lạc Âm này sẽ về phương Nam "thăm người thân", một đi không trở lại.
Mấy ngày nay sức khỏe Liễu Lạc Âm không tốt, Lý Uyên cùng tâm phúc của lão Hoàng đế cùng nhau canh giữ, không dám có nửa điểm sai sót. Người của lão Hoàng đế đã đóng quân trong phủ Tướng quân, phân bố xung quanh viện Quan Lạn. Để bày tỏ lòng trung thành, Lý Uyên đương nhiên túc trực không rời nửa bước. Chỉ có ban đêm hắn mới tranh thủ được chút thời gian đi thăm Thẩm Tri Sương và Cẩn nhi, mà dù đi thăm cũng phải hết sức cẩn thận để tránh bị họ phát hiện. Chuyện cơ mật liên quan đến huyết mạch hoàng thất thế này, Lý Uyên đương nhiên sẽ không nói cho Thẩm Tri Sương biết.
Dáng vẻ đau lòng rơi lệ của Thẩm Tri Sương lúc đầu hắn đều nhìn thấu, nhưng không thể vì nàng mà nhượng bộ hay tiết lộ sự thật. Đây là chuyện lớn sơ suất một chút là đầu rơi m.á.u chảy. Lý Uyên thà để mọi người nghĩ rằng Thẩm Tri Sương đã thất sủng. Chuyện hắn nạp thiếp, càng giống thật càng tốt.
Nhưng nhiều ngày không gặp, Lý Uyên lại thầm oán trách trong lòng, Thẩm Tri Sương quả thực có trái tim sắt đá, đến cả một lời chủ động cầu kiến cũng chưa từng có. Người của Lý Uyên hằng ngày đều báo cáo hành tung của nàng cho hắn. Hắn thấy nàng thỉnh thoảng ra ngoài dạo phố, về phủ thì pha trà thưởng thức mỹ vị, lúc rảnh rỗi thì dạo bước trong đình câu cá, cùng con cái sống vui vẻ an nhàn, nỗi bực dọc trong lòng hắn càng sâu thêm.
