Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 89
Cập nhật lúc: 02/02/2026 10:00
Chuyện kiếp
trước Thẩm Tri Sương không nguyện hợp táng cùng mình, Lý Uyên suýt chút nữa đã
quên, nhưng dạo này hắn lại nhớ ra. Người đàn bà này rốt cuộc có lòng với hắn
hay không? Ban đầu Lý Uyên rất tự tin, nhưng giờ hắn không dám khẳng định nữa.
Trơ mắt nhìn
ánh mắt của Lý Uyên dành cho mình ngày càng lạnh lẽo, động tác bế con của Thẩm
Tri Sương có chút cứng đờ. Nàng khẽ sai bà v.ú bế đứa con đang ngủ xuống, chẳng
mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại hai người. Thẩm Tri Sương suy nghĩ một chút
rồi chọn cách "án binh bất động". Lý Uyên đang toàn tâm toàn ý với vị
thiếp thất của hắn, so với đại mỹ nhân tuyệt sắc Liễu Lạc Âm... Thẩm Tri Sương
thấy thà đừng so còn hơn. Vì vậy, người giỏi ở chỗ biết tự lượng sức mình, nàng
định lấy bất biến ứng vạn biến.
Nhận ra thái
độ đối phó tiêu cực của nàng, khóe miệng Lý Uyên nhếch lên một đường cong lạnh
lẽo. Hắn tiến thẳng đến trước mặt Thẩm Tri Sương, trước ánh mắt kinh ngạc của
nàng, hắn bế thốc nàng lên, sải bước đi về phía phòng ngủ. Bị bất ngờ, Thẩm Tri
Sương nhất thời quên cả phản ứng. Đến khi nhận ra Lý Uyên định làm gì, nàng bắt
đầu vùng vẫy kịch liệt.
"Buông
thiếp ra!"
Sự vùng vẫy
của Thẩm Tri Sương gần như là bất chấp hình tượng. Lý Uyên không ngờ nàng lại
phản kháng dữ dội như vậy nên sững người một lát. Thẩm Tri Sương lỡ chân đạp
mạnh lên vai hắn, hai người tách ra được một khoảng. Thấy Lý Uyên đang ngẩn
ngơ, Thẩm Tri Sương vội chạy ra ngoài, nhưng mới chạy được vài bước đã bị hắn
dễ dàng tóm lấy, lôi trở lại giường.
Thẩm Tri
Sương vốn dĩ ăn mặc đoan trang thanh nhã, giờ đây tóc tai rũ rượi, y phục xộc
xệch, dáng vẻ vô cùng chật vật. Ánh mắt Lý Uyên thâm trầm như mực, hắn nhìn
chằm chằm nàng: "Thẩm thị, nàng đang từ chối ta?"
Thẩm Tri
Sương đương nhiên là đang từ chối hắn! Đùa chắc, Lý Uyên vừa chạm vào người đàn
bà khác xong lại đòi chạm vào nàng, ai biết hắn có mang mầm bệnh truyền nhiễm
gì không! Ai cũng biết đàn ông thường chỉ là người mang mầm bệnh, phụ nữ mới là
người lãnh đủ. Ở hiện đại bao nhiêu tin tức đưa tin chồng ra ngoài lăng nhăng
rồi về lây bệnh cho vợ con, thậm chí hại c.h.ế.t người. Điều kiện vệ sinh cổ đại
vốn dĩ đã kém, Thẩm Tri Sương biết Lý Uyên chỉ có mình nàng, không ra ngoài
uống rượu hoa mới hơi yên tâm, nhưng lần nào cũng phải bắt hắn tắm rửa sạch sẽ.
Lần này Lý Uyên ở bên tiểu thiếp lâu như vậy, nàng lại không biết lai lịch của
Liễu Lạc Âm, sao có thể khẳng định hắn không biến thành "nguồn lây di
động".
Từ sớm nàng
đã hỏi lão đại phu, thời đại này tuy không có AIDS nhưng phần lớn là giang mai.
Thời gian ủ bệnh của giang mai dài nhất là ba tháng, Thẩm Tri Sương quyết định
cứ đợi ba tháng rồi tính. Thời đại này làm gì có vaccine HPV. Đi tìm "đối
tác" còn phải trao đổi báo cáo xét nghiệm, Thẩm Tri Sương không đến mức
bừa bãi như vậy. Nàng có thể vì sinh tồn mà chấp nhận thiếp thất của Lý Uyên,
nhưng không có nghĩa là chấp nhận rủi ro lây bệnh từ hắn.
Tuy nhiên,
làm sao để giải thích sự kháng cự quyết liệt này mới là vấn đề cấp bách. Hít
một hơi thật sâu, Thẩm Tri Sương vô thức túm lấy cổ áo, ôm c.h.ặ.t lấy mình, lạnh
lùng nhìn Lý Uyên:
"Phải,
thiếp đang từ chối chàng. Chàng đã có tiểu thiếp xinh đẹp rồi, tại sao còn muốn
chạm vào thiếp?"
Không hiểu sao, khi nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Tri Sương với đôi mắt rực lửa giận dữ chất vấn mình, tâm trạng vốn đang trầm uất, đè nén của Lý Uyên bỗng nhiên dịu lại rất nhiều.
Phải một lúc lâu sau, hắn mới trầm giọng hỏi: "Nàng quan tâm sao?"
Thẩm Tri Sương phản ứng còn nhanh hơn: "Thiếp có thể không quan tâm được sao? Chàng là phu quân của thiếp, chàng bỏ mặc thiếp và con để đi tìm người đàn bà khác, nếu thiếp không quan tâm, liệu có thể không!"
Đôi mắt nàng ngấn lệ, cơn giận khiến nàng trông càng thêm vài phần diễm lệ.
Lý Uyên im lặng hồi lâu: "Nếu nàng thực sự quan tâm, thì bao nhiêu ngày qua, đến một lần đi thăm ta cũng không có."
Thẩm Tri Sương trừng mắt nhìn hắn, nước mắt không tự chủ được mà lăn dài: "Thiếp chính là không muốn gặp chàng! Những lời thiếp từng nói với chàng, chàng cứ quên đi là được! Thiếp không thể làm ngơ nhìn chàng ôm ấp người khác, thà rằng không gặp còn hơn!"
"Cái chàng cần chẳng qua chỉ là một người vợ hiền, thời gian qua việc ăn ở đi lại thiếp đều đã lo liệu chu toàn cho chàng rồi. Chàng cứ việc đi tìm thiếp thất của chàng mà tâm tình yêu đương, sẽ không có hậu họa gì đâu, chàng còn chưa hài lòng sao!"
Giọng điệu của Thẩm Tri Sương rất gay gắt, trông chẳng hiền thục chút nào, vừa rồi nàng còn đá thêm cho hắn một cước. Thế nhưng, trong lòng Lý Uyên lại dâng lên một chút ngọt ngào.
Thấy hắn không nói gì, Thẩm Tri Sương quay lưng đi lau nước mắt, giọng nói mang theo sự cay đắng: "Giờ không còn sớm nữa, ngài về đi. Thiếp đã phạm vào 'thất xuất chi điều(?)', ngài muốn hưu thê thì cứ hưu đi."
(?) thất xuất chi điều bao gồm: không con, bất kính với cha mẹ chồng, dam đãng, ghen tuông, ác tật, lắm lời, trộm cắp
Đôi mày Lý Uyên dựng ngược lên: "Ai cho phép nàng nói năng lung tung! Hưu thê hay không, đến lượt nàng quyết định sao!"
Dù biết trong lòng nàng không có hắn, Lý Uyên cũng chưa từng nghĩ đến việc bỏ nàng, huống chi giờ họ đã có con.
Thẩm Tri Sương quay đầu lại, vẻ mặt mệt mỏi: "Vậy ngài có thể để thiếp nghỉ ngơi không? Ngài đến Tĩnh Ngọc Trai có việc gì, cứ việc bảo thiếp, thiếp sẽ đi làm cho ngài."
