Sau Khi Bị Ảnh Đế Khinh Bỉ, Tôi Mua Lại Công Ty Của Anh Ta - 03
Cập nhật lúc: 18/09/2026 18:00
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc sộc vào mũi khiến tôi tỉnh giấc. Cơn đau từ gò má truyền đến tận đại não, nhắc nhở tôi về những cái tát "nhân danh nghệ thuật" của Lục Diên vào chiều nay. Tôi khẽ cử động, cảm thấy mu bàn tay nhói lên – kim truyền dịch đang ghim c.h.ặ.t vào tĩnh mạch.
Trong căn phòng bệnh vắng lặng, tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn. Tôi xoay đầu, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Lục Diên.
Anh ta vẫn chưa thay bộ long bào đế vương, chỉ khoác tạm một chiếc áo khoác đen bên ngoài. Những hoa văn thêu chỉ vàng trên cổ áo lấp lánh dưới ánh đèn LED trắng bệch của bệnh viện, trông lạc lõng và mỉa mai đến lạ kỳ. Lục Diên ngồi đó, đôi bàn tay từng giáng xuống mặt tôi giờ đây đang đan c.h.ặ.t vào nhau, run rẩy.
"Cậu tỉnh rồi." Giọng anh ta khản đặc, không còn vẻ cao ngạo thường ngày.
Tôi nhìn lên trần nhà, nhếch môi cười nhạt: "Thầy Lục chưa về sao? Ở đây với loại người 'buồn nôn' như tôi, anh không sợ bị vấy bẩn à?"
Lục Diên im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Anh ta đứng dậy, bước đến cạnh giường tôi, bóng hình cao lớn bao trùm lấy cơ thể gầy gò của tôi dưới lớp chăn mỏng.
"Cái bánh mì đó... có ý nghĩa gì?" Anh ta gặng hỏi, thanh âm run rẩy như một dây đàn sắp đứt. "Thẩm Chu, bảy năm trước, tại căn hầm của công ty Thiên Quang, người ở đó là Lâm Vũ. Chính cậu ta đã đưa bánh mì cho tôi, chính cậu ta đã dùng tiền tiết kiệm để mua cho tôi bộ vest đầu tiên đi thử vai. Tại sao cậu lại biết chuyện đó?"
Tôi quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ bệnh viện. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt tôi, nó chỉ là một mê cung đầy rẫy những cạm bẫy.
"Lục Diên, anh là một Ảnh đế giỏi, nhưng anh lại là một kẻ mù quáng trong đời thực." Tôi nói, giọng thản nhiên như đang kể chuyện của người khác. "Bảy năm trước, Lâm Vũ đang bận đi hầu rượu cho các giám đốc để đổi lấy một vai quần chúng. Người ngồi trong xó tối của hầm gửi xe, lén để nửa cái bánh mì vào túi áo khoác của anh, rồi chạy đi vì sợ anh tự ái... là tôi."
Tôi khẽ cười, cơn ho khan khiến n.g.ự.c tôi đau thắt.
"Bộ vest đó hả? Tôi đã phải đi làm thêm ở ba quán bar, bị khách đổ rượu lên đầu mới kiếm đủ tiền mua đấy. Tôi nhờ Lâm Vũ đưa cho anh vì lúc đó anh ghét tôi nhất, anh nói tôi là loại công t.ử bột hư hỏng chỉ biết tiêu tiền của bố. Tôi không muốn anh vì cái tôi mà từ bỏ cơ hội, nên tôi đã mượn tay cậu ta. Không ngờ, cậu ta lại dùng nó để biến mình thành ân nhân suốt đời của anh."
Lục Diên lùi lại một bước, gương mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy. "Không... không thể nào. Lâm Vũ nói..."
"Lâm Vũ nói gì không quan trọng. Quan trọng là anh đã tin." Tôi cắt lời anh ta, ánh mắt sắc lẹm. "Cũng giống như việc anh tin rằng tôi tình nguyện bò lên giường của Tống Hạo để cướp vai diễn. Lục Diên, anh nhìn cho kỹ đi. Nếu tôi thực sự có Tống Hạo chống lưng, tại sao tôi phải quỳ dưới mưa để anh tát đến mức nôn ra m.á.u? Tại sao em trai tôi vẫn phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt vì thiếu tiền phẫu thuật, trong khi Tống Hạo ném tiền qua cửa sổ cho những cuộc chơi thâu đêm?"
Tôi rút chiếc điện thoại đang sạc pin bên cạnh, mở đoạn ghi âm buổi chiều nay. Tiếng cười ngạo mạn của Tống Hạo vang lên trong không gian yên tĩnh: [Mày chỉ là con ch.ó tao nuôi để chọc tức Lục Diên thôi... C.h.ế.t càng tốt, đỡ tốn tiền nuôi.]
Mỗi lời nói như một cái tát trực diện vào lương tâm của Lục Diên. Anh ta gục xuống ghế, đôi mắt đỏ hoe. Sự thật vốn dĩ luôn ở đó, chỉ là anh ta đã chọn cách nhìn vào những gì người ta thêu dệt nên.
"Tại sao cậu không nói với tôi sớm hơn?" Anh ta nghẹn ngào. "Tại sao lại để mình bị sỉ nhục như thế?"
Tôi nhìn vào kim truyền dịch, dòng chất lỏng đang chậm rãi chảy vào cơ thể mình.
"Vì tôi cần thời gian." Tôi thì thầm. "Tống gia không dễ sụp đổ như anh nghĩ đâu. Nếu tôi không giả vờ phục tùng, nếu tôi không trở thành 'con ch.ó' trong miệng hắn, làm sao tôi có thể tiếp cận được hệ thống kế toán nội bộ của Thịnh Thế? Làm sao tôi có thể âm thầm thu mua cổ phần từ những cổ đông đang bất mãn?"
Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt Lục Diên: "Anh nghĩ mình tự do lắm sao? Lục Diên, công ty quản lý của anh thực chất là công ty con của Thịnh Thế. Chỉ cần Tống Hạo muốn, anh sẽ biến mất khỏi giới này trong vòng một nốt nhạc. Tôi đang cứu anh, và cũng là đang cứu chính mình."
Lúc này, cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy ra. Trợ lý của Lục Diên hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Thầy Lục! Không xong rồi! Trên mạng đang bùng nổ đoạn video anh tát Thẩm Chu ở phim trường. Có người tung tin anh cậy quyền thế bắt nạt diễn viên mới. Fan của Lâm Vũ đang dẫn dắt dư luận, nói anh vì bênh vực Lâm Vũ mà đ.á.n.h Thẩm Chu. Danh tiếng của anh... đang tụt dốc không phanh!"
Lục Diên đứng bật dậy, nhưng tôi đã nhanh tay hơn, nhấn nút tạm dừng cuộc gọi trên màn hình điện thoại mà tôi vừa thao tác từ nãy.
"Đừng hoảng loạn." Tôi lên tiếng, giọng nói mang theo quyền uy của một kẻ nắm giữ đại cục. "Đó là do tôi cho người tung lên đấy."
Lục Diên và cậu trợ lý sững sờ nhìn tôi như nhìn một quái vật.
"Thẩm Chu, cậu điên rồi sao? Như vậy anh ấy sẽ bị phong sát mất!" Cậu trợ lý hét lên.
"Không đâu." Tôi thong thả rút kim truyền dịch ra, mặc cho một giọt m.á.u nhỏ xuống ga giường trắng tinh. "Dư luận cần một ngòi nổ để tấn công Tống gia. Đoạn video đó chỉ là bước đầu. Trong video, khán giả sẽ thấy đạo diễn của Tống gia ép Lục Diên phải đ.á.n.h tôi nhiều lần dù anh ấy đã muốn dừng lại. Mọi mũi dùi sẽ chỉa vào sự bạo hành của tư bản đối với nghệ sĩ. Lục Diên, anh sẽ là nạn nhân, và tôi... sẽ là người hy sinh."
Tôi bước xuống giường, đôi chân hơi lảo đảo nhưng lưng vẫn thẳng tắp. Tôi đi đến trước mặt Lục Diên, chỉnh lại chiếc cổ áo long bào của anh ta.
"Anh đã diễn vai hoàng đế quá lâu rồi, Lục Diên. Đã đến lúc phải bước xuống khỏi ngai vàng giả tạo đó để thấy giới này thối nát đến mức nào."
Tôi lấy từ trong túi áo khoác vừa được y tá mang tới một chiếc danh thiếp đen tuyền, chỉ có duy nhất một chữ "S" mạ vàng.
"Ngày mai, buổi họp báo của Thịnh Thế sẽ diễn ra. Tống Hạo định tuyên bố đóng băng mọi hoạt động của anh để làm gương. Nhưng anh đừng sợ. Hãy đến đó, mặc bộ vest tôi đã chuẩn bị sẵn ở nhà anh. Khi anh bước vào, anh sẽ thấy người mà anh gọi là 'ân nhân' Lâm Vũ đang đứng bên cạnh Tống Hạo để tố cáo anh."
"Cậu ấy... cậu ấy thực sự phản bội tôi?" Lục Diên hỏi, giọng nói vỡ vụn.
"Cậu ta chưa bao giờ đứng về phía anh." Tôi lạnh lùng đáp. "Cậu ta chỉ đứng về phía kẻ mạnh hơn. Nhưng tiếc cho cậu ta, kẻ mạnh nhất ở đây... lại là tôi."
Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, để lại Lục Diên trong sự bàng hoàng tột độ. Ngoài hành lang, thư ký của tôi đã đợi sẵn với một chiếc áo măng tô dài che khuất bộ quần áo bệnh nhân.
"Sếp, mọi thứ đã sẵn sàng. Tống Hạo đã mắc bẫy, hắn đang huy động toàn bộ truyền thông để vùi dập Lục Diên vào sáng mai."
"Tốt." Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, nơi biểu đồ giá cổ phiếu của Thịnh Thế đang bắt đầu lao dốc theo một đường thẳng đứng. "Sáng mai, khi hắn đang đắc ý nhất, hãy tung hồ sơ trốn thuế của Tống thị ra. Tôi muốn hắn hiểu rằng, cảm giác bị cả thế giới quay lưng... là như thế nào."
Tôi lên xe, ánh đèn đường lướt nhanh qua cửa kính. Bảy năm qua, tôi đã sống trong bóng tối, nhìn người mình yêu bị lừa dối, nhìn bản thân bị chà đạp. Nhưng vở kịch này cuối cùng cũng đến hồi kết.
Cái bánh mì năm ấy, tôi sẽ đòi lại cả một đế chế.
