
Sau Khi Bị Ảnh Đế Khinh Bỉ, Tôi Mua Lại Công Ty Của Anh Ta
Ngày tôi bị Ảnh đế Lục Diên ném kịch bản vào mặt ngay giữa phim trường, cả đoàn phim đều cười nhạo tôi là kẻ hám danh lợi, dùng quy tắc ngầm với Thái tử gia để cướp vai.
Lục Diên nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng, anh ta nói: "Thẩm Chu, cậu làm tôi thấy buồn nôn."
Tôi không giải thích, chỉ lặng lẽ quỳ dưới mưa, nhặt từng trang giấy lấm lem bùn đất.
Ai cũng nghĩ tôi là món đồ chơi rẻ tiền của Tống Hạo. Không ai biết rằng, chiếc xe bảo mẫu hạng sang anh ta đang đi, bản hợp đồng đại diện xa xỉ anh ta vừa ký, hay thậm chí là cả cái tập đoàn Thịnh Thế đang bao nuôi anh ta... đều nằm trong lòng bàn tay tôi.
Bảy năm trước, tôi dùng nửa cái bánh mì và toàn bộ tiền tiết kiệm để đưa anh ta từ hầm tối lên ngai vàng Ảnh đế.
Bảy năm sau, tôi dùng 35% cổ phần để kéo anh ta xuống khỏi ảo mộng, dạy cho anh ta biết thế nào là tư bản thực sự.
Vào ngày buổi họp báo phán xét tôi diễn ra, khi Lục Diên và "sen trắng" Lâm Vũ đang chờ đợi màn phong sát tôi, tôi thong thả bước lên bục cao nhất.
Tôi tháo kính, mỉm cười nói với gã Thái tử gia đang tái mét mặt mày: "Tống thiếu, cảm ơn cái tát của anh. Nhờ nó mà hội đồng quản trị đã đồng ý để tôi bãi nhiệm gngay lập tức."
Lục Diên bàng hoàng nhận ra, người anh ta căm ghét nhất lại là người bảo vệ anh ta đến hơi thở cuối cùng.
Nhưng Lục Diên ơi, ổ bánh mì năm đó đã mốc xanh rồi.
Vở kịch hạ màn, vai diễn "người tình nhỏ nhu nhược" của tôi cũng kết thúc.
Giờ đây, muốn gặp tôi? Mời anh xếp hàng ký hợp đồng nghệ sĩ.












