Sau Khi Bị Ảnh Đế Khinh Bỉ, Tôi Mua Lại Công Ty Của Anh Ta - 05 - Hết

Cập nhật lúc: 18/09/2026 18:01

Bệnh viện buổi đêm yên tĩnh đến lạ thường. Tôi ngồi bên giường bệnh của em trai, nhìn nhịp tim trên máy ổn định dần sau ca phẫu thuật ghép tủy thành công. Nhờ số tiền tôi kiếm được từ việc bán khống cổ phiếu Tống thị trước ngày sụp đổ, em tôi cuối cùng đã được cứu. 

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ ngoài hành lang, rồi dừng lại trước cửa phòng. Tôi không cần ngẩng đầu cũng biết đó là ai. Mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc từ nước hoa của Lục Diên lan tỏa trong không khí, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc và sự mệt mỏi rệu rã.

"Cậu ấy ổn chứ?" Lục Diên đứng ở cửa, không dám bước vào.

"Phẫu thuật thành công rồi. Cảm ơn thầy Lục đã quan tâm." Tôi vẫn dán mắt vào cuốn báo cáo tài chính trên tay, giọng điệu khách khí như đối xử với một người lạ.

Lục Diên bước tới, đặt một chiếc túi giấy cũ kỹ lên bàn. Tôi liếc nhìn, bên trong là một ổ bánh mì mới nướng, vẫn còn bốc khói và thơm mùi bơ. 

"Tôi đã đi khắp các tiệm bánh trong thành phố này... để tìm đúng loại bánh mì có vị giống như bảy năm trước." Anh ta nghẹn ngào, bàn tay run run chạm vào mép bàn. "Thẩm Chu, tôi đã tìm thấy Lâm Vũ. Cậu ta đã khai hết rồi. Những lần tôi bị sốt ở tầng hầm, người đắp chăn cho tôi là em. Những lá thư động viên không đề tên, là em viết. Ngay cả vai diễn đầu tiên giúp tôi đổi đời, cũng là em dùng danh nghĩa của gia đình để gây áp lực cho nhà sản xuất..."

Tôi gấp cuốn sổ lại, ngước mắt nhìn anh ta. Đôi mắt Lục Diên đỏ hoe, quầng thâm lộ rõ trên gương mặt vốn được mệnh danh là "tỷ lệ vàng" của giới điện ảnh.

"Lục Diên, anh nói những điều này để làm gì?" Tôi bình thản hỏi. "Để tôi cảm động sao? Hay để anh tự làm giảm bớt cảm giác tội lỗi trong lòng mình?"

"Tôi muốn bù đắp." Anh ta khẩn khoản, quỳ một gối xuống bên cạnh ghế của tôi. Vị Ảnh đế cao ngạo, người từng ném kịch bản vào mặt tôi dưới vũng nước, giờ đây đang quỳ dưới chân tôi. "Thịnh Thế giờ là của em, tôi cũng là của em. Em muốn tôi đóng phim, tôi sẽ đóng phim. Em muốn tôi biến mất, tôi sẽ biến mất. Chỉ xin em... đừng nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ như thế này."

Tôi cười, nụ cười nhẹ tênh nhưng chứa đầy sự mỉa mai.

"Lục Diên, anh hiểu sai rồi. Tôi thu mua Thịnh Thế không phải vì muốn chiếm hữu anh. Tôi làm vậy để trả thù Tống gia, và để đảm bảo rằng em trai tôi có một tương lai tốt nhất. Còn về anh..." Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Anh thực sự nghĩ rằng tình cảm bảy năm của tôi có thể xóa nhòa bằng một vài cái tát và những lời nh.ụ.c m.ạ sao? Không. Nó không mất đi, nó chỉ c.h.ế.t rồi. Một trái tim đã c.h.ế.t thì không thể cảm động được nữa."

Tôi đứng dậy, lấy ra một bản hợp đồng từ trong cặp táp.

"Đây là hợp đồng thanh lý nghệ sĩ. Tôi trả lại tự do cho anh. Anh không còn nợ Thịnh Thế, cũng không nợ tôi. Từ nay về sau, anh đi con đường rực rỡ của một Ảnh đế, tôi đi con đường đầy mùi tiền của một thương nhân. Chúng ta, không ai nợ ai."

Lục Diên nhìn bản hợp đồng, tay anh ta run rẩy đến mức không cầm nổi cây b.út. "Em thực sự... tuyệt tình đến thế sao?"

"Không phải tuyệt tình, mà là tỉnh ngộ." Tôi đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. "Bảy năm trước, tôi thích anh vì anh là tia sáng duy nhất trong hầm tối. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, tia sáng đó không phải do anh phát ra, mà là do tôi tự huyễn hoặc bản thân mình. Khi tôi bước ra khỏi căn hầm đó, tôi thấy mặt trời. Và mặt trời thì sáng hơn anh nhiều."

Lục Diên không ký. Anh ta xé nát bản hợp đồng, mảnh giấy trắng rơi lả tả như tuyết đầu mùa.

"Tôi sẽ không đi đâu cả." Anh ta đứng dậy, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. "Em có thể không yêu tôi, nhưng em không thể ngăn tôi theo đuổi em. Tôi sẽ dùng bảy năm, mười bảy năm, hoặc cả đời này để em lại thấy tôi là tia sáng duy nhất."

Tôi không đáp lại. Vở kịch này thực sự đã hạ màn. Tống Hạo đã vào tù, Lâm Vũ bị phong sát vĩnh viễn và phải gánh khoản nợ bồi thường khổng lồ. Kẻ ác đã bị trừng trị, người bị hại đã đứng lên đỉnh cao. 

Một tuần sau, tôi chính thức nhậm chức Chủ tịch hội đồng quản trị Thịnh Thế. Ngày tôi bước vào sảnh lớn, toàn bộ nghệ sĩ và nhân viên đứng thành hai hàng, cúi đầu chào đón vị "đại lão" trẻ tuổi. Lục Diên đứng ở vị trí cuối cùng, trên tay cầm một bó hoa hồng xanh - loài hoa mang ý nghĩa "hy vọng vào điều không thể".

Tôi đi lướt qua anh ta, mùi hương tuyết tùng thoảng qua rồi biến mất trong mùi nước hoa đắt tiền của những người xung quanh. 

Truyện của người khác thường kết thúc bằng một đám cưới hoàng tráng hoặc sự tha thứ bao dung. Nhưng đây là truyện của tôi, là cuộc đời của Thẩm Chu. 

Tôi sẽ không tha thứ dễ dàng, cũng không quay lại để ôm lấy kẻ đã từng dẫm đạp lên mình. Tôi sẽ ngồi trên chiếc ghế da cao cấp nhất, cầm ly rượu vang đắt đỏ nhất, và nhìn người đàn ông quyền lực nhất giới giải trí ấy phải chật vật tìm cách lọt vào mắt xanh của mình thêm một lần nữa.

Kết cục của "Truy thê hỏa táng tràng" không phải là gương vỡ lại lành. 

Mà là: Anh đứng trong lò lửa, còn tôi đứng xem kịch.

Bữa tiệc tối hôm đó, một phóng viên hỏi tôi: "Thẩm tổng, nghe nói Ảnh đế Lục Diên đang theo đuổi ngài rất gắt gao, ngài có kế hoạch gì không?"

Tôi nhấp một ngụm rượu, mỉm cười nhìn về phía Lục Diên đang bị đám đông vây quanh nhưng ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t vào tôi.

"Kế hoạch à? Có chứ. Bộ phim tiếp theo của công ty, tôi định cho anh ta đóng vai một người đàn ông chờ đợi người yêu cũ đến bạc đầu. Tôi thấy... anh ta rất hợp với vai đó. Coi như là diễn vai chính đời mình đi."

Cả khán phòng cười ồ lên. Lục Diên cũng cười, nhưng nụ cười ấy đắng chát hơn bất kỳ thứ rượu mạnh nào. 

Vở kịch hạ màn rồi. Nhưng cuộc đời của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.