Sau Khi Chia Tay, Tra Nam Khóc Lóc Cầu Tôi Quay Lại - Chương 8
Cập nhật lúc: 06/08/2026 16:03
Tôi là người chủ động nói lời chia tay.
Theo lý mà nói, Tần Sách đáng lẽ phải vui mừng mới đúng.
Nhưng anh ta lại không thể cười nổi nữa bởi vì tất cả đồng nghiệp bên ngoài đều đang nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh thường.
Hình tượng hoàn hảo mà anh ta dày công xây dựng bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ vào khoảnh khắc này.
Có ai sẽ tin một cô gái dịu dàng, xinh đẹp, khóc đến mức lê hoa đái vũ, thậm chí đến cuối cùng vẫn chúc phúc cho bạn trai cũ...
Lại là một người xấu xa không?
Tôi ghi nhớ rằng đã diễn thì phải diễn cho trọn vẹn.
Tôi vừa khóc vừa chạy ra ngoài, cuối cùng còn ngã quỵ xuống chiếc ghế bên ngoài.
Một đám cô gái lập tức chạy tới an ủi tôi, đưa khăn giấy cho tôi.
"Đừng khóc nữa chị ơi, khóc nữa là không xinh đâu."
"Tra nam đúng là rác rưởi. Vứt hắn đi thì chị phải vui mới đúng."
"Chị xinh thế này, còn sợ không có người yêu sao?"
Tôi nghẹn ngào, nhưng khóe mắt vẫn liếc nhìn Tần Sách.
Anh ta đã hoàn toàn ngây người, Mạnh Hiểu cũng chẳng khá hơn.
Cô ta nắm c.h.ặ.t khung cửa phòng họp, vẻ mặt xấu hổ đến mức ngũ quan cũng vặn vẹo.
Đồng nghiệp A cũng nhân cơ hội này bước tới trước mặt Tần Sách, tức giận mắng:
"Thằng khốn này, mày đúng là không biết trân trọng!"
"Một cô bạn gái tốt như vậy mà mày còn không biết quý trọng!"
Tần Sách muốn giải thích nhưng người vây quanh c.h.ử.i anh ta càng lúc càng đông.
Cuối cùng vì quá nhiều người tụ tập, anh ta không còn cách nào khác ngoài cầu cứu bảo vệ.
Nhưng tôi không ngờ trong số mấy người bảo vệ đi lên, lại có cả chú bảo vệ lần trước.
Chú ấy vẫn nhớ tôi.
Thấy tôi khóc đến t.h.ả.m hại, chú chỉ tay về phía Tần Sách giữa đám đông:
"Là cái thằng khốn này à?"
Tôi gật đầu.
Chú lập tức vung cây chổi xông lên.
Mấy bảo vệ khác bị chú dẫn dắt, tưởng Tần Sách mới là người gây rối.
Thế là tất cả cùng lao vào "tham chiến".
Tần Sách bị đ.á.n.h đến mức vô cùng chật vật.
Sau màn náo loạn đó anh ta hoàn toàn không thể ngẩng đầu ở công ty nữa.
Tôi nghe đồng nghiệp A kể rằng ngay cả Mạnh Hiểu cũng bị mọi người cô lập.
"Nhưng cô ta là cháu gái của phó tổng, mọi người không thể trực tiếp lạnh nhạt với cô ta như với Tần Sách."
"Nhưng chúng tôi có thể mặc kệ cô ta."
Điều này quả thật khiến vị tiểu thư kia khổ sở.
Đối với cô ta bị phớt lờ mới là điều đáng sợ nhất.
Trước đây, bất kể cô ta làm chuyện gì đều có người giúp cô ta dọn hậu quả.
Không hoàn thành công việc? Có người tăng ca làm thay.
Đắc tội đối tác? Có người cúi đầu xin lỗi giúp.
Chưa kể những chuyện nhỏ nhặt thường ngày như vứt rác, lấy đồ ăn, pha cà phê...
Mạnh Hiểu luôn chỉ thản nhiên nói:
"Tôi sẽ nói giúp mọi người vài câu trước mặt cô tôi."
Một chiếc bánh vẽ lớn đến mức ăn cả đời cũng không hết.
Sau khi không còn ai tình nguyện giúp đỡ, Mạnh Hiểu khiến hai dự án của công ty thất bại.
Sau đó còn chọc giận khách hàng VIP đến mức họ gọi liên tiếp 5 cuộc khiếu nại.
Chưa hết, cô ta còn vụng về làm hỏng máy pha cà phê và lò vi sóng ở phòng nghỉ.
Tiện thể khiến đường ống thoát nước bị tắc, suýt chút nữa làm quản lý hậu cần tức đến nhập viện.
Điều đáng c.h.ế.t nhất là ngay cả PPT cô ta cũng không làm nổi.
Mỗi lần báo cáo công việc đều chẳng khác gì một đống rác.
Không còn ai tâng bốc mình nữa, Mạnh Hiểu tủi thân đến bật khóc, chạy đi tìm cô mình mách lẻo.
Nhưng cô ta không ngờ rằng ban đầu cô của cô ta còn không biết những chuyện ngu ngốc cô ta đã làm.
Sau khi hỏi rõ mọi chuyện bà ấy mất sạch mặt mũi.
Ngay trong đêm, bà cho người dọn luôn vị trí làm việc của Mạnh Hiểu.
Ngay cả cửa sau cũng không muốn mở cho cô ta nữa.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là có lẽ vì cùng bị mọi người ghét bỏ, Tần Sách và Mạnh Hiểu lại nảy sinh cảm giác "đồng cảnh tương liên".
Hai người công khai yêu nhau vô cùng phô trương.
Tần Sách trực tiếp đăng ảnh chung của hai người lên vòng bạn bè.
Dòng trạng thái viết:
"Cho dù cả thế giới chống lại em, anh cũng nguyện vì em chống lại cả thế giới."
Không lâu sau, anh ta còn tự bình luận:
"Nỗi ấm ức của em, chỉ có anh hiểu."
Nói thật tôi chẳng nhìn ra Mạnh Hiểu có gì gọi là ấm ức.
Là làm tiểu tam thấy ấm ức?
Hay là dựa hơi người khác thấy ấm ức?
Hay là chen chân lên vị trí chính thất rồi còn phải tìm tôi khoe khoang thấy ấm ức?
Tôi không hiểu nhưng tôi thấy ghê tởm vô cùng.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝
Mạnh Hiểu cảm thấy đăng vòng bạn bè vẫn chưa đủ thỏa mãn.
Nửa đêm, cô ta còn gửi cho tôi ảnh giường chiếu của hai người.
"Chị à, em sẽ thay chị chăm sóc tốt cho Tần Sách."
Tôi trợn mắt:
"Đúng đúng đúng."
"Cô nhất định phải chăm sóc anh ta thật tốt, trông chừng anh ta thật kỹ."
"Đừng để anh ta lại ra ngoài làm điều xấu, hại đời người khác nữa."
"Chị, em biết chị ghen tị với em."
"Ghen tị vì em trẻ hơn chị, giàu hơn chị, còn có được tình yêu của Tần Sách."
Tôi thật sự chịu hết nổi.
"Sao lại có sinh vật nhỏ bé thần kỳ như cô vậy?"
"Rốt cuộc cô là yêu tinh biến thành từ góc tường hay là yêu tinh biến thành từ thùng rác thế?"
"Chị, đừng mạnh miệng nữa."
Để khoe khoang, Mạnh Hiểu nói cho tôi biết mật khẩu điện thoại của Tần Sách chính là ngày hai người họ gặp nhau lần đầu.
"Anh ấy nói vì muốn xoa dịu người lớn trong nhà nên phải từ từ chia tay với chị."
"Nhưng để chứng minh rằng anh ấy không còn yêu chị nữa, anh ấy đã đổi ảnh đại diện, ảnh nền thành những thứ liên quan đến em."
"Chị không phát hiện sao?"
"Chỉ cần em ngoắc ngón tay một cái, anh ấy sẽ bỏ chị để chạy về phía em."
"Chị đúng là thất bại thật đấy."
"Yêu nhau 5 năm thì sao chứ?"
"Cuối cùng chẳng phải vẫn thua em sao?"
Tôi bỗng cảm thấy thật buồn cười.
Hoặc nói đúng hơn tôi bỗng thấy Mạnh Hiểu thật đáng thương.
Một người đàn ông ngoại tình, lắc lư giữa hai người phụ nữ.
Nhưng cô ta lại coi anh ta như báu vật.
Cho rằng chỉ cần chúng tôi chia tay cô ta chính là người chiến thắng.
"Thôi được rồi."
"Nếu cô thích nhặt rác đến vậy thì tôi cũng không còn cách nào."
Nói xong câu đó, tôi cúp điện thoại chặn số của cô ta đồng thời lưu lại đoạn ghi âm vừa rồi làm bằng chứng.
Tôi thật sự buông bỏ rồi.
Tôi đem tất cả đồ đạc liên quan đến Tần Sách trong nhà đóng gói.
Toàn bộ ném vào túi rác bởi vì tôi hiểu một bàn tay luôn xách rác thì không thể trống ra để nhận lấy những món quà mới.
Chỉ là trước đây chúng tôi đã từng bàn đến chuyện kết hôn.
Vì vậy tôi vẫn còn kết bạn với bố mẹ Tần Sách.
Bây giờ tôi cũng định xóa.
Nghĩ đến việc trước đây chú dì đối xử với tôi không tệ...
Trước khi xóa, tôi lịch sự giải thích nguyên nhân, dì ấy xấu hổ đến mức liên tục xin lỗi tôi.
Có lẽ sau đó hai người họ đã gọi điện mắng Tần Sách một trận.
