Sau Khi Chia Tay, Tra Nam Khóc Lóc Cầu Tôi Quay Lại - Chương 9

Cập nhật lúc: 06/08/2026 17:03

Ngày hôm sau, anh ta tức giận chặn trước cửa nhà tôi.

"Phàn Đình Đình, em có biết xấu hổ không?"

"Em còn dám chạy đến mách bố mẹ anh?"

"Không phải mách."

"Tôi chỉ kể lại sự thật."

Tần Sách tức đến mức lỗ mũi cũng phập phồng.

Đúng là đáng ghét. Không hiểu năm đó tôi nhìn trúng anh ta ở điểm nào.

"Tôi không muốn nói nhiều với em nữa."

"Nếu em đã không để lại chút tình nghĩa nào, vậy tôi cũng không cần giữ mặt mũi cho em."

Tần Sách nhìn tôi.

"Tối qua tôi và Hiểu Hiểu đã tính rồi."

"Yêu nhau nhiều năm như vậy, đại khái tôi đã tiêu cho em khoảng mười nghìn tệ."

"Bây giờ em không còn là bạn gái tôi nữa."

"Mau trả lại tiền cho tôi."

"Bao nhiêu?"

Tần Sách giơ điện thoại lên.

"9916."

Tôi suýt bật cười.

Tiểu Nhã đúng là tiên tri thật.

"Tiền thì không có."

"Nhưng bây giờ anh về nhà đợi đi."

"Giấy triệu tập của tòa án chắc sẽ sớm gửi đến tay anh."

"Em có ý gì?"

"Không phải chỉ mình anh từng bỏ tiền ra."

"Số tiền tôi chi cũng chẳng ít hơn anh."

Tôi đá nhẹ túi rác trước cửa.

"Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa."

"Anh mang cái này đi."

"Bên trong toàn là đồ của anh."

"Đừng để ở đây làm chướng mắt tôi."

Tần Sách lao tới nắm lấy vai tôi.

"Tôi hỏi em có ý gì?"

"Em còn muốn kiện tôi?"

"Phàn Đình Đình, em thiếu tiền đến mức này sao?"

"Sao không ra ngoài bán thân đi?"

Tôi hất tay anh ta ra.

"Anh trai à, anh nên nhớ."

"Người mở miệng đòi tiền trước là anh."

Mặt Tần Sách đen như đáy nồi.

"À đúng rồi."

"Tôi đã chuyển cho anh 3000 tệ qua Alipay."

"Nhớ kiểm tra nhé."

Tôi cong môi cười.

"Là bảo bối Mạnh Hiểu của anh gửi cho tôi."

"Không biết anh còn nhớ không. Nhưng tôi không phải thùng rác. Tôi không nhận rác. Cũng không nhận tiền của rác."

Môi Tần Sách run lên.

Không biết có phải tức đến ngốc luôn rồi không.

Tôi xoay xoay ngón tay.

"Thật ra có một chuyện tôi vẫn chưa nói với anh. Tôi thật sự không thiếu tiền."

Rất lâu trước đây, khi Tần Sách hỏi bố mẹ tôi làm nghề gì...

Tôi nói họ không có công việc cố định.

Từ đó về sau, anh ta luôn nghĩ gia đình tôi điều kiện rất kém.

Dù không nói thẳng ra nhưng luôn vô tình ám chỉ rằng:

"Nếu chúng tôi kết hôn, là tôi đã chiếm lợi từ anh."

Nhưng anh ta không biết bố mẹ tôi quả thật không có công việc cố định.

Chỉ là họ có một tòa nhà ở trung tâm thành phố.

"Tiền thuê nhà họ thu mỗi tháng thôi cũng bằng lương một năm của anh rồi."

Mắt Tần Sách lập tức mở lớn.

"Em... tại sao em không nói sớm?"

"Tại sao tôi phải nói sớm?"

Tôi nhìn thấy trong mắt anh ta sự kinh ngạc, sự khó hiểu và cả một chút tiếc nuối.

Xem ra mẹ tôi nói đúng.

Tiền bạc quả thật không nên để lộ.

Bởi vì chỉ có như vậ mới có thể nhìn rõ bản chất của một người đàn ông.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Sau khi đuổi Tần Sách đi tôi mới phát hiện ra rằng hóa ra căn nhà nhỏ tôi từng ở lại có thể rộng rãi, sạch sẽ đến vậy.

Mỗi ngày tôi có rất nhiều thời gian làm những việc của riêng mình.

Hóa ra tôi có thể tự do đến thế.

Ngày giấy triệu tập của tòa án được gửi đến tay Tần Sách, tôi tan làm về thì nhìn thấy anh ta đang chán nản ngồi xổm trước cửa nhà tôi.

"Đình Đình, anh sai rồi."

"Em tha thứ cho anh được không?"

Tôi vòng qua anh ta, mở cửa.

"Tránh ra. Đừng làm bẩn cửa nhà tôi."

"Em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?"

Tần Sách nắm lấy cổ tay tôi, hạ giọng cầu xin.

"Anh thật sự biết sai rồi. Lâu như vậy rồi, anh mới nhận ra người anh yêu nhất vẫn là em."

Anh ta nhìn tôi đầy mong đợi.

"Cho anh thêm một cơ hội được không? Anh nhất định sẽ sửa đổi."

"Nhưng tôi không yêu anh nữa."

Tôi nhìn anh ta đầy khinh thường.

"Tôi rất ghét anh. Nhìn thấy anh tôi chỉ thấy ghê tởm."

Mặt Tần Sách trắng bệch.

"Sao có thể..."

Anh ta lẩm bẩm.

"Em không nhớ sao? Chúng ta từng có nhiều kỷ niệm đẹp như vậy. Sao em có thể nhẫn tâm..."

"Tần Sách."

Tôi ngắt lời anh.

"Đừng giả vờ nữa. Chính anh đã tự tay phá hủy tất cả."

Anh ta "bịch" một tiếng quỳ xuống đất.

Nước mắt chảy dài trên mặt.

"Anh biết anh đã khiến em thất vọng. Anh là một tên khốn."

"Ngày hôm nay đều là do anh tự chuốc lấy..."

Tôi lại mất kiên nhẫn ngắt lời.

"Anh trai à, anh có thể đừng diễn nữa không? Nhìn rất chướng mắt."

Tôi dùng sức kéo cửa lại không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa.

Cánh cửa đóng đã rất lâu...

Tôi vẫn nghe thấy tiếng Tần Sách khóc lóc bên ngoài, cầu xin tôi cho anh ta thêm một cơ hội.

Thật nực cười.

Gương vỡ làm sao có thể lành?

Tôi làm sao có thể quay lại thùng rác nhặt từng mảnh vỡ lên chứ?

Anh ta thật sự nghĩ tôi ngốc sao?

Tôi cười lạnh đeo tai nghe lên.

Biết trước như vậy còn làm gì ngay từ đầu?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.