Sau Khi Cô Nàng Chỉnh Ảnh Quá Tay Bị Đối Tượng Quen Qua Mạng Tóm Sống - 6
Cập nhật lúc: 28/06/2026 15:01
Là một lời mời kết bạn.
Mí mắt tôi giật giật, không chút do dự tắt màn hình. Nhưng người kia cứ gửi liên tục, thậm chí còn thay cả tài khoản khác.
Tôi hết cách rồi, đành nơm nớp lo sợ nhấn đồng ý.
12
Sau khi kết bạn thành công, đối phương chỉ gửi lại vỏn vẹn bốn chữ: [Anh là Địch Diệp.]
Tôi không biết nên trả lời thế nào.
Khi đang lưỡng lự, Địch Diệp lại nhắn tiếp: [Xin lỗi vì đã làm phiền em. Anh không liên lạc được với Hạ Manh nên em giúp anh hỏi xem cô ấy đã về ký túc xá chưa?]
Hả? Khoan đã.
Tôi chớp chớp mắt.
Anh nhắn tin chỉ để hỏi về Hạ Manh thôi sao?
Lẽ nào anh vẫn chưa nhận ra tôi?
Tôi: [Cậu ấy về rồi ạ.]
Địch Diệp: [Được rồi, cảm ơn em. ^_^]
Còn dùng cả icon nữa?
Thái độ nhẹ nhàng thật đấy, vậy thì chắc là anh thực sự không nhận ra tôi rồi...
Tôi suy nghĩ một chút, rồi hỏi thêm: [Em có nhận được một đơn đồ ăn, có phải do anh đặt không ạ?]
Có vẻ hơi đường đột nhỉ.
Tôi bứt tóc vì khó xử, chỉ muốn thu hồi tin nhắn ngay lập tức.
Không ngờ Địch Diệp lại rất thẳng thắn: [Là anh đặt.]
Vậy mà đúng là anh thật sao?
Khung tin nhắn lại hiện lên vài dòng của Địch Diệp nữa:
[Em là bạn của Hạ Manh, nhưng tối nay cảm giác em ăn không được ngon lắm, là do anh tiếp đón không chu đáo.]
[Nên anh đặt đồ ăn tạ lỗi với em, mong em đừng trách Hạ Manh, sau này hãy tiếp tục làm bạn với cô ấy nhé.]
[Phải rồi, trông em có vẻ khó chịu trong người, nên anh có đặt thêm cả t.h.u.ố.c Ibuprofen cho em.]
Hóa ra tất cả đều là vì Hạ Manh.
Tôi im lặng một hồi lâu, rồi trả lời: [Vâng.]
Ánh mắt tôi quét qua hộp b.a.o c.a.o s.u siêu mỏng kia.
Tôi thử dò hỏi: [Ngoài đồ ăn và t.h.u.ố.c ra, anh có đặt thêm thứ gì khác không ạ?]
Địch Diệp có vẻ rất ngạc nhiên: [Cái gì cơ?]
Tôi vội vàng đáp: [Dạ không, không có gì ạ.]
Xem ra không phải do anh đặt, chắc là nhân viên nhà t.h.u.ố.c nhầm lẫn gì đó thôi.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì Địch Diệp lại nhắn tới: [Phải rồi, ngày mai em có thể tiếp tục đi ăn cùng Hạ Manh được không? Cô ấy ở cạnh anh luôn thấy gò bó, có em đi cùng, cô ấy sẽ cởi mở hơn nhiều.]
Hóa ra ngày mai họ vẫn định đi chơi cùng nhau.
Tôi soạn một đoạn văn để từ chối, nhưng chưa kịp gửi đi, Địch Diệp đã gửi chuyển khoản: [Nhờ cậy cả vào em, anh thật lòng muốn em có mặt, như vậy Hạ Manh mới vui vẻ hơn được.]
Tôi đếm dãy số không phía sau khoản chuyển khoản kia, cũng chẳng còn chút sĩ diện nào nữa, tôi nuốt nước bọt đáp: [Vâng ạ.]
Địch Diệp gửi địa chỉ tới: [Được, phiền em tự đến nhé, buổi sáng Hạ Manh phải đi cùng anh rồi.]
Tôi kiểm tra địa chỉ đó, hóa ra đó là một khu biệt thự: [Đây là một khu dân cư sao ạ?]
Địch Diệp thản nhiên trả lời: [Đúng vậy, ngày mai cứ đến nhà anh nhé, anh có mời riêng một đầu bếp từ nước ngoài về đấy.]
Tôi ngập ngừng hai giây: [Vâng... vâng ạ.]
Địch Diệp không nhắn lại nữa.
13
Trước khi ra khỏi nhà vào ngày hôm sau, tôi cố ý ghé qua ký túc xá của Hạ Manh.
Cô ta không có ở đó, các bạn cùng phòng đều bảo cô ta ra ngoài rồi.
Tôi hỏi lại: “Cậu ấy đi đâu thế?”
“Còn đi đâu nữa? Đi hẹn hò chứ còn gì, ha ha.”
Tôi hoàn toàn trút được gánh nặng trong lòng, rời khỏi trường, đạp xe ra tàu điện ngầm, rồi từ tàu điện ngầm bắt xe buýt.
Trải qua bao nhiêu gian nan vất vả, cuối cùng tôi cũng đến được địa chỉ Địch Diệp gửi.
Biệt thự của Địch Diệp lớn quá.
Sau khi quản gia dẫn tôi vào trong, ông ấy chỉ nói một câu: "Cô cứ tự nhiên đi dạo quanh đây nhé."
Rồi ông ấy biến mất ngay lập tức.
Tôi đi loanh quanh phòng khách một vòng.
Chẳng có gì để ngắm cả.
Tôi bèn bước thêm vài bước vào trong, đẩy mở một cánh cửa đang khép hờ.
Đó là một căn phòng rộng lớn hơn, ánh sáng bên trong khá mờ nhạt.
Tôi còn chưa kịp nhìn rõ bên trong có gì thì cánh cửa phía sau bỗng nhiên đóng sập lại.
Tôi giật b.ắ.n mình, xoay người lao tới, nắm lấy tay nắm cửa ấn xuống, nhưng cửa lại bất động.
Tôi buông tay ra, lùi lại nửa bước.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng nước chảy.
Tôi cứng đờ người quay đầu lại, mới nhận ra cánh cửa phòng tắm phía trong cùng đang đóng kín.
Sau lớp kính mờ hắt ra một tia sáng vàng ấm áp.
Trên mặt kính phủ một tầng hơi nước, mọi thứ trông thật mơ hồ, hình như bên trong đang có người tắm.
Tôi hoảng hốt tột độ, cố sức vặn tay nắm cửa nhưng vô ích.
Tiếng nước trong phòng tắm bỗng dưng dừng bặt, có bóng người lay động sau lớp kính.
C.h.ế.t rồi, người trong đó sắp ra ngoài rồi.
Tôi lùi thêm một bước, lưng tựa sát vào tường.
Cuối cùng cửa kính cũng mở ra, Địch Diệp bước từ trong ra, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm.
Mái tóc anh vẫn còn ướt, giọt nước rơi trên vai, lăn dài theo đường nét cơ n.g.ự.c săn chắc.
Cơ bụng anh từng khối rõ ràng, lộ rõ vẻ nam tính từ xương ức kéo dài đến tận mép khăn tắm.
Đường nhân ngư hai bên bụng thon gọn, ẩn hiện dưới lớp vải xám.
Tôi chẳng dám ngẩng đầu nhìn anh lấy một cái, lo lắng đến mức suýt thì bật khóc, giọng tôi khô khốc: "Xin, xin lỗi, em không cố ý vào đây, cửa không mở được, em không ra ngoài được nữa rồi, hu hu..."
Địch Diệp tựa người vào khung cửa, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi đ.á.n.h hơi thấy một luồng khí tức nguy hiểm, nấc lên vài tiếng, tay giấu sau lưng lại lần mò vào tay nắm cửa: "Em… Em..."
"Thư Manh." Địch Diệp ngắt lời tôi.
Khi đối diện với ánh mắt tôi, anh chậm rãi lên tiếng: "Chẳng phải em đã sớm nhìn thấu rồi sao? Em đang sợ cái gì thế?"
Đầu gối tôi mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Quả nhiên anh đã biết hết rồi, anh thực sự đã biết hết rồi.
Chuyện hộ tống Hạ Manh, chuyện đầu bếp, tất cả chỉ là cái cớ để anh lừa tôi đến đây!
Vậy thì lừa tôi đến đây để làm gì chứ? Chắc chắn là để trả thù tàn nhẫn...
Tôi rất sợ hãi, nhưng nỗi xấu hổ còn lấn át cả sự sợ hãi.
Từng dùng ảnh đã qua chỉnh sửa để yêu đương qua mạng, giờ bị anh vạch trần ngay tại chỗ.
Anh đã nhìn thấy con người thật của tôi, một "con vịt xấu xí" lại còn hơi mập, tôi chỉ hận không thể có cái lỗ nào để chui xuống.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y, cố lấy giọng, ho khan một tiếng:
"Xin lỗi, em đã lừa anh, Địch Diệp, thật sự xin lỗi, em… Nhưng anh yên tâm, em nhất định sẽ giữ kín chuyện này trong lòng, sẽ không nói với bất cứ ai đâu."
