Sau Khi Cô Nàng Chỉnh Ảnh Quá Tay Bị Đối Tượng Quen Qua Mạng Tóm Sống - 7
Cập nhật lúc: 28/06/2026 15:01
"Tuyệt đối không để ai biết chuyện chúng ta từng yêu nhau qua mạng, em sẽ cắt đứt quan hệ với anh."
Địch Diệp không lên tiếng, đợi tôi nói xong tràng dài ấy, mới trầm ngâm buông một câu: "Cắt đứt quan hệ...?"
Tôi không chút do dự gật đầu, khẳng định chắc nịch: "Vâng ạ."
Lời vừa dứt, tôi bỗng thấy căn phòng trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Tôi xoa xoa cánh tay, cười lấy lòng anh, thực ra tôi gần như đã sắp khóc đến nơi rồi.
Địch Diệp mím môi, đột nhiên anh tiến về phía tôi vài bước.
Tôi sợ hãi vô cùng, lưng dán c.h.ặ.t vào tấm ván cửa, bờ vai không ngừng run rẩy.
Địch Diệp khựng lại, anh đứng lại ở vị trí cách tôi hai bước chân: "Năm anh bảy tuổi, bố mẹ anh ly hôn..."
Tôi chớp chớp mắt, không hiểu vì sao anh lại đột nhiên nhắc chuyện này.
"Mẹ bảo anh đợi bà ở nhà, bà đi mua kẹo mút cho anh. Anh cứ đứng ở cửa, đợi mãi đợi mãi, đến tận khi trời tối cũng chẳng thấy bà quay về."
"Sau này mới biết, thực ra bà lừa anh. Là anh ngu ngốc, cứ ảo tưởng chờ đợi một cây kẹo mút vĩnh viễn không bao giờ tới."
"Từ ngày đó, anh ghét nhất là bị người khác lừa dối. Thư Manh, anh hận em."
Tôi co nhẹ những ngón tay lại, cổ họng nghẹn đắng: "Em..."
"Xin lỗi thì có ích gì chứ?" Địch Diệp cười lạnh.
Đôi mắt đen láy của anh nhìn chằm chằm đầy thâm trầm: "Thư Manh, anh muốn trả thù em."
Tôi cam chịu nhắm mắt lại, hàng mi run lên bần bật, cảm giác lạnh lẽo từ cánh cửa thấm sâu vào tận xương tủy.
Tôi không thể tưởng tượng nổi anh sẽ trả thù mình như thế nào.
Đăng lên diễn đàn trường? Nói cho Hạ Manh biết? Hay làm tôi mất mặt ngay tại trường học?
Sao cũng được., đằng nào cũng là những gì tôi đáng phải chịu.
Giây tiếp theo, anh lên tiếng.
Tôi nghiến răng chờ đợi, rồi anh cất lời: "Qua đây hôn anh."
Tôi: ?
Tôi thấy như mình vừa nghe nhầm.
Đến lúc kịp phản ứng lại, Địch Diệp đã đứng ngay trước mặt tôi rồi.
14
Tôi nín thở, môi hé mở rồi lại khép vào.
Chẳng thể thốt lên được một chữ và rồi Địch Diệp hôn xuống.
Cả người tôi như nổ tung, cả người đập mạnh vào tấm cửa.
Địch Diệp chống một tay bên tai tôi, giam giữ tôi giữa anh và cánh cửa, tay kia đưa lên, ngón cái đặt trên cằm tôi.
Sau đó cả gương mặt anh cúi xuống, vùi vào mặt tôi, lưỡi anh đẩy hàm răng tôi ra.
Tôi khẽ rên một tiếng không hề phản kháng, khẽ đưa tay nắm lấy áo anh.
Nước mắt từ hốc mắt tuôn trào.
15
Khi bước ra khỏi nhà Địch Diệp, trời đã tối mịt.
Miệng tôi tê dại, chân tay bủn rủn.
Địch Diệp nói muốn trả thù tôi, kết quả là bắt tôi hôn suốt cả buổi chiều, đến mức môi cũng sưng cả lên.
Tôi còn lỡ tay chạm vào cơ bụng của anh, cảm giác cũng giống như những gì tôi tưởng tượng.
Tôi ngượng ngùng muốn rụt tay về, lại bị anh túm lấy ấn ngược lại.
"Chạm cũng chạm rồi." Anh rủ mắt nhìn tôi, giọng vẫn còn khàn đặc: "Chạy cái gì?"
Lúc đó mặt tôi đỏ bừng như muốn nổ tung, một chữ cũng không nói nổi.
Đây chính là cách anh trả thù sao? Cách trả thù của người giàu thật lạ lùng.
Tôi còn tưởng mình sẽ bị gãy tay gãy chân chứ, kết quả chỉ là bị anh hôn mấy cái.
Sau khi kết thúc, anh hỏi tôi: "Em có cảm nhận được gì không? Có hiểu anh đang làm gì không? Em có điều gì muốn nói với anh không?"
Tôi gật đầu liên tục:
"Em biết rồi, đây là cách anh trả thù em, xin lỗi anh. Anh cũng cứ yên tâm, những điều em vừa nói đều có hiệu lực cả, em sẽ không kể với ai là anh từng yêu đương qua mạng với em đâu."
"Em muốn nói cho anh biết, là em thực sự sẽ vạch rõ giới hạn với anh."
Anh ngẩn người ra một lúc lâu, sau đó, nghiến răng nghiến lợi ném tôi ra ngoài.
Tôi đứng ngoài cửa một lát.
Một chiếc xe màu đen từ từ tiến lại gần, dừng lại ngay cạnh tôi.
Người quản gia thò đầu ra: "Cô Thư, tôi đưa cô về."
Tôi do dự một chút, nhưng vẫn lên xe.
Lúc tựa người vào cửa kính xe, bỗng nhiên nhớ lại những lời Địch Diệp nói trước khi đóng cửa:
"Thư Manh, lừa anh thì tại sao không lừa cho trót? Nếu không muốn lừa nữa thì sao không thú nhận luôn? Tại sao lại xóa anh như thế? Em có biết anh vẫn luôn tìm em không?"
"Còn nữa, trong mắt em, anh là kẻ nông cạn đến thế sao? Ngày nào cũng không thấy, không chạm vào được mà vẫn trò chuyện với em lâu như vậy, em nghĩ chỉ vì khuôn mặt của em thôi à?”
“Cho dù chưa từng nhìn thấy vẻ ngoài thật sự của em, anh vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên, em thật sự không hiểu sao?"
"Thư Manh, em không có trái tim, anh hận em."
...
Dường như tôi đã hiểu ra điều gì đó, mà luống cuống lấy điện thoại ra, thử nhắn tin cho Địch Diệp: [Anh…]
Địch Diệp đáp lại ngay lập tức: [?]
Tôi chần chừ, muốn nói rất nhiều thứ, nhưng gõ từng chữ lên màn hình lại thấy chẳng ổn chút nào.
Cuối cùng, đầu óc tôi bỗng dưng đứng hình: [Anh có muốn ăn McDonald's không? Hì hì hì.]
Sau đó, anh hoàn toàn lờ tôi đi luôn.
16
Xe dừng ở cổng phụ của trường, tôi cảm ơn tài xế rồi mở cửa bước xuống, liếc nhìn điện thoại.
Khung chat vẫn trống trơn, tôi thở dài một tiếng.
Phía sau truyền đến tiếng giày cao gót.
Tôi còn chưa kịp quay đầu lại, một lực đẩy mạnh tác động vào lưng tôi.
Cả người tôi bị đẩy ngửa ra sau, mắt cá chân va vào cạnh bậc thềm, lưng đập mạnh vào góc đá sắc nhọn, rồi cả người lăn lông lốc xuống dưới.
Trong tầm mắt, khuôn mặt vặn vẹo của Hạ Manh ngày càng xa, ngày càng nhòe đi.
Có người đang hét lên.
"Gọi cấp cứu nhanh lên!"
"Ôi trời ơi! Máu chảy nhiều quá!"
Tầm nhìn bắt đầu tối sầm lại, tôi cố gắng mở to mắt nhưng chỉ mơ hồ thấy Địch Diệp đang chạy về phía này.
17
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã ở trong bệnh viện, mùi t.h.u.ố.c sát trùng xộc thẳng vào mũi.
Tôi thử cử động cổ một chút, phát hiện sau đầu được quấn một lớp băng gạc, cảm giác nặng trịch.
Lúc nghiêng đầu sang một bên thì thấy Địch Diệp đang ngồi trên chiếc ghế nhựa cạnh giường.
Áo khoác vest đã cởi ra vắt trên lưng ghế, anh đang cúi mắt xem điện thoại.
Dường như cảm nhận được gì đó, anh ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.
Anh ngẩn người một chút, rồi vứt điện thoại sang một bên.
Cả người nghiêng về phía trước, ngón tay anh khẽ lướt qua mặt tôi: "Em thấy thế nào, còn đau không? Có muốn uống chút nước không?"
Tôi lắc đầu, nhớ lại trước khi ngất đi là khuôn mặt hung dữ của Hạ Manh: "Hạ Manh..."
"Cô ta đang ở đồn cảnh sát. Lúc đó có không ít người chứng kiến cảnh cô ta đẩy em, có mấy người đã quay lại video rồi. Tội cố ý gây thương tích, tạm thời cô ta chưa ra ngoài được đâu, em cứ yên tâm."
Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Em sẽ không hòa giải."
"Được."
Căn phòng bệnh bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Tôi hít một hơi, lại nhìn Địch Diệp thêm một lần nữa. Nhưng có những lời cứ nghẹn ở cổ họng.
Nếu không nói ra ngay thì chúng sẽ thực sự bị nuốt ngược vào trong: "Địch Diệp."
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi nghẹn ngào một chút: "Hôm đó ở nhà anh. Anh từng hỏi em có điều gì muốn nói không."
Anh nhìn tôi, không nói gì.
"Em có." Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tay nắm c.h.ặ.t lấy mép chăn, đốt ngón tay tái đi:
"Em rất thích anh, thực sự rất thích anh. Nhưng em luôn sống dưới cái bóng của Hạ Manh, vô cùng tự ti, lúc nào cũng thấy mình chẳng xứng đáng với điều gì."
"Vì vậy khi sự thật sắp bị vạch trần, em chỉ nghĩ đến việc chạy trốn. Em đã lừa dối anh, rồi sau đó lại làm anh tổn thương, em xin lỗi, thật lòng xin lỗi anh."
Địch Diệp không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Anh nhìn rất lâu, lâu đến mức trong lòng tôi bắt đầu thấy thấp thỏm không yên, rồi bỗng nhiên, anh mỉm cười.
Những nét mệt mỏi và vệt m.á.u trong mắt anh dường như bị hòa tan hết.
Cả người anh thư thái, anh vươn tay, đầu ngón tay khẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi: "Thư Manh. Em có biết lúc hôn mê em đã nói gì không?"
Tôi ngẩn người: "Em đã nói gì ạ?"
"Em gọi tên anh, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, anh muốn rút ra cũng không được."
Mặt tôi nóng bừng lên ngay lập tức.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh như có tia sáng: "Em nói em thích anh?"
Tôi lí nhí đáp: "Ừm."
Anh bất ngờ cúi người xuống, trán tựa vào trán tôi, ch.óp mũi chạm nhau: "Anh cũng vậy. Rất thích, rất thích em."
18
Hạ Manh đã bị định tội cố ý gây thương tích.
Sau khi hết thời hạn tạm giam, cô ta còn bị nhà trường đuổi học.
Sau khi xuất viện, Địch Diệp gần như tiếp quản toàn bộ cuộc sống của tôi.
Đến cả việc gội đầu, anh cũng cúi người bên bồn rửa tay giúp tôi xả nước.
Ca phẫu thuật của bà nội rất thành công, người cha nợ nần chồng chất vì c.ờ b.ạ.c của tôi cũng đã bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Cuối cùng, chúng tôi không còn phải gồng mình dọn dẹp đống đổ nát do ông ta gây ra nữa.
Mùa xuân nửa năm sau, tôi đưa Địch Diệp về quê.
Tôi lục lại những chiếc váy đã mua từ hồi còn cố bắt chước Hạ Manh.
Xếp từng cái một rồi vứt vào trong thùng sắt, châm lửa đốt. Tôi đứng im lìm nhìn đống đồ đó cháy rụi thành tro.
Địch Diệp vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, nghiêng đầu, môi chạm vào vành tai tôi, khẽ nói: "Đi thôi."
"Được."
Ngày hôm đó trời rất trong lành, trăng rất tròn và cuối cùng tôi đã không cần phải mượn ánh sáng của người khác nữa.
(Hoàn)
