Sau Khi Đoạn Thân, Ta Dẫn Các Em Gái Làm Ruộng Bày Sạp Làm Giàu - Chương 127
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:14
Từ huyện thành trở về, Lâm Xuân Đào không về nhà ngay mà rẽ ngang đi thẳng đến nhà đại cữu.
Khi nàng tới nơi, đại cữu nương cùng mọi người đang bận rộn lật phơi cây đậu, cả sân vườn đều được phủ kín bởi những nhành đậu, không còn lấy một chỗ trống.
Lâm Xuân Đào đứng ở cổng viện ló đầu vào, mỉm cười gọi lớn: "Đại cữu nương, Nhị cữu nương, hai người đang phơi đậu đấy ạ?"
Đại cữu nương cùng Nhị cữu nương quay đầu lại, trông thấy Lâm Xuân Đào đang đứng ở cổng, trên mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
"Xuân Đào đấy à, mau vào đi con."
Nhị cữu nương cười nói: "Đại tẩu, mau dọn dẹp đống cây đậu này đi một chút, không thì Xuân Đào chẳng có chỗ mà đặt chân đâu."
Đại cữu nương vừa thu dọn vừa nói: "Hai ngày nay nắng tốt, trong sân phơi cây đậu là nhất, ta cùng Nhị cữu nương, Tam cữu nương của con tranh thủ mang hết ra đây."
Sau khi dọn ra một lối nhỏ, Đại cữu nương đi tới cổng viện, nàng ló đầu nhìn ra phía sau Lâm Xuân Đào, dường như đang tìm kiếm bóng dáng của Lâm Xuân Hạnh hay Lâm Xuân Hà, nhưng không thấy ai, liền hỏi: "Đóa Nhi và Xuân Hà đâu? Không tới cùng con sao?"
Lâm Xuân Đào đáp: "Dạ không, Đóa Nhi và Xuân Hà ở nhà, Xuân Hạnh thì đang bận rộn trên huyện, có mình cháu tới thôi ạ."
"Cái con bé này, sao không dắt chúng nó theo cùng."
Lâm Xuân Đào cười đáp: "Cháu vừa ghé huyện thành một chuyến, từ đó đi thẳng qua đây luôn. Đợi mấy hôm nữa thư thả hơn, cháu sẽ bảo chúng qua đây chơi sau."
Đại cữu nương thấy nàng đeo trên lưng một chiếc gùi, bên trên có mấy xấp vải, bên trong không biết đựng thứ gì nhưng trông có vẻ khá nặng, trên trán Lâm Xuân Đào đã lấm tấm mồ hôi. Nàng vội vàng dẫn Xuân Đào vào nhà, giúp nàng đặt chiếc gùi xuống.
Lúc đỡ lấy chiếc gùi mới biết quả thực không nhẹ, Đại cữu nương trách khéo: "Đồ nặng thế này sao con không đợi Tiểu Bùi về rồi bảo nó vác, cứ phải tự mình mang cho mồ hôi nhễ nhại thế này."
Đại cữu nương vừa lải nhải vừa đi tới tủ lấy một chiếc bát, pha cho nàng một bát nước mật ong rồi bưng tới.
Lâm Xuân Đào lau mồ hôi trên trán, nàng cũng thực sự thấy khát nên cầm bát uống liền nửa bát nước.
Đại cữu nương lấy một chiếc ghế cho nàng, ôn nhu nói: "Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi, có đói không con?"
Lâm Xuân Đào xua tay: "Cháu không đói, chỉ là hơi khát thôi ạ."
"Uống hết đi, ta lại pha cho con bát nữa."
Lâm Xuân Đào: "Cảm ơn nương, một bát này là đủ rồi ạ."
Nói đoạn, nàng bưng bát uống thêm hai ngụm, đưa mắt nhìn quanh sân không thấy Đại cữu cùng mấy biểu đệ, biểu muội đâu.
"Đại cữu và mọi người đi đâu hết rồi ạ?"
"Vào rừng đốn củi rồi. Hai ngày nay không có việc gì nên mấy cha con định đốn ít củi về phơi khô để dành."
Lâm Xuân Đào gật đầu, Đại cữu nương nhìn nàng hỏi: "Mấy sào ngô nhà con thế nào rồi? Đã bẻ được chưa?"
"Sắp rồi ạ, có vài lá đã bắt đầu ngả vàng, nhưng cũng còn nhiều cây xanh lắm."
Đại cữu nương nói: "Mấy hôm trước Đại cữu con còn bảo, đợi hai ngày nữa việc nhà mình xong xuôi, nếu ngô nhà con đến lúc bẻ thì sẽ qua phụ con một tay."
Lâm Xuân Đào: "Cháu dự tính khoảng bốn năm ngày nữa mới bắt đầu bẻ ạ."
"Thu năm nay ít mưa, chỉ sợ mùa đông lại mưa dầm liên miên, thấy bẻ được thì bẻ sớm đi con, kẻo gặp mưa ướt át bẻ về lại khó phơi khô."
"Dạ."
Nói chuyện phiếm vài câu, Lâm Xuân Đào hỏi đến số hạt giống ớt, Nhị cữu nương cười bảo: "Xuân Đào à, con mua hạt giống ấy ở đâu mà nảy mầm nhanh thế không biết, lớn cũng nhanh nữa!"
Lâm Xuân Đào cười nói: "Chắc là do thời tiết dạo này thuận lợi ạ. Mọi người đã đem trồng ra ruộng chưa?"
Đại cữu nương: "Trồng từ lâu rồi, giờ đã cao chừng này rồi này."
"Các nương đã trồng hết chỗ đó chưa ạ?"
Đại cữu nương cười: "Chưa, nhiều quá trồng không hết, ta chia cho mấy nhà bà con mỗi người một ít mang về trồng rồi."
Lâm Xuân Đào gật đầu, dặn dò mọi người: "Khi nào ớt chín thì nương gọi cháu nhé, cháu sẽ thu mua theo giá ngoài chợ ạ."
"Ừ, chuyện này ta đã dặn mấy nhà trồng ớt rồi, bảo bọn họ sau này có kết quả thì đừng có phung phí hay vứt bỏ bừa bãi."
Ở nông thôn đúng là như vậy, rau cỏ hay ớt trồng nhiều mà không mang đi bán được thì thường để mặc cho héo rũ hay thối hỏng ngoài ruộng.
Số ớt này Lâm Xuân Đào đặc biệt dặn trồng để sau này thu gom làm tương, đó đều là tiền cả.
Đại cữu nương nói rồi còn dẫn Lâm Xuân Đào ra mảnh ruộng đầu thôn dạo một vòng. Những mầm ớt phát triển rất tốt, rau đắng cũng vậy, tuy còn nhỏ nhưng trồng cả một vùng lớn, trông xanh mướt mắt vô cùng vui mắt.
Dạo một vòng quanh ruộng, Đại cữu nương rẽ qua vườn rau nhà mình nhổ mấy cây cải thảo bế về, lại ngắt thêm một ôm ngọn đậu hà lan.
Đại cữu nương nói với Lâm Xuân Đào: "Ta và Nhị cữu nương mấy hôm trước làm không ít bánh ngô, lát nữa con mang một ít về cho Xuân Hạnh cùng mấy đứa nhỏ ăn."
Lâm Xuân Đào cười đáp: "Nhà cháu cũng làm một ít, giờ vẫn chưa ăn hết đâu ạ."
Đại cữu nương nghe vậy mỉm cười: "Ta cố tình làm nhiều thêm một chút, tính lúc nào rảnh sẽ mang qua cho mấy đứa."
Lâm Xuân Đào: "Mấy hôm trước cháu thấy ngô đã ăn được nên bẻ ít ngô non về, ăn không hết liền đem xay làm bánh ạ." Nói đoạn, nàng hỏi: "Các nương có phơi khoai tây miếng không?"
"Có phơi chứ, bột khoai tây cũng làm được kha khá, năm nay nhà con không phơi sao?"
Đại cữu nương hỏi, Lâm Xuân Đào đáp: "Vốn định thái một ít đem phơi, nhưng cứ bận rộn suốt từ đó đến giờ."
"Đợi lát nữa con về, ta lấy cho một ít."
Lâm Xuân Đào cũng không khách sáo, mỉm cười cảm ơn Đại cữu nương. Nàng bảo: "Chỉ là chút khoai tây miếng và bột khoai thôi mà, cái con bé này sao còn khách sáo với ta làm gì."
Lâm Xuân Đào nói: "Cháu không khách sáo đâu, nếu khách sáo cháu đã chẳng mở miệng rồi."
Từ vườn rau trở về, Lâm Xuân Đào lấy mấy xấp vải trên gùi xuống, lại bưng hai cái vò gốm trong gùi đặt lên bàn, rồi lấy từ trên vách xuống một cái rổ nhỏ, bốc một ít nấm sữa để lại.
Nàng nói với Đại cữu nương: "Nương, cháu mang cho mọi người hai cân thịt dê, nước dùng cũng có sẵn đây, lát nữa mọi người nấu mà ăn."
Nghe thấy là thịt dê, các nương đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Đại cữu nương mở nắp vò gốm ra, hơn nửa vò thịt dê tỏa hương thơm nức mũi.
"Nhiều thế này, con đã tốn bao nhiêu tiền mua vậy?"
Lâm Xuân Đào đáp: "Không bao nhiêu đâu ạ, nhà đông người, coi như mọi người ăn lấy thảo."
Nhị cữu nương cũng ghé đầu nhìn một cái, đồng t.ử run rẩy vì kinh ngạc.
"Xuân Đào, con mang tới nhiều quá rồi."
Lâm Xuân Đào nói: "Không nhiều đâu ạ, lá bạc hà và nước chấm đều là nhà bán thịt dê tặng cả, cháu thấy hương vị rất được." Nàng vừa nói vừa đi tới chỗ mấy xấp vải. Xuân Đào mua năm xấp, hai xấp màu đậm thích hợp may quần hoặc y phục cho nam nhân, ba xấp màu xanh lá, hồng phấn và màu be, những màu này may y phục cho trẻ nhỏ cũng rất đẹp.
Nghĩ tới mùa đông sắp đến, nàng còn mua sáu cân bông mang về cho mọi người may áo hoặc làm giày.
Vốn dĩ đặt làm ở tiệm trên huyện thì tiện hơn, nhưng nếu bảo mọi người lên đó đo người may áo, chắc chắn họ sẽ không chịu đi, nên nàng nghĩ thà mua vải mang tới đây luôn, trong thôn hoặc vùng lân cận cũng có thợ may, giá nhân công rẻ hơn trên huyện nhiều.
"Nương, cháu mua mấy xấp vải, chọn màu này không biết mọi người có thích không, nhưng hai màu này Xuân Hạnh và Đóa Nhi thích lắm, cháu nghĩ mấy biểu muội chắc cũng sẽ thích, để cho mọi người mỗi người một bộ y phục mới."
Chuyện thịt dê chỉ khiến họ hơi kinh ngạc, nhưng mấy xấp vải này họ cứ ngỡ Lâm Xuân Đào mua về để tự may y phục, chưa từng nghĩ là để tặng họ, lúc này cảm thấy đầu óc đều choáng váng cả rồi.
Nghe lời Lâm Xuân Đào nói, hồi lâu sau Đại cữu nương mới hoàn hồn, nói: "Con bé này làm gì thế, vừa mua vải vừa mua thịt, nhà con mới dựng xong cửa nhà cũng chẳng mấy dư dả, tiền này kiếm được chẳng dễ dàng gì, phải tiết kiệm mà tiêu chứ."
"Vả lại, mấy đứa nhỏ may áo thì cần gì nhiều vải đến thế này?"
Lâm Xuân Đào nói: "Nương cùng cữu cữu cũng có thể may mà. Đáng lẽ cháu phải hiếu kính trưởng bối bằng y phục may sẵn mang tới, hiềm nỗi tay nghề cháu không tốt, đụng tới kim chỉ sợ làm không vừa người, lại phí hoài vải vóc, nên đành mang vải tới đây để mọi người tự làm, kích cỡ vừa vặn mặc vào cũng thoải mái hơn."
Đại cữu nương gạt đi: "Không được, xấp vải này ta không nhận đâu, con mang về cho Xuân Hạnh và Xuân Hà may đi."
Lâm Xuân Đào: "Mọi người đều có cả rồi, Xuân Hạnh, Xuân Hà và Đóa Nhi cháu đã đặt may y phục với giày hết rồi. Sắp vào đông nên cháu cũng mua ít bông, nhân lúc dạo này chưa bận rộn, mọi người lấy mà làm."
Nghe thấy nàng còn mua cả bông, đôi mày Đại cữu nương liền cau lại, nhìn nàng hỏi: "Con nhặt được bạc trên đường hay sao?"
"Mà vung tay quá trán thế này."
Lâm Xuân Đào dở khóc dở cười, nhưng nàng biết Đại cữu nương là vì xót nàng tiêu nhiều tiền nên mới nói vậy, đành phải giải thích: "Cháu không nhặt được bạc, chỉ là món tương của cháu bán được một tháng rồi, hôm qua vừa đi quyết toán tiền về. Sau khi trừ đi các khoản chi phí thì vẫn còn lãi một chút. Nương không cần xót tiền đâu, nếu tiền nong không dư dả cháu chắc chắn không dám mua, đã mua rồi thì mọi người cứ yên tâm mà dùng."
Đại cữu nương vỗ nhẹ lên vai nàng, giọng nói có chút nghẹn ngào: "Biết con bé này giỏi giang biết kiếm tiền, nhưng tiền đó cũng là con bỏ công bỏ sức ra mới có được. Trước kia người trong thôn hay nói với Đại cữu con rằng con vào rừng hái nấm mang lên huyện bán kiếm được không ít tiền, ông ấy nghe xong đều không vui, chỉ nghĩ rằng con kiếm tiền cực khổ quá. Ở độ tuổi này của con còn phải nuôi nấng các em, chuyện gì cũng chẳng dễ dàng, chỉ trách bọn ta không đủ bản lĩnh để giúp đỡ được gì cho mấy đứa."
Đại cữu nương nói đoạn đỏ hoe mắt, Lâm Xuân Đào cũng cảm thấy sống mũi cay cay. Nàng quay người ôm lấy Đại cữu nương, an ủi: "Những ngày gian khó đều đã qua rồi, giờ là khổ tận cam lai. Nương cứ yên tâm đi, sau này không phải chịu khổ nữa đâu. Còn một chuyện vui nữa suýt chút nữa cháu quên chưa kể với mọi người. Bùi Anh ấy, trước đây chẳng phải chàng bảo mình là trẻ mồ côi sao? Kết quả không phải vậy, chàng chỉ vì xích mích với gia đình mà tới Ích Châu thôi. Giờ cả nhà chàng đều đã chuyển tới Ích Châu cả rồi, mấy hôm trước còn tới nhà gặp mặt, gia cảnh giàu có lắm ạ."
Vừa nãy còn đang nghĩ tới những ngày gian khó đã qua, Lâm Xuân Đào đột ngột nhắc tới chuyện của Bùi Anh khiến mọi người nghe mà sững sờ.
"Thật hay giả vậy con?" Đại cữu nương vẻ mặt đầy hoài nghi.
Lâm Xuân Đào cười nói: "Đương nhiên là thật rồi, chuyện này cháu còn lừa nương làm gì?"
Nghe lời nàng nói, Đại cữu nương kéo nàng ngồi xuống, hỏi dồn: "Vậy họ... mẹ chồng con có dễ chung sống không? Tiểu Bùi có phải quay về đó không?"
Lâm Xuân Đào lắc đầu: "Không về ạ, chàng vẫn ở lại nhà cùng cháu."
"Còn về mẹ chồng cháu, trông tính tình cũng khá ôn hòa. Có hợp nhau hay không thì phải chung sống mới biết được, nhưng chuyện đó cũng không quan trọng lắm, vì chúng cháu đâu có về đó ở."
Đại cữu nương gật đầu: "Tuy nhà họ giàu có thật, nhưng không về đó ở cũng tốt. Con dắt theo Xuân Hạnh và mọi người, nếu vào cửa nhà chồng thì khó mà được tự do như vậy."
"Vâng, cháu cũng nghĩ thế ạ."
Nhờ chuyện của Bùi Anh đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, biết tay chân Lâm Xuân Đào hiện tại đã rộng rãi dư dả, Đại cữu nương mới chịu nhận chỗ vải và bông kia.
Lâm Xuân Đào cũng không nán lại lâu, nàng còn phải về nhà xem lò mộc than đã đến lúc mở chưa. Mặc cho Đại cữu nương cùng mọi người ra sức giữ lại, nàng vẫn vội vã cáo từ ra về.
