Sau Khi Được Nhận Về, Ta Phát Hiện Mẹ Là Người Hai Mặt - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/08/2026 19:00
Bà ấy ôm c.h.ặ.t lấy ta, kiên định nói.
03
Ngày hôm sau, mẹ lại biến thành một người khác. Nhìn vị phu nhân Tướng quốc với sắc mặt hờ hững, thậm chí có chút chê bai trước mắt, ta còn tưởng chuyện đêm qua là một giấc mơ.
Sau khi Thẩm Thiên Thiên biết thân thế của mình thì lộ vẻ áy náy:
"Mẫu thân, hãy trả những trang sức và quần áo này lại cho muội muội đi, những thứ này vốn dĩ thuộc về muội ấy."
Đám nha hoàn phía sau bưng ra tất cả trang sức quý giá của nàng ta.
Mẹ giơ tay gạt đi:
"Nó là một nha đầu từ nông thôn đến, cần gì những thứ này? Thiên Thiên thật sự quá lương thiện rồi, con cứ giữ lấy mà dùng, không việc gì phải để mình chịu thiệt thòi như thế!"
Trên mặt Thẩm Thiên Thiên thoáng hiện lên một tia vui mừng và đắc ý khó nhận ra, nhưng rồi lại giả vờ bất an lui xuống.
Ta bĩu môi, hứ, chút tiểu xảo này vẫn còn non lắm. Cao thủ thực sự đang ngồi trên kia kìa!
Đêm qua, mẹ đã nhét vào tay ta một xấp ngân phiếu và khế ước ruộng đất lớn:
"Trang sức vừa bắt mắt lại khó mang theo, lúc chạy trốn thì ngân phiếu và khế ước ruộng đất là hợp lý nhất!"
Bà ấy đang chuẩn bị cho ta rời khỏi Thẩm Tướng phủ bất cứ lúc nào!
Lúc dùng bữa trưa, Thẩm Thiên Thiên lại trưng ra bộ mặt sắp khóc trước mặt mẹ, nói rằng nợ ta quá nhiều nên muốn múc cho ta một bát canh để tạ lỗi. Tay ta còn chưa chạm vào nàng ta, cái bát của nàng ta đã nghiêng sang một bên, nước canh nóng hổi đổ hết lên cổ tay nàng ta.
"Muội muội. . ."
Nàng ta thốt lên một tiếng kinh hãi, nước mắt bắt đầu chực trào.
"Không phải ta. . ."
Ta ngây người hồi lâu mới sực nhớ ra phải biện minh.
"Mẫu thân, không phải muội muội đâu, là con không cẩn thận làm đổ, người đừng trách muội ấy."
Thẩm Thiên Thiên giả vờ hoảng hốt như thể mình lỡ lời.
Mẹ sa sầm mặt ra lệnh:
"Tuổi còn nhỏ mà tâm địa độc ác như vậy. Người đâu, đưa nó xuống dạy dỗ quy tắc cho t.ử tế."
Triệu ma ma đã đi theo mẹ nhiều năm phất tay một cái, mấy bà t.ử xông lên kẹp c.h.ặ.t ta lôi ra ngoài.
"Mẫu thân. . ."
Ta nghe thấy tiếng Thẩm Thiên Thiên giả vờ cầu xin sau lưng, nhưng chỉ một lát sau, nha hoàn bên cạnh nàng ta đã chạy đến tường rào sân của ta để nghe lén.
Cửa sân đóng c.h.ặ.t, bên trong truyền ra giọng nói lạnh lùng của Triệu ma ma:
"Cô nương lưu lạc bên ngoài quá lâu, quy tắc trong Thẩm Tướng phủ chẳng biết một tí gì, hôm nay lão nô phải dạy dỗ người cho đàng hoàng!"
Bà ấy nói xong câu đó thì dùng đũa gắp một viên thịt sốt chua ngọt nhét vào miệng ta, nháy mắt ra hiệu rồi nói nhỏ:
"Cô nương mau ăn đi, đây là món sở trường của Thúy Tiên lâu đấy, ngon hơn hẳn mấy bát canh nhạt nhẽo trên bàn ăn lúc nãy."
04
Tay nghề của Thúy Tiên lâu quả không phải dạng vừa, ngon đến mức ta không thốt nên lời:
"Ưm. . . ưm. . . ưm. . ."
Ta bị mấy viên thịt chặn họng.
Triệu ma ma dùng tay kia cầm một chiếc thước tre, đ.á.n.h thật mạnh vào một miếng thịt lợn sống.
"Chát!"
Tiếng đ.á.n.h vừa giòn vừa vang.
"Cô nương không chịu học hành t.ử tế, lão nô đành phải đắc tội vậy!"
"Ưm. . . ưm. . . ưm. . ."
Bà ấy cứ đ.á.n.h một cái lại nhét một viên thịt, khiến ta nghẹn đến mức trợn cả mắt.
"Nước. . . nước. . ."
"Ôi tổ tông của ta ơi, người ăn chậm thôi!"
Trong sân diễn ra cảnh "binh hoang mã loạn", một mình Triệu ma ma đóng nhiều vai.
Đám nha hoàn đứng dưới chân tường bên ngoài tặc lưỡi:
"Triệu ma ma ra tay nặng thật đấy, Nhị cô nương đúng là đen đủi, bị đ.á.n.h đến mức không kêu thành tiếng được luôn!"
Đĩa thịt viên còn chưa ăn xong, đám nha hoàn đã vội vàng lẻn về báo tin cho Thẩm Thiên Thiên. Ta giơ ngón tay cái về phía Triệu ma ma.
Bà ấy mỉm cười nhìn ta:
"Cô nương, thịt viên ngon chứ?"
Ta lắc đầu. Đâu có, ta là đang khâm phục kỹ năng diễn xuất của bà đấy, chẳng thua kém gì mẹ ta cả.
Vì được ăn vụng quá nhiều nên khi nhìn thấy những bữa cơm chính "tốt mã dẻ cùi" của Thẩm Tướng phủ, ta chẳng mảy may hứng thú, chỉ ăn được vài miếng như gà mổ thóc.
Trong mắt Thẩm Thiên Thiên, nàng ta chỉ nghĩ là ta đã bị áp chế, nên mới rụt rè không dám làm càn.
Nàng ta càng thêm đắc ý, trước mặt ta cũng không thèm giả vờ nữa, thường xuyên nhân lúc cha mẹ không có mặt mà chế giễu:
"Thấy chưa, đừng tưởng là con ruột thì có gì hay ho, cha mẹ đều thương ta hơn, chê bai cái loại nha đầu nông thôn hoang dã như ngươi đấy! Ngươi cũng mặt dày thật, bị mẫu thân mắng nhiếc như thế mà mặt mũi vẫn hồng hào, cứ như không có chuyện gì xảy ra!"
Ta lo lắng sờ sờ vòng eo ngày càng rộng ra của mình. Hồi trước khi vào phủ, chẳng ai nói cho ta biết chế độ đãi ngộ ăn uống lại tốt thế này.
Ta kể nỗi lo của mình với mẹ:
"Cứ thế này mãi, con sẽ biến thành một nha đầu béo ú chẳng ai thèm lấy mất!"
Ai ngờ mẹ hừ một tiếng từ lỗ mũi:
"Cần gì phải gả đi sớm thế? Có mẹ đây, con không cần phải lấy lòng nam nhân. Vả lại, chỉ cần có giá trị, cho dù là một con lợn sề thì nam nhân cũng tranh nhau rước về thôi!"
Ta im lặng: Mẹ ơi, mẹ mắng luôn cả con rồi đấy à.
05
Mẹ nói không sai, chuyện hôn sự của ta nhanh ch.óng được đưa vào chương trình nghị sự.
