Sau Khi Được Nhận Về, Ta Phát Hiện Mẹ Là Người Hai Mặt - Chương 3
Cập nhật lúc: 28/08/2026 19:00
Từ khi trở về phủ, ta rất ít khi gặp cha, có lẽ ông ta thấy thái độ của mẹ đối với ta như vậy nên yên tâm hơn nhiều, không còn để ý đến ta nữa. Thế nên, khi ông ta tuyên bố sẽ hứa gả ta cho Lục Hoàng t.ử đương triều, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Ta và mẹ đứng giữa đám đông nhìn nhau một cái. Hôn sự tốt như vậy, tại sao ông ta không dành cho Thẩm Thiên Thiên, người mà ông ta đã tốn bao công sức để tráo đổi?
Thẩm Thiên Thiên lại càng ghen tị đến đỏ cả mắt.
Nàng ta chẳng thèm giả vờ nữa, trực tiếp dẫn nha hoàn chặn đường ta trong vườn:
"Dựa vào đâu mà ngươi được gả cho Lục Hoàng t.ử? Ngươi xuất thân từ nông thôn không biết lễ nghĩa, lại vừa đen vừa xấu, không biết soi gương nhìn lại mình sao, làm sao xứng với Lục Hoàng t.ử!"
Kể từ khi về phủ, đây là lần đầu tiên ta thực sự tức giận. Mẹ ta có thể chê ta đen, chê ta béo, nhưng người khác thì không được!
Nhưng ta không hề bị cơn giận làm mờ mắt, c.h.ử.i người thì phải nhắm vào chỗ hiểm nhất.
Ta chống nạnh vặn lại:
"Thì sao chứ? Ta là con ruột, là tiểu thư thật sự của Thẩm Tướng phủ, ngươi đẹp thì có ích gì? Ai lại đi rước một món đồ giả về nhà!"
K. O.
Một câu chốt hạ. Thẩm Thiên Thiên ôm n.g.ự.c lùi lại mấy bước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, "ngươi. . . ngươi. . ." mãi mà không nói nên lời.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Thẩm Thiên Thiên như nhìn thấy cứu tinh:
"Cha. . . mẹ. . . hai người phải làm chủ cho con. . ."
"Chát!"
Một cái tát vang dội.
Ta theo bản năng né tránh, nhưng cái tát đó không rơi xuống mặt ta. Thẩm Thiên Thiên ôm mặt ngã quỵ xuống đất, không thể tin nổi nhìn người trước mặt.
Tay của cha vẫn giơ giữa không trung, thần sắc trên mặt vừa giận dữ vừa sốt ruột:
"Một cô nương chưa xuất giá mà lại đi tranh giành hôn sự với tỷ muội, còn biết liêm sỉ là gì không? Loại như ngươi mà cũng đòi gả cho Lục Hoàng t.ử? Nằm mơ đi!"
Sắc mặt Thẩm Thiên Thiên trắng như người chế-t, đôi môi run rẩy không nói được lời nào.
Ta và mẹ lại lén nhìn nhau, dáng vẻ giận dữ đến mất kiểm soát của cha không giống như đang diễn:
Lục Hoàng t.ử này, chắc chắn có vấn đề.
06
Mẹ đã huy động mọi mối quan hệ từ phía mình và ngoại tổ phụ, nhưng kết quả điều tra được lại khiến bọn ta sững sờ. Lục Hoàng t.ử hắn ta chẳng - có - vấn - đề - gì - cả. Sức khỏe tốt, tứ chi lành lặn, từ văn chương học vấn đến cưỡi ngựa b.ắ.n cung, Lục Hoàng t.ử đều thuộc hàng khá khẩm. Ngoại trừ một chút kiêu ngạo và thói ăn chơi thường thấy của các Hoàng t.ử ra, hắn ta chẳng có sở thích xấu nào khác.
Thật không hiểu nổi tại sao cha lại sợ Thẩm Thiên Thiên gả cho hắn ta đến thế. Chẳng lẽ hắn ta có ngoại hình xấu xí, thuộc loại nhìn thấy là mất mạng? Ta đoán mò.
Không lâu sau khi định ra hôn sự, ta đã gặp chính chủ trong một buổi yến tiệc.
"Nàng chính là Vương phi tương lai của bổn vương sao?"
Hắn ta xòe quạt ra, đôi mắt đào hoa cười như không cười.
Hít, ta hít một hơi khí lạnh, trước mắt rõ ràng là một mỹ nam tuấn tú!
Thấy bộ dạng như chưa từng thấy sự đời của ta, hắn ta không nhịn được mà bật cười:
"Nghe nói nàng là viên ngọc quý lưu lạc bên ngoài của Thẩm Tướng đại nhân đúng không? Bổn vương mạo muội rồi, không biết có làm cô nương sợ không!"
Không chỉ người đẹp mà thái độ cũng khiêm nhường như vậy.
Trong lúc ta còn đang thẫn thờ, phía sau truyền đến một giọng nói nũng nịu như chim oanh hót:
"Điện hạ nói phải, đây chính là muội muội lưu lạc bên ngoài nhiều năm của ta."
Thẩm Thiên Thiên không biết đã đứng sau lưng ta từ lúc nào, nàng ta ngoan ngoãn hành lễ:
"Chỉ là muội muội này từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, thiếu người dạy bảo, nếu có chỗ nào thất lễ, người làm tỷ tỷ như ta xin thay mặt muội ấy tạ lỗi với ngài!"
Nàng ta vừa nói vừa lách qua người ta để đứng cạnh Lục Hoàng t.ử.
Ta thầm mắng trong lòng, lời nói của nàng ta chẳng qua là muốn ám chỉ ta là một con nha đầu hoang dã mà thôi!
Không phục, ta ngẩng đầu lên, nhưng rồi khựng lại.
Hai người bọn họ tình cờ đứng dưới cây hoa đào, một người cao lớn hiên ngang, một người mềm mại xinh đẹp, nhìn kiểu gì cũng thấy giống một cặp trời sinh. So sánh với bọn họ, ta trông chẳng khác nào một tiểu nha hoàn theo hầu.
Thẩm Thiên Thiên chắc cũng nhận ra điều đó, nơi đuôi mày khóe mắt đều là nụ cười đắc ý, trò chuyện với Lục Hoàng t.ử càng thêm vui vẻ.
Nhưng tại sao ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ?
07
Buổi tối, mẹ lại mang điểm tâm vừa mới ra lò đến phòng ta trò chuyện. Ta kể chuyện xảy ra ban ngày cho mẹ nghe.
"Mẹ, người đã điều tra rõ chưa, tại sao năm đó cha lại tráo đổi con với Thẩm Thiên Thiên?"
Đây là thắc mắc lớn nhất trong lòng ta.
Mẹ gạt đi mẩu bánh vụn trên mặt ta:
"Tuy mẹ chưa có bằng chứng xác thực nào, nhưng mẹ luôn cảm thấy Thẩm Thiên Thiên không phải nữ nhi nhà nông dân, rất có thể nàng ta là con của cha con và một nữ nhân khác. . ."
Cha tính kế kỹ lưỡng, thà hy sinh con ruột cũng phải tráo Thẩm Thiên Thiên về, chứng tỏ Thẩm Thiên Thiên cực kỳ quan trọng đối với ông ta. Nhưng nếu mẹ của Thẩm Thiên Thiên là một nữ nhân bình thường, việc nạp vào phủ làm thiếp đối với thân phận của cha cũng chẳng có gì khó khăn, tại sao lại phải mất công tốn sức như thế?
