Sau Khi Kẻ Thù Bị Lừa Tình Qua Mạng - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:04
Tôi đang đau đầu không biết chuồn kiểu gì, bỗng nhìn thấy bộ âu phục trên ghế sofa.
Lập tức nảy ra một ý.
"Em muốn nhìn anh mặc âu phục lần nữa."
"Em thích à?"
"Thích."
Vành tai Cố Như Thuyên ửng đỏ, giọng điệu cũng trở nên mất tự nhiên.
"Vậy anh miễn cưỡng mặc lại một lần nữa vậy."
Nhìn biểu cảm của anh ta chắc cũng không phải miễn cưỡng lắm đâu.
Không ngờ nội tâm Cố Như Thuyên lại là một tên……
May là nhà anh ta có điều kiện.
Bằng không chắc chắn đã sớm đi làm trai bao từ lâu rồi.
"Tam quan bất chính, chắc chắn là sau khi ra nước ngoài đã học hư rồi. Lại dám dạy hư đứa em trai đáng yêu thế này của tôi. Để tôi mà biết là tên nào, tôi nhất định sẽ lột da chúng nó."
Tôi tranh thủ lúc anh ta đi thay đồ bèn lẻn ra cửa.
Tiệc cưới xong không ở lại lâu, tầm mười giờ tối là về đến nhà.
Chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Nhưng nào ngờ xe tôi còn chưa ra khỏi gara, đã nghe thấy tiếng Cố Như Thuyên hét t.h.ả.m một tiếng.
"Không sao đâu, hồi nhỏ anh ta cũng hay ở nhà một mình mà.
"C.h.ế.t thế nào được, c.h.ế.t thế nào được."
Nhưng ngay lúc tôi đ.á.n.h vô lăng lại nhớ đến vẻ mặt đáng thương của Cố Như Thuyên.
Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đ.ấ.m hai cái vào ghế lái, quay đầu xe đi ngược lại.
"Cố Như Thuyên, đợi anh khỏi bệnh, tôi nhất định phải bắt anh bồi thường mười tỷ mới xả được cơn giận này.”
"Hu hu, đàn anh, em không thể làm phù dâu cho anh nữa rồi."
11
Đẩy cửa bước vào, tôi liền thấy Cố Như Thuyên đang quay lưng ngồi trên ghế sofa.
"Cố Như Thuyên?"
Lưng anh ta cứng đờ trong chốc lát.
"Anh bị sao thế?"
Không có hồi âm.
Bất thường rồi.
Bình thường chỉ cần nghe thấy tiếng tôi là anh ta đã lao tới rồi cơ mà.
Tôi nhận thấy có gì đó không ổn bèn bước nhanh tới.
Lúc này mới phát hiện lòng bàn tay phải của anh ta đỏ ửng một cách bất thường.
"Tay anh bị sao thế?"
Thấy anh ta vẫn không trả lời, tôi có hơi sốt ruột.
"Nói chuyện đi chứ."
"Bị bỏng."
Anh ta ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe, trên mặt vẫn còn vương vết khóc.
Từ nhỏ anh ta đã sợ đau.
Lấy m.á.u cũng phải bắt tôi che mắt lại mới được.
Chắc đau lắm nhỉ.
Cơn giận trong lòng lập tức biến mất tăm.
Tôi kéo anh ta đi về phía phòng bếp: "Bị bỏng thì phải xả nước lạnh chứ, hồi bé chẳng phải đã dạy anh rồi sao."
Dòng nước chảy qua mu bàn tay anh ta, mày anh ta lúc này mới giãn ra đôi chút.
"Sao anh lại bị bỏng được thế."
Nhà có nước uống trực tiếp, khả năng bị bỏng gần như bằng không.
Anh ta vẫn không nói gì, chỉ ngẩn ngơ chằm chằm nhìn mu bàn tay đỏ ửng.
Trên đó có một vết sẹo lớn bằng móng tay.
Đây là vết sẹo để lại từ hồi nhỏ khi anh ta bị nước nóng bỏng phải.
"Hồi bé anh cũng từng bị nước nóng bỏng một lần, lúc đó ở nhà không có ai, anh đau đến mức kêu oai oái. Vẫn là em trèo tường chui vào nhà cứu anh đấy thôi.”
"Hồi đó đến muộn nên mới để lại vết sẹo này, lần này em đến kịp thời, chắc là không để lại sẹo nữa đâu."
Hồi nhỏ tôi coi anh ta như em trai mà chăm sóc. Anh ta cũng lẽo đẽo bám theo tôi như một chiếc đuôi nhỏ.
Ai ngờ sau khi về nước anh ta lại quản tôi như bố đời.
Đột nhiên tôi thấy có chút cảm thán, nhịn không được thở dài một tiếng.
"Anh cứ tưởng, em sẽ không về nữa." Anh ta nói rất khẽ, tôi hầu như không nghe rõ.
"Hả?"
"Không có gì."
Nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy khóe môi anh ta đang treo nụ cười.
Lớn lên rồi trông anh ta đúng là kỳ lạ thật đấy.
12
Tôi an ổn sắp xếp cho Cố Như Thuyên xong liền gọi điện cho đàn anh: "Nay em không qua được rồi. Tạm thời có việc bận, không thể làm phù dâu cho anh chị được nữa. Xin lỗi chị dâu hộ em nhé. Đợi bên này xong việc, em sang chịu đòn nhận tội."
Đầu dây bên kia, đàn anh cười nói: "Anh nào dám để em chịu đòn nhận tội, thanh mai trúc mã của em chẳng lẽ không lột da anh ra à."
Thanh mai trúc mã?
"Em làm gì có thanh mai trúc mã nào."
"Sao lại không, năm đó cậu ta vì muốn tống anh ra nước ngoài, đã tốn không ít tâm tư đấy. Tiếc ghê, giờ anh mới nghĩ thông, hồi trẻ cứ tưởng mình gặp may."
"Ai cơ, còn có chuyện này nữa á?"
Chưa đợi đàn anh giải thích, chị dâu đã gọi anh ấy ở đằng kia.
"Đến giờ chụp ảnh rồi kìa."
"Vậy bye bye đàn em nhé."
"Bye bye đàn anh."
Quay đầu lại liền thấy Cố Như Thuyên đứng ở cửa với vẻ mặt chấn động: "Em định đi làm phù dâu cho đàn anh của em á?"
Tiêu rồi.
Bộ dạng này của anh ta không lẽ bị kích thích rồi chứ.
"Không có không có, em vừa nói với đàn anh là, anh ấy mà kết hôn thì em nhất định sẽ làm phù dâu cho anh ấy. Đúng vậy, không sai đâu, chính là như thế."
Nhưng anh ta hình như hoàn toàn không tin lời giải thích của tôi, chỉ lặp lại một câu.
"Thế nên em xuất ngoại, là để làm phù dâu cho đàn anh của em."
Anh ta cười khẩy một tiếng, vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ.
Sau đó lại khôi phục dáng vẻ ngẩn ngơ.
Anh ta sẽ không bị kích thích đến ngốc luôn rồi chứ.
Đang lúc tôi định gọi điện hỏi bác sĩ, Cố Như Thuyên bình thản mở miệng.
“Cao trị bỏng này hình như không có tác dụng, em có thể ra hiệu t.h.u.ố.c đổi loại khác được không?”
Sao lại không có tác dụng cơ chứ.
Nhân viên cửa hàng nói đây là loại cao trị bỏng tốt nhất mà.
Nhưng tình hình bây giờ, tốt nhất là tôi nên thuận theo anh ta.
“Được, anh đợi em đi, em về ngay đây.”
Tôi vừa định bấm thang máy xuống lầu thì sực nhớ điện thoại vẫn còn để trong phòng ngủ, đành quay gót trở vào.
Không ngờ vừa mở cửa ra liền nghe thấy Cố Như Thuyên đang gọi điện thoại với ai đó.
Giọng điệu rất kích động.
Nhưng nghe giọng điệu của anh ta, có vẻ như đã hồi phục bình thường rồi.
Chắc chắn có điều mờ ám.
Tôi rón rén áp sát lại gần mép cửa.
“Tốt nhất là các người giải thích cho tôi nghe xem, Trần Ý Như ra nước ngoài là để làm phù dâu, tại sao các người lại nói với tôi là cô ấy ra nước ngoài để kết hôn với đàn anh của cô ấy.”
13
Tôi kết hôn với đàn anh á.
Chuyện nhảm nhí thế này, rốt cuộc là kẻ nào tung tin đồn vớ vẩn vậy.
Nghe tiếp đã.
“Các người cũng bị lừa gạt á? Các người tưởng tôi ba tuổi chắc mà dễ lừa thế, cả cái thành phố A này, ai dám lừa các người chứ?”
“Mấy người có biết mấy ngày nay tôi đã làm những gì không?”
“Tôi làm gì không liên quan đến các người.”
“Mấy người mà dám hỏi cô ấy, tôi sẽ đón chú nhỏ từ Bắc Cực về đấy.”
Lời đã nói đến mức này rồi.
Dù IQ có thấp đi nữa thì cũng nghe hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.
Cố Như Thuyên đang lừa tôi.
Nói ra thì lạ thật, lúc này tôi đáng lẽ phải tức giận mới đúng. Nhưng trong lòng tôi bây giờ lại ngọt ngào khó tả.
Không được, vẫn phải bắt anh ta trả giá đắt chút mới được.
Tôi còn chưa nghĩ ra nên bắt anh ta trả giá gì thì điện thoại bỗng nhận được tin nhắn của cô bạn thân.
[Buồn chán quá, tớ sang tìm cậu chơi đây.]
