Sau Khi Kẻ Thù Bị Lừa Tình Qua Mạng - Chương 5
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:04
Bây giờ thì không được rồi.
[Đợi đã, tớ đang có việc.]
Nào ngờ tôi vừa gõ xong chữ cái đầu tiên thì Cố Như Thuyên đã kéo cửa ra.
Cố Như Thuyên mở cửa nhìn thấy tôi, sững người mất một giây, sau đó lập tức ôm lấy đầu.
“Vợ ơi, đầu anh đau quá.”
“Còn muốn diễn tiếp à?”
Thấy tôi không tin, anh ta vỗ đét một cái vào trán.
“Hả? Sao mình lại ở đây?”
“Đây là đâu thế này?”
“Mấy ngày nay xảy ra chuyện gì, anh đều không nhớ gì hết sao?”
Anh ta day thái dương, cau mày hỏi: “Chuyện gì cơ? Anh chẳng nhớ gì sất.”
Không nhớ gì cả.
Thế thì tuyệt quá còn gì.
Tôi giơ tay ôm mũi, sụt sịt một tiếng: “Cố Như Thuyên, đồ cầm thú nhà anh, đã xảy ra chuyện thế này mà anh nói một câu không nhớ là xong chuyện à?”
“Hả?”
Cố Như Thuyên rõ ràng không ngờ tôi lại có phản ứng này, ngẩn người đứng trân trân tại chỗ.
Đúng lúc này, “rầm” một tiếng.
Cánh cửa lớn nhà chúng tôi đã bị ai đó dùng một cước đá văng.
Trần Nguyện với vẻ mặt đầy phấn khích xuất hiện ở cửa.
Tôi thầm nghĩ tiêu rồi.
Nhấc điện thoại lên xem.
Lúc nãy sơ ý thế nào lại lỡ gửi chữ “Đợi” đi mất rồi.
[Cậu đang làm gì đấy?]
[Sao không trả lời tớ.]
[Có dưa bự gì à?]
Năm phút sau.
[Tớ đang ở dưới lầu nhà cậu rồi đây.]
Trần Nguyện nhìn thấy tôi đang lau nước mắt, vứt phăng điện thoại lao thẳng tới.
“Cố Như Thuyên!”
“Chát” một tiếng, gò má Cố Như Thuyên ăn trọn một bạt tai vang dội.
14
Trần Nguyện đằng đằng sát khí hệt như muốn băm vằm Cố Như Thuyên ra vậy.
Tôi vội vàng kéo cô ấy lại, liên tục nháy mắt ra hiệu “tớ giả vờ đấy.”
Cô ấy nhướng mày với tôi, mang theo biểu cảm “tớ hiểu mà”.
Không biết là cô ấy hiểu thật hay hiểu giả nữa, tôi vừa định bảo cô ấy đi trước đi thì đã thấy Trần Nguyện chỉ tay vào mũi Cố Như Thuyên mắng xối xả.
“Tôi không ngờ anh lại là loại người này đấy.”
Cố Như Thuyên ôm mặt liếc nhìn tôi một cái, sau đó quay sang hỏi Trần Nguyện.
“Tôi là loại người nào?”
“Hồi nhỏ nhìn anh đáng yêu biết bao, nào ngờ lớn lên lại biến thành một tên biến thái. Anh vậy mà lại dám làm ra chuyện đó với Ý Như, thật uổng công hồi nhỏ cô ấy chăm sóc anh chu đáo thế.”
Cố Như Thuyên khiếp sợ nhìn cô ấy: “Cậu đều biết hết rồi à?”
“Nếu không phải tôi phát hiện ra, anh còn định giấu đến bao giờ nữa.”
Tôi vội kéo cô ấy lại: “Cậu đừng vạch mặt vội, tớ còn muốn nhân cơ hội này để uy h.i.ế.p anh ta cơ mà.”
Trần Nguyện vỗ vỗ tay tôi: “Cậu yên tâm đi, tớ thừa biết chừng mực mà.”
“Cố Như Thuyên, tôi không ngờ anh lại dám giam cầm cô ấy.”
Cố Như Thuyên: “Hả?”
Tôi: “Hả?”
Tôi vừa định mở miệng giải thích: “Anh ấy không có…”
Trần Nguyện liền phóng cho tôi một ánh mắt sắc như d.a.o cau.
Tôi lập tức thức thời ngậm c.h.ặ.t miệng lại.
[Cầu nguyện cho cậu được bình an nhé, Cố Như Thuyên.]
Kể từ sau khi Cố Như Thuyên về nước, mỗi lần tôi đi chơi quậy phá cùng Trần Nguyện đều bị anh ta tóm gáy.
Oái oăm ở chỗ người lớn hai nhà chúng tôi lại cực kỳ quý mến Cố Như Thuyên.
Phải nói là Trần Nguyện đã ôm mối hận thù với Cố Như Thuyên từ lâu lắm rồi.
“Trần Nguyện, tôi không hề giam cầm gì cả.”
“Câm miệng ngay, chính mắt tôi nhìn thấy hết rồi mà anh còn già mồm chối bay chối biến à.”
Lại thêm một cú vả trời giáng nữa.
“Nhìn thì có vẻ ra dáng con người lắm đấy, nào ngờ sau lưng lại âm hiểm biến thái thế cơ chứ. Đồ lưu manh! Thổ phỉ! Cặn bã vô sỉ."
Cố Như Thuyên ném cho tôi ánh mắt cầu cứu.
Tôi động miệng nói khẩu hình với anh ta: "Bảo trọng."
Trần Nguyện mắng sạch tất cả những từ ngữ c.h.ử.i người mà cô ấy biết, lúc này mới chịu buông tha.
"Chuyện đã xảy ra rồi, nói đi, hai người định bồi thường thế nào đây."
Cố Như Thuyên thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát.
"Cậu nói xem nên bồi thường thế nào."
"Đương nhiên là cưới cậu ấy."
15
Cô ấy đang nói cái quái gì thế này.
Trần Nguyện điên rồi.
"Được!"
Cố Như Thuyên cũng điên luôn.
"Trần Nguyện, thế này không đúng lắm đâu."
Trần Nguyện lại bịt miệng tôi lại không cho tôi nói tiếp.
"Nhưng mà, với tư cách là người nhà gái, tôi có mấy điều kiện."
"Cậu cứ nói."
"Thứ nhất, không được ký thỏa thuận tiền hôn nhân, toàn bộ tài sản dưới tên anh phải có một nửa là của cậu ấy."
"Được."
"Thứ hai, bất kể ai đúng ai sai, chỉ cần ly hôn, anh phải ra đi tay trắng."
"Có thể."
Trần Nguyện cười gian.
"Cậu ấy ngoại tình cũng vậy."
Cố Như Thuyên liếc nhìn tôi một cái: "Được."
"Điều cuối cùng, sau khi kết hôn anh không được can thiệp vào các buổi tụ tập hội bạn thân của chúng tôi."
"Được, miễn là cậu không gọi nam người mẫu."
"Không được. Chỉ cần cậu không gọi cho cô ấy, hơn nữa sau này tất cả tiêu dùng của cậu ở hộp đêm đều được miễn phí."
"Hèn chi mỗi lần Trần Ý Như qua đây là ngay lập tức có cảnh sát đến quét tệ nạn, hóa ra hộp đêm là do anh mở à, Cố Như Thuyên, anh ác thật đấy. Thôi được rồi, tranh thủ lúc tôi chưa đổi ý, anh cút mau đi."
Tôi ngồi trên ghế sofa, đại não trống rỗng.
Đợi đến khi Cố Như Thuyên rời đi tôi mới định hình lại được.
"Vừa rồi cậu bán tớ đấy à?"
Trần Nguyện bĩu môi một tiếng: "Trên thế giới này, ngoài Cố Như Thuyên ra thì còn ai không biết cậu thích anh ta nữa. Hai người mau kết hôn đi, đừng làm lỡ việc gọi nam người mẫu của tôi."
"Đều biết hết á? Bố mẹ tớ cũng biết á?"
"Biết chứ."
Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng lên.
Hèn chi mẹ tôi cứ dặn tới dặn lui không được để Cố Như Thuyên biết lý do thật sự tôi đi du học.
"Tớ phải đi tính sổ với bà ấy."
"Ai cơ? Mẹ cậu á?"
"Sao cậu biết?"
Trần Nguyện ngả người ra sau cuộn tròn trên ghế sofa.
"Tớ đoán đấy, lần trước cậu nói là tớ đã đoán ra rồi, nhưng mà tớ khuyên cậu tốt nhất đừng đi. Bà ấy chơi cậu giống như chơi đùa với con ch.ó vậy đó."
Tôi không phục: "Dù gì tớ cũng là con ruột của bà ấy mà."
"Đúng vậy, con ruột thì chơi đùa mới yên tâm chứ."
Cô ấy chọc chọc trán tôi.
"Bốn lão già nhà bọn họ tâm cơ còn nhiều hơn cả vợt bắt muỗi điện, nếu hai người không mau kết hôn thì sẽ bị chơi cho c.h.ế.t đấy. Cơ hội duy nhất để hai người lật bàn chính là sinh ra một đứa ma hoàn hành hạ bọn chúng đến c.h.ế.t đi sống lại."
16
Cố Như Thuyên chính thức đến cầu hôn tôi với bố mẹ tôi.
Hôm anh ta đến nhà, bố mẹ tôi rõ ràng vẫn còn thòm thèm chưa đã ghiền.
Tối đến lúc tôi nghe trộm ngoài cửa thì nghe thấy mẹ tôi phàn nàn với bố tôi.
"Không đúng nha, tính cách của bọn chúng thì đằng sau ít nhất còn phải quay thêm mười mấy tập nữa chứ. Liệu có phải Tiểu Cố đã thông suốt rồi không, chúng ta sắp có cháu bế rồi đấy."
Mẹ tôi tỏ vẻ vô cùng không đồng tình.
"Không thể nào, Tiểu Cố chỉ giỏi kinh doanh thôi, còn chuyện tình cảm thì ngốc nghếch y như chiếc dép lê vừa mới thành niên vậy. Nếu bọn chúng mà kết hôn rồi, chẳng phải chúng ta sẽ mất đi rất nhiều niềm vui sao.”
"Hay là thế này đi, vài ngày nữa nói với con gái là nhà chúng ta phá sản rồi, bảo con bé đi hủy hôn với Tiểu Cố."
"Bà xã, ý kiến này hay đấy, em đợi đó, anh đi nói với lão Cố một tiếng, bảo ông ấy đừng để lộ tẩy.
"Lỡ bọn chúng chia tay thật thì phải làm sao?"
Mẹ tôi khẽ hếch cằm: "Không đâu, hai kẻ này đều là đồ cổ hủ, đã hẹn hò thì không chia tay được đâu."
Hừ.
Quả nhiên đúng như Trần Nguyện đã đoán trúng phóc.
Tôi đẩy cửa bước vào: "Bố mẹ, con có chuyện muốn nói với hai người. Con m.a.n.g t.h.a.i rồi."
Bố mẹ: "Cái gì?"
Họ lừa tôi nhiều lần như thế, tôi lừa lại một lần chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ.
Hai tuần sau, hiện trường đám cưới của tôi.
Sắp đến giờ lành rồi mà cô dâu chú rể vẫn chưa thấy tăm tích đâu.
Mẹ Cố: "Ý Như đã gọi được điện thoại chưa? Như Thuyên vẫn chưa nghe máy kìa."
Mẹ tôi: "Chưa nữa, lo c.h.ế.t đi được."
Trong khi đó tôi và Cố Như Thuyên đã ra đến sân bay rồi.
"Vợ ơi, đám cưới chúng ta không đến, hình như không hay lắm thì phải."
"Sao lại không, bọn họ chơi đùa chúng ta vui vẻ thế cơ mà, thế nào cũng phải báo đáp lại một lần chứ."
"Vợ yêu nói gì cũng đúng."
Giờ lành vừa đến, màn hình lớn trong khách sạn phát một đoạn video.
Tôi và Cố Như Thuyên kéo vali chào tạm biệt bọn họ.
Tôi: "Bố mẹ, bọn con đi du lịch đây."
Cố Như Thuyên: "Chúc chúng ta tân hôn vui vẻ."
Mà lúc này món quà tôi để lại cho mẹ cũng đã được đưa đến tay bà.
Đó là một chiếc que thử t.h.a.i một vạch.
"Trần Ý Như, con đúng là lớn thật rồi nhỉ."
Lúc Trần Nguyện gửi video hiện trường cho tôi, chúng tôi đã nằm dài trên ghế sofa rồi.
"Cố tiên sinh, tân hôn vui vẻ."
"Trần tiểu thư, tân hôn vui vẻ."
