Sau Khi Lỡ Gọi Video Cho Anh Kế Lúc Đang Tắm - Chương 5

Cập nhật lúc: 05/08/2026 11:02

Vào giây cuối cùng trước khi mất ý thức, một đôi bàn tay to lớn ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi.

Một tay khác ấn lấy gáy tôi, gương mặt quen thuộc, gương mặt đẹp trai đến mức khiến người ta mất hồn đập vào mắt tôi, đôi môi anh áp lên môi tôi.

Liên tục truyền dưỡng khí cho tôi.

Vừa ôm c.h.ặ.t lấy tôi vừa đưa tôi bơi lên mặt nước.

Cuối cùng anh chạm vào bãi đá, để tôi giẫm lên người anh mà lên bờ.

Anh lật người nằm lên.

Nơi này đã cách rất xa bãi cát ban đầu của chúng tôi rồi.

Anh thở dốc, vuốt ngược mái tóc sũng nước.

Đùa rằng:

"Em gái à, không đến mức vì anh muốn theo đuổi em mà phải trầm mình xuống biển chứ?"

Tôi lao vào lòng anh.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.

Liên tục gọi tên anh trai.

Anh thở dài, ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

"Có anh đây rồi, không sợ nữa nhé."

Không có điện thoại, không có sóng, chỉ đành ở đây chờ người đến cứu.

Ban ngày còn đỡ, đêm đến là một màu đen kịt.

Gió biển thổi buốt giá.

Tôi thu mình trong lòng anh trai, lạnh đến phát run.

Anh che chắn bên ngoài để đỡ gió cho tôi, bàn tay ấm áp xoa nắn cánh tay giúp tôi giữ ấm.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy oán trách bản thân mình như lúc này.

"Anh trai, chúng ta có c.h.ế.t không?"

"Em còn rất nhiều điều chưa nói với anh..."

Anh hôn lên trán tôi:

"Nếu c.h.ế.t cùng nhau thì cũng coi như anh được toại nguyện rồi."

Tôi đ.ấ.m nhẹ vào người anh:

"Đừng nói mấy lời xui xẻo như thế!"

Anh tựa sát vào đỉnh đầu tôi, giọng nói bị gió biển thổi xa.

"Anh không dám nói với em, thực ra anh đã thầm thương trộm nhớ em từ lâu rồi."

"Ban đầu chỉ coi em như cô công chúa nhỏ của riêng mình."

"Muốn đối xử tốt với em, muốn đem tất cả những gì tốt đẹp nhất đặt trước mặt em."

"Không biết từ bao giờ, tình cảm anh dành cho em đã trở nên biến chất."

Anh khựng lại, có vẻ hơi khó nói.

"...Một đêm nọ, anh mơ thấy em, anh đã làm điều có lỗi với em."

"Anh biết mình không nên có thứ tình cảm này với em, vẫn luôn cố gắng kìm nén, làm một người anh trai tốt."

"Nhưng tất cả đều sụp đổ sau cuộc điện thoại đó."

"Hảo Hảo, anh không phải là một người anh trai tốt."

Giọng anh trai ngày càng nhỏ dần.

Ý thức của tôi cũng dần mơ hồ.

Không biết chờ đợi bao lâu, tàu cứu hộ đã tới.

Ngay khoảnh khắc anh ôm tôi đưa lên tàu, anh liền ngất lịm.

Lúc đó tôi mới biết, anh đã bị hạ thân nhiệt từ lâu rồi.

Tất cả chỉ là do ý chí anh đang cố gồng mình lên.

13

Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện, mẹ và cha dượng đều vây quanh, thấy tôi tỉnh dậy liền ùa tới hỏi han tình hình.

Tôi nhìn quanh một vòng nhưng không thấy anh trai đâu.

Tôi vội vàng hất chăn xuống giường.

"Anh, anh đâu rồi?"

Họ vội vàng ngăn tôi lại nhưng tôi đã lao về phía cửa, vừa mở cửa ra đã đ.â.m sầm vào một vòng tay ấm áp.

Giọng nói đầy ý cười của anh vang lên trên đầu tôi:

"Làm gì đấy? Vừa mở mắt đã sà vào lòng anh thế à?"

Anh không sao cả.

Thật tốt quá.

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy áo anh, vừa vùi đầu vào lòng anh vừa bật khóc.

Nước mắt làm ướt đẫm cả n.g.ự.c áo anh, cứ như thể ngày mai là tận thế đến nơi rồi, tôi tuôn hết tất cả những lời trong lòng ra.

"Anh, em thích anh, em thích anh nhất trên đời này, không phải là kiểu thích của em gái dành cho anh trai đâu, mà là kiểu thích muốn lên giường với anh đó, anh ở bên em đi!"

Anh khẽ ho một tiếng, rồi như có ý nhắc nhở mà nhẹ nhàng bóp eo tôi.

Tôi không hiểu.

Thấy anh không phản hồi, tôi sốt ruột:

"Hạ Cạnh Tuần, nếu anh không đồng ý, em sẽ nói chuyện anh nhìn em tắm cho..."

Anh lập tức bịt miệng tôi lại.

Cả căn phòng bệnh chìm vào sự im lặng quỷ dị.

Mẹ lặng người.

Cha dượng lặng người.

Ngay cả cô y tá đi ngang qua cũng bàng hoàng đứng sững tại chỗ.

Lúc này tôi mới nhận ra trong phòng bệnh còn bao nhiêu người.

Thế giới quan của mẹ đã bị chấn động mạnh.

"Từ Ý Hảo, buông anh con ra."

Tôi mặc kệ, quấn c.h.ặ.t lấy người anh.

"Con không buông!"

Cha dượng đã sa sầm mặt mày, rút thắt lưng ra định cho Hạ Cạnh Tuần một trận.

Tôi không cho.

Từ bệnh viện về đến nhà, tôi vẫn bám dính lấy anh, nhất quyết không rời.

Anh bất lực ôm lấy tôi:

"Ăn cơm thôi, có đói không? Để anh đút cho nhé?"

Giọng điệu như đang dỗ trẻ con vậy.

Tôi không thích thế.

Tôi c.ắ.n một cái vào vai anh.

Mẹ không đành lòng nhìn nữa, bấm huyệt nhân trung rồi bỏ đi.

Tôi vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của anh, lí nhí nói:

"Anh vẫn chưa trả lời em."

"Trả lời cái gì cơ?"

"Có muốn ở bên em với tư cách người yêu không?"

Anh gỡ tôi ra khỏi lòng mình, nghiêm mặt nói:

"Hảo Hảo, anh không biết tình cảm của em dành cho anh rốt cuộc là gì. Nếu chỉ là sự dựa dẫm hay chiếm hữu, anh hứa sẽ ở bên cạnh em cả đời. Không nhất thiết phải ép bản thân lao vào mối quan hệ chưa sẵn sàng này chỉ để đáp ứng kỳ vọng của anh."

Tôi hơi giận.

Lần này tôi c.ắ.n thẳng vào n.g.ự.c anh:

"Em không phải trẻ con, sao có thể phân biệt không ra tình cảm của mình chứ? Em đã nói là em thích anh, muốn làm chuyện đó với anh, nếu không phải tại bây giờ chưa đủ sức thì em đã muốn "giải quyết" anh rồi!!"

Cha dượng đi ngang qua bếp để lấy nước, suýt chút nữa thì làm rơi cốc.

Ông siết c.h.ặ.t lại thắt lưng, nghiến răng quay người đóng cửa lại.

Tôi nghe thấy tiếng cha dượng thở dài thườn thượt:

"Ôi trời ơi, đúng là phải về xem lại mồ mả tổ tiên thôi."

Anh hôn lên ch.óp mũi tôi:

"Được, anh đều đồng ý hết."

Vừa đút cơm cho tôi, anh vừa khẽ cười:

"Hóa ra câu hỏi em dành cho anh lúc trước, không phải câu hỏi một lựa chọn, mà là chọn tất cả."

14

Mấy ngày sau đó, ngày nào tôi cũng quấn lấy anh không rời.

Mẹ và cha dượng từ trạng thái không dám tin, hy vọng đó chỉ là ảo giác, cho đến sau này thì đã thành thói quen, coi như không thấy.

Cho đến một hôm cả nhà đang xem phim trên sofa, lúc tôi và anh đang lén lút đụng chạm nhau thì mẹ không chịu nổi nữa.

"Dừng, dừng, dừng lại ngay! Hai đứa đã đủ chưa hả? Từ Ý Hảo, phim chiếu mới năm phút mà con đã sờ mó khắp người anh con rồi, sao mẹ lại sinh ra cái loại lưu manh như con thế không biết!"

Cha dượng đã bình tĩnh hơn nhiều, ông nhấp một ngụm trà:

"Không sao, con gái Hảo Hảo của chúng ta là đứa trẻ ngoan. Con của tôi thế nào tôi tự biết, nhìn bề ngoài thì làm ông anh trai tâm lý nhưng bên trong chắc gì đã không có tâm tư xấu xa, nhất định là thằng súc sinh này lén lút dụ dỗ con bé."

Vừa nói dứt lời, mẹ đột nhiên lấy từ trong túi ra một hộp b.a.o c.a.o s.u mỏng ném vào lòng tôi:

"Mẹ cũng là người nuôi dạy Tuần Tuần từ bé, nó là người thế nào, đối với con ra sao mẹ đều thấy hết. Mẹ cũng không phải đồ cổ từ thời Thanh, nếu hai đứa đã thực sự nghĩ kỹ rồi thì mẹ sẽ không cản."

"Nhưng mà nhớ chú ý, đừng để xảy ra chuyện không hay đấy."

Mắt tôi sáng rực lên, vơ lấy hộp bao, kéo tay anh đi thẳng.

Cha dượng đột nhiên gọi anh lại:

"Hạ Cạnh Tuần, lời ta dặn con có nhớ kỹ không?"

Anh lười biếng gật đầu:

"Nhớ kỹ rồi ạ: Phải tôn trọng Hảo Hảo, yêu thương Hảo Hảo, không được làm trái ý muốn của Hảo Hảo. Hảo Hảo bảo dừng là tuyệt đối không được tiếp tục, Hảo Hảo đá thì phải đưa mặt ra cho đá, nếu vi phạm thì chờ bị đuổi khỏi nhà."

"Cút đi."

"Tuân lệnh!"

15

Đúng là ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng.

Đến lúc thực sự phải làm gì đó, tôi lại thấy hơi ngại.

Anh kéo chân tôi lại, nhướn mày,

"Từ Ý Hảo, hôm qua chẳng phải còn bảo muốn làm cho anh không đứng dậy nổi sao, sao hôm nay lại không hung hăng được nữa rồi?"

Tôi kéo chăn trùm kín mít từ đầu đến chân.

"...Anh, anh không được bắt nạt em! Không là em đổi chồng đấy!"

Anh ghé sát tai tôi.

Cắn mạnh vào vành tai một cái,

"Em còn muốn đổi cho ai nữa?"

Tôi cố tình chọc tức anh,

"Đổi cho ai cũng hơn anh!"

"Vậy để xem anh có được hay không."

"Thử thì thử!"

Ừ thì.

Bị hành cho ra bã rồi.

Ngoại truyện

1

Ngày đầu tiên dọn ra ở riêng cùng anh trai, chúng tôi nuôi một chú ch.ó con.

Không phải giống ch.ó Maltese mà tôi hằng mong ước, mà là một chú ch.ó hoang nhặt được trên đường.

Một chú ch.ó đen nhỏ trông không đẹp mắt cho lắm.

Chúng tôi đưa nó đến bệnh viện kiểm tra, tắm rửa, tẩy giun cho nó.

Vừa về đến nhà, nó đã làm quen nhanh ch.óng và bắt đầu quậy phá.

Nó c.ắ.n nát bươm cái đệm ghế sofa tôi mới mua.

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại:

"Xong đời rồi, nuôi phải quỷ con rồi."

Anh trai nhịn không được bật cười, xách gáy nó lên:

"Đây là cái đệm mẹ mày bỏ tiền triệu ra mua đấy, đắt gấp trăm lần giá trị của mày rồi."

Chó con nào hiểu tiền nong hay giá trị gì đâu.

Nó chỉ biết nghiêng đầu l.i.ế.m lòng bàn tay tôi.

Trái tim tôi tan chảy ngay lập tức.

Vội vàng đón lấy nó từ tay anh trai rồi ôm vào lòng.

"Bé cưng của mẹ đâu có biết gì, mẹ mua thêm mười cái nữa cho con chơi!"

Anh trai ôm lấy tôi từ phía sau, tựa cằm lên vai tôi.

Giọng trầm khàn đầy từ tính:

"Em gái à, em có ch.ó con mới rồi, liệu còn thích con ch.ó là anh đây không?"

Suốt ngày ăn nói cái kiểu gì đâu, nghe mà muốn đỏ mặt!

Nghe tới đâu nóng tai tới đó.

Tôi đẩy anh ra:

"Đừng có nói mấy lời này trước mặt ch.ó con!"

2

Sáng hôm sau, tôi vẫn muốn âu yếm anh trai một lát.

Hạ Cạnh Tuần vừa chui vào chăn định làm gì đó, thì một cái đầu nhỏ ấm áp đã thò tới, nó áp vào mép giường tò mò nhìn chúng tôi.

Tôi vội vàng đẩy anh ra:

"Đừng làm chuyện này trước mặt con!"

Chó con sủa "gâu gâu" hai tiếng, tôi huých anh:

"Nó có vẻ đói rồi."

Anh trai bất lực xuống giường mặc áo ba lỗ vào, xoa đầu ch.ó một cái.

Rồi đi vào bếp nấu đồ ăn cho nó.

Biết làm sao được, người nhà do chính mình chọn, thì chỉ còn cách nuông chiều thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.