Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 10: Có Lẽ Ma Tộc Cũng Có Người Tốt...
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:02
Cứ mỗi tháng một lần, Tạ Phùng Xuyên lại phải chịu đựng cơn đau thấu xưng do độc tính phát tác, mỗi đợt kéo dài ròng rã suốt năm ngày trời.
Vào ngày cuối cùng của kỳ phát độc, linh tức của Nguyên Kỳ đã tiêu hao đến mức báo động. Cậu gục đầu lên vai Tạ Phùng Xuyên, hơi thở dồn dập hổn hển.
Tạ Phùng Xuyên thừa hiểu đây là hệ quả của việc cậu đã dốc cạn kiệt linh lực để cứu mình, vì quá đau đớn nên mới phát ra những âm thanh như thế. Chỉ là hắn thực sự không tài nào hiểu nổi, lúc song tu cậu thở dốc đã đành, tại sao đến việc giúp người khác giải độc mà cậu cũng có thể phát ra những tiếng vừa kiều mị vừa mềm nhũn đến mức này?
Tạ Phùng Xuyên nhắm nghiền mắt, bàn tay lần tràng hạt bồ đề trắng, tâm trí tập trung cao độ, lẩm nhẩm niệm Thanh Tâm Kinh, cố gắng gạt bỏ những âm thanh đầy ám muội kia ra khỏi đầu.
Đột nhiên, Nguyên Kỳ rúc sát vào lòng hắn. Những sợi tóc mai mềm mại cọ nhẹ vào cằm Tạ Phùng Xuyên giống như một loài động vật nhỏ lông xù. Một cảm giác thanh mát bất chợt chạm khẽ vào cánh môi hắn, đầu ngón tay mềm mại khẽ mơn trớn khóe miệng rồi đẩy một quả dại thơm ngọt vào trong.
Tạ Phùng Xuyên theo bản năng dùng đầu lưỡi định đẩy quả dại ra ngoài.
"Đừng mà..."
Nguyên Kỳ sốt sắng thốt lên, giọng nói đã nhuốm chút nức nở nghẹn ngào, vô tình khơi dậy cảm giác muốn chà đạp của người đối diện.
Đầu lưỡi Tạ Phùng Xuyên khẽ đảo một vòng quanh quả dại ngọt ngào ấy. Trong lúc vô tình, đầu ngón tay của Nguyên Kỳ tiến sâu thêm một chút, chạm nhẹ vào ch.óp lưỡi hắn.
Đồng t.ử Tạ Phùng Xuyên chấn động dữ dội, sắc mặt vụt cái thay đổi, hắn lập tức dùng lưỡi chặn đứng cả quả dại lẫn ngón tay cậu, không cho phép chúng tiến thêm bước nào nữa.
Nguyên Kỳ lại dùng tay bịt c.h.ặ.t lấy môi hắn. Cơ thể cậu mềm nhũn không còn chút sức lực nào, người cứ vậy mà dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Tạ Phùng Xuyên.
Cậu thầm thì, giọng nói có chút không rõ chữ vì mệt mỏi: "Ngươi nếm thử đi, đây là quả hạnh rừng ta đặc biệt hái cho ngươi đó, ngọt lắm."
Lớp vỏ quả mỏng manh bị ép đến mức vỡ tan, dòng nước quả thơm ngọt lịm tràn ngập khoang miệng Tạ Phùng Xuyên.
Vị ngọt ấy nồng đậm đến mức phi lý, khiến hắn cảm thấy thế gian này đáng lẽ ra không nên tồn tại thứ gì ngọt ngào đến vậy.
Nguyên Kỳ vốn dĩ đã kiệt sức nhưng khi thấy hắn chịu ăn quả dại mình hái thì nở nụ cười rất tươi, dù rằng cậu không còn chút sức lực dư thừa nào để cử động.
Ngay khi tia linh lực cuối cùng từ đầu ngón tay rót vào cơ thể Tạ Phùng Xuyên, Nguyên Kỳ thở phào nhẹ nhõm rồi nặng nề nhắm mắt lịm đi.
Thế nhưng, ngón tay cậu vẫn vô thức túm c.h.ặ.t lấy vạt áo trước n.g.ự.c hắn, miệng lầm bầm rất nhỏ: "Tạ Phùng Xuyên, thực ra thì... cho dù có là Ma tộc thì... chắc cũng sẽ có người tốt đúng không..."
Đêm trong sơn động tĩnh lặng đến lạ thường. Tạ Phùng Xuyên chậm rãi rũ mắt nhìn dải lụa đỏ rơi trên gương mặt đang say ngủ của người trong lòng.
Phải thừa nhận rằng Nguyên Kỳ sở hữu một gương mặt quá mức kinh diễm với làn da trắng mịn màng và hàng mi dày tĩnh lặng phủ bóng xuống mi mắt. Mái tóc màu nâu nhạt mềm mại xõa tung đầy vẻ ngoan ngoãn, những lọn tóc mai dính bết vào gò má đẫm mồ hôi trông y như vừa được vớt từ dưới nước lên, toát ra một vẻ đẹp yêu dã đến nao lòng.
Tạ Phùng Xuyên nhíu mày, theo bản năng định đẩy cậu ra. Thế nhưng Nguyên Kỳ lại khẽ rên hừ hừ một tiếng đầy khó chịu, đầu lưỡi hồng nhạt thấp thoáng giữa làn môi, ngón tay yếu ớt càng siết c.h.ặ.t góc áo hắn hơn.
Cậu thu mình vào lòng hắn như một con vật nhỏ yếu ớt đang run rẩy, miệng thốt ra lời cầu khẩn mê man: "Đừng... đừng ghét ta..."
Sống lưng thẳng tắp của Tạ Phùng Xuyên bỗng chốc cứng đờ, gương mặt xưa nay lạnh lùng lộ ra vẻ ngơ ngác hiếm thấy. Chuỗi tràng hạt bồ đề trong tay đã bị hắn vân vê tới mười mấy vòng.
Hắn có thể liếc thấy trên tảng đá xanh gần đó có một chiếc khăn tay màu xanh nước biển, trên đó có một mớ quả hạnh rừng căng mọng. Hương quả ngọt lịm lan tỏa khắp hang động, quyện lẫn với một mùi xạ hương thoang thoảng không tên.
Tạ Phùng Xuyên hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn không nhẫn tâm đẩy người đang ngủ say trong lòng mình xuống đất.
Nguyên Kỳ bị đ.á.n.h thức bởi cảm giác chua chua ở khóe miệng và cảm giác lạnh buốt trên mặt. Cậu mơ màng mở mắt, nhận ra mình đang nằm sấp dưới chân Tạ Phùng Xuyên.
Cậu nhớ rõ ràng trước khi ngất đi mình vẫn còn nằm trong lòng hắn cơ mà! Lẽ nào Tạ Phùng Xuyên đã thừa lúc cậu bất tỉnh mà nhẫn tâm đẩy cậu ra sao?
Đúng là quá đáng, dù sao cậu cũng đã vất vả giải độc cho hắn rồi mà?
Nguyên Kỳ chậm chạp bò dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ oán hận và tủi thân, liếc xéo Tạ Phùng Xuyên đang nhắm mắt tọa thiền một cái. Thấy hắn hoàn toàn ngó lơ mình, cậu đành lảo đảo vịn tường đi về phía ổ nhỏ của mình để hấp thụ nốt phần tinh nguyên còn sót lại lần trước.
Khoảng bốn canh giờ sau, Nguyên Kỳ đã hoàn thành việc hấp thụ. Sau khi bù đắp lại phần linh khí tiêu hao, tu vi của cậu bây giờ vừa vặn đạt tới Kim Đan sơ kỳ. Tuy tu vi không tăng mà còn giảm nhưng Nguyên Kỳ vẫn thấy rất mãn nguyện, cậu khẽ xoa bụng, cảm thấy lòng thật bình yên.
Đột nhiên, một tiếng ọc ọc phát ra làm phá vỡ không gian yên tĩnh.
Nguyên Kỳ đỏ mặt cúi đầu, cậu thấy đói rồi.
Dù đã là tu sĩ cấp Kim Đan và có thể tích cốc, nhưng Nguyên Kỳ mới thăng cấp không lâu, hơn nữa trước đây cậu là người hiện đại nên không tài nào thích nghi được với kiểu ăn uống không lành mạnh như thế này.
Nhưng mà quả hạnh rừng đã hết sạch, túi càn khôn cũng chẳng còn gì lót dạ. Lúc này nếu có một con gà quay thơm phức với lớp da giòn tan, c.ắ.n một miếng, mỡ thơm tràn trề thì tốt biết mấy.
Nguyên Kỳ l.i.ế.m môi, nước miếng bắt đầu tiết ra không ngừng.
