Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 11: Thịt Chuột Cũng Có Vị Như Thịt Gà
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:03
Đúng lúc đó, từ khe đá bí mật bỗng truyền đến tiếng chuột kêu chít chít.
Cậu sực nhớ nghe người ta nói chuột nướng chín có vị giống hệt thịt gà, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đó vẫn là chuột mà.
Giữa liêm sỉ và cơn đói cồn cào, Nguyên Kỳ đã chọn vế sau.
Cậu khom lưng đứng dậy, nhanh tay chộp lấy con chuột nhỏ đang giãy giụa trong khe đá.
Vừa xách đuôi con vật nhỏ lên quan sát thì nhận ra đây là một con Cẩm Mao Thử trắng muốt đáng yêu với hai má phúng phính và bộ lông mềm mại. Trong mắt Nguyên Kỳ lúc này, nó trông thật sự vô cùng ngon lành.
Cậu nuốt nước miếng ực một cái.
Con chuột nhỏ nhìn đôi mắt hồ ly đang phát sáng của người trước mặt thì lộ rõ vẻ sợ hãi, hai cái đệm thịt nhỏ cố sức chắp lại như đang cầu xin tha mạng.
Nguyên Kỳ sững sờ, nó biết nói chuyện sao?
Nhưng cũng phải, bí cảnh này đâu phải nơi bình thường, chuột đương nhiên cũng không phải loại thường rồi. Biết đâu ăn nó vào tu vi lại tăng vọt không chừng.
Cậu xách đuôi nó lên, giả bộ bắt nạt: "Gặp phải ta là số ngươi đen rồi! Ta không phải loại người thấy chuột đáng yêu mà không nỡ ăn đâu nhé."
Nguyên Kỳ vừa nghêu ngao hát vừa chuẩn bị nấu nướng thì đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn đầy vẻ không hài lòng từ phía sau. Cậu quay phắt đầu lại, bắt gặp ngay đôi mắt đạm mạc và xa cách của Tạ Phùng Xuyên.
Nguyên Kỳ lập tức giống như một học sinh bị giáo viên bắt quả tang làm việc xấu, cuống cuồng nhét con chuột vào túi càn khôn rồi chột dạ gọi: "Thiếu Ty Mệnh đại nhân..."
Hỏng bét rồi! Trong nguyên tác, Tạ Phùng Xuyên là người cực kỳ ghét sát sinh, đến con kiến cũng không nỡ giẫm. Vậy mà cậu lại định thịt một con chuột đáng yêu ngay trước mặt hắn.
"Ngươi đang làm gì vậy?" Tạ Phùng Xuyên thản nhiên hỏi.
Nguyên Kỳ gãi đầu cười gượng gạo: "Ta... ta vừa nhặt được một con linh sủng, đang đùa với nó chút thôi mà!"
Con Cẩm Mao Thử định thò đầu ra ngoài cầu cứu liền bị Nguyên Kỳ thẳng tay ấn ngược trở lại.
Tạ Phùng Xuyên nhìn cậu với vẻ mặt như muốn nói rằng cậu đừng hòng qua mắt được hắn, rõ ràng nước miếng của y sắp chảy ra đến nơi rồi. Hắn thản nhiên buông một câu: "Lại đây."
Nguyên Kỳ ngơ ngác chỉ tay vào mình rồi lại chỉ vào Tạ Phùng Xuyên: "Thiếu Ty Mệnh đại nhân đang chủ động bảo ta lại gần sao?"
"Ừ."
Nguyên Kỳ phấn khích chạy lon ton đến cạnh Tạ Phùng Xuyên rồi nhiệt tình ngồi sát cạnh hắn. Phải biết là từ khi vào bí cảnh này, đây là lần đầu tiên hắn chủ động bắt chuyện với cậu.
Bàn tay Tạ Phùng Xuyên rất lớn, những mạch m.á.u xanh nhạt ẩn hiện dưới da trông cực kỳ nam tính. Khi hắn vân vê chuỗi hạt, Nguyên Kỳ hình như còn ngửi thấy một mùi hương d.ư.ợ.c thảo đắng nhẹ toát ra từ người hắn.
Cậu nhìn đến ngẩn ngơ. Sao lại có người sở hữu đôi bàn tay đẹp đến thế nhỉ?
Mãi đến khi ngón tay Tạ Phùng Xuyên chỉ vào đống quả dại trên mặt đất, Nguyên Kỳ mới bừng tỉnh: "Cho ta ăn á?"
Tạ Phùng Xuyên khẽ gật đầu. Nguyên Kỳ vui mừng khôn xiết, cậu biết ngay nỗ lực của mình không uổng phí mà.
Tạ Phùng Xuyên vốn lương thiện, chắc chắn đã tha thứ cho sự thất lễ lần trước của cậu rồi.
Nguyên Kỳ c.ắ.n một miếng hạnh rừng thật lớn, nước quả thơm ngọt lan tỏa khắp khoang miệng. Cảm thấy mối quan hệ giữa hai người đã tiến triển tốt đẹp, cậu còn dùng bàn tay còn dính đầy nước quả nắm lấy ống tay áo trắng tinh của Tạ Phùng Xuyên, cười ngọt ngào.
"Thiếu Ty Mệnh đại nhân, ngài thật tốt."
Khóe mắt Tạ Phùng Xuyên khẽ giật giật mấy cái, hắn nhìn bàn tay bẩn thỉu của Nguyên Kỳ với vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.
Nguyên Kỳ rũ mắt, thẹn thùng nói tiếp: "Nếu có thể làm bạn tốt cả đời với ngài thì tốt biết mấy."
Tạ Phùng Xuyên nhướng mày: "Bạn tốt?"
"Đúng vậy, nếu là bạn tốt, chúng ta có thể cùng nhau làm nhiều việc, cùng ăn cơm, cùng uống rượu, còn có thể cùng đi dạo chợ đêm nữa, vui biết bao nhiêu."
Tạ Phùng Xuyên lạnh lùng đáp lại một câu: "Buông tay ngươi ra trước đã."
Nguyên Kỳ cúi đầu nhìn thấy trên ống tay áo trắng sạch của hắn đã xuất hiện một vệt nước hình năm ngón tay, cậu lập tức luống cuồng buông ra: "Xin lỗi... ta không cố ý..."
Cậu định giơ tay kéo ống tay áo của Tạ Phùng Xuyên thêm lần nữa, nhưng sực nhớ tay mình vẫn còn dính nước quả ngọt lịm. Trong lúc cấp bách, Nguyên Kỳ tiện tay chùi sạch chỗ nước ấy vào vạt áo của mình cho rảnh nợ.
Gương mặt tuấn tú của Tạ Phùng Xuyên lúc này đã tái mét, dường như hắn không thể hiểu nổi trên đời này tại sao lại có người hành xử thiếu ý tứ đến mức này.
Hắn vội dời tầm mắt đi chỗ khác vì cảm thấy nếu còn nhìn Nguyên Kỳ thêm vài lần nữa, chắc chắn hắn sẽ tổn thọ mất mười năm, hoặc ít nhất cũng phải hai mươi năm mới đúng.
Nguyên Kỳ thì chẳng mảy may hay biết gì, cứ thế sán lại gần Tạ Phùng Xuyên.
Không biết Thiếu Ty Mệnh đại nhân thường dạo chợ đêm như thế nào nhỉ?
