Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 20: Đã Thích Thì Làm Sao Nỡ Lừa Gạt Được Cơ Chứ
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:03
Nguyên Kỳ không ngờ khả năng tự kiềm chế của Tạ Phùng Xuyên lại kinh người nhưu vậy. Vậy mà vẫn có thể nhìn thấu động tác nhỏ của cậu ngay thời khắc then chốt. Đúng là nam chính lớn lên trong nghịch cảnh, sự nhạy bén này đáng sợ ghê.
Cậu cố gắng nặn ra nụ cười thoải mái: "Ta có giấu gì đâu."
Nhưng Tạ Phùng Xuyên lạnh mặt, lời nói ngắn gọn súc tích: "Lấy ra."
"Thật sự không giấu gì mà." Nguyên Kỳ tiếp tục cười gượng.
Khổ nỗi, chiếc U Minh Linh Đăng trong túi càn khôn lại rung lên rất đúng lúc, lần này còn tỏa ra luồng ánh sáng u tối màu xanh tím đan xen rực rỡ. Nguyên Kỳ muốn che đi cũng không kịp nữa.
Tạ Phùng Xuyên rũ mắt nhìn luồng sáng đang nhấp nháy liên hồi trước n.g.ự.c cậu, chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t lại, mơ hồ cảm nhận được một khí tức rất quen thuộc.
"Ái chà, cái này... đây là pháp bảo gia truyền của nhà ta, cứ cách một thời gian là nó lại không chịu yên phận như vậy đó." Tim Nguyên Kỳ đã vọt lên tận cổ họng, lúc mở miệng môi còn hơi run rẩy.
Cậu lúng túng áp tay lên n.g.ự.c để che chắn: "Để ta bảo nó đừng chớp nữa, không thôi làm ch.ói mắt Thiếu Ty Mệnh đại nhân thì không tốt."
Tạ Phùng Xuyên nhìn cậu bằng ánh mắt soi xét như một vị phán quan vô tình: "Chuyện Cẩm Mao Thử muốn nói với ta chắc chắn có liên quan đến thứ ngươi đang giấu."
Đây là một câu khẳng định chắc nịch: "Ngươi rốt cuộc đang giấu ta chuyện gì?"
Nguyên Kỳ trực tiếp bị khí thế của hắn dọa cho bủn rủn cả người. Rõ ràng trong nguyên tác hắn là một người nho nhã thiện lương, sao lúc thẩm vấn lại đáng sợ đến mức này?
"Ta... ta..."
"Hửm?"
Dưới áp lực từ ánh mắt sắc lạnh của Tạ Phùng Xuyên, Nguyên Kỳ đành run rẩy thò tay vào n.g.ự.c, bấm bụng lấy túi càn khôn ra. U Minh Linh Đăng lúc này đã hận không thể lao ra ngay lập tức. Nguyên Kỳ khẽ nâng mí mắt nhìn hắn bằng vẻ mặt đáng thương hết mức có thể.
"Lấy ra đây."
Nguyên Kỳ tủi thân chớp mắt, trong lòng thầm oán trách sao hắn lại hung dữ đến vậy.
Cậu thò tay vào túi càn khôn, cố ý lướt qua linh đăng, quờ quạng một vòng rồi chạm vào một chiếc nhẫn nằm ở góc từ lâu. Đó là một chiếc nhẫn khảm hồng ngọc với kiểu dáng cổ xưa hoa lệ, nhìn thoáng qua là biết không phải vật bình thường.
Một chiếc nhẫn đắt giá như vậy xuất hiện trong túi của một tên pháo hôi rõ ràng là điều phi lý. Nhưng lúc này Nguyên Kỳ không quản được nhiều như thế, cậu thầm xin lỗi nguyên chủ trong lòng rồi ngón tay điểm nhẹ vào chiếc nhẫn. Viên hồng ngọc thế mà lại phối hợp nhịp nhàng, tỏa ra vầng sáng xanh tím còn rực rỡ hơn cả linh đăng.
Nguyên Kỳ nuốt nước miếng, nhỏ giọng hỏi: "Còn nửa tháng nữa là đến sinh nhật của Thiếu Ty Mệnh đại nhân rồi nhỉ?"
Tạ Phùng Xuyên nhíu mày nhìn cậu như muốn hỏi rằng ngươi lại định giở trò gì đây.
Tim Nguyên Kỳ đập nhanh như đ.á.n.h trống, nhưng kỹ năng vẫn còn, nói dối mà mặt không biến sắc: "Haiz, tại Tiểu Tuyết cả thôi, vốn định đợi đến đúng ngày mới tặng để tạo bất ngờ cho ngài, giờ thì không còn tí bí mật nào nữa rồi."
Gương mặt thanh lãnh của Tạ Phùng Xuyên xuất hiện vẻ ngẩn ngơ hiếm thấy. Nguyên Kỳ lôi chiếc nhẫn hồng ngọc ra, dưới vầng hào quang sáng ch.ói này, ánh sáng của linh đăng hoàn toàn bị che lấp, trở nên mờ nhạt hẳn đi.
"Đây là chiếc nhẫn ngoại tổ mẫu để lại cho ta, bà dặn rằng khi nào ta lớn thì hãy tặng cho người mà ta ngưỡng mộ nhất thế gian. Mà người ta ngưỡng mộ nhất đương nhiên là ngài rồi, Thiếu Ty Mệnh đại nhân."
Đôi mắt hồ ly của Nguyên Kỳ lúc này trong trẻo và sạch sẽ vô ngần, cậu chân thành nhìn hắn. Đầu ngón tay Tạ Phùng Xuyên khẽ run lên nhưng vẫn nhìn cậu đầy hoài nghi.
Nguyên Kỳ biết hắn bẩm sinh là người nhạy cảm, lại nếm trải quá nhiều phản bội nên rất khó để đặt niềm tin vào bất cứ ai.
Cậu vòng tay ôm lấy eo hắn, nhét chiếc nhẫn vào lòng bàn tay đang bị trói sau lưng của đối phương. Ngón tay Nguyên Kỳ vừa mềm vừa nóng, khi chạm vào lòng bàn tay lạnh lẽo của Tạ Phùng Xuyên khiến hắn không tự chủ được mà rùng mình một cái. Có lẽ cả đời này hắn chưa từng chạm vào ngón tay ai mềm mại đến thế, ngoại trừ phụ mẫu mình.
Tặng nhẫn xong, Nguyên Kỳ nhanh ch.óng thu tay về, nghiêm túc nói: "Tạ Phùng Xuyên, ta biết trên đời này có nhiều người đối xử không tốt với ngài, nhưng đó không phải lỗi của ngài đâu. Là do họ xấu xa, không biết trân trọng cái tốt của ngài mà thôi."
Dù lời này có chút nịnh bợ nhưng đó thực sự là lời thật tâm của Nguyên Kỳ.
Tạ Phùng Xuyên dời mắt đi chỗ khác, lạnh giọng hỏi: "Chuyện đó thì liên quan gì đến ngươi?"
"Sao lại không liên quan chứ?"
Nguyên Kỳ nhếch môi cười, hai lúm đồng tiền hiện lên trông thật ngây thơ: "Ta muốn nói cho ngài biết, thế gian này có nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhưng ta thì vĩnh viễn không bao giờ lừa ngài đâu."
Lồng n.g.ự.c Tạ Phùng Xuyên phập phồng không tự nhiên, hắn nghe rõ tiếng tim mình đang đập loạn nhịp: "Tại sao ta phải tin ngươi?"
"Vì ta thích ngài mà, đã thích thì làm sao nỡ lừa gạt được cơ chứ."
Thần thái của Nguyên Kỳ quá đỗi thành khẩn, giọng điệu lại hiển nhiên như thể việc cậu thích hắn và không lừa hắn là lẽ đương nhiên trên đời.
