Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 21: Một Lòng Muốn Trèo Lên Vị Trí Ty Mệnh Phu Nhân
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:03
Đốt ngón tay Tạ Phùng Xuyên co lại, chiếc nhẫn vẫn còn vương hơi ấm của Nguyên Kỳ xoay vài vòng trong lòng bàn tay, cuối cùng hắn từ từ nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.
Cuộc khủng hoảng linh đăng tạm thời được giải quyết êm đẹp.
Nguyên Kỳ thở phào nhẹ nhõm, cậu nằm trong ổ nhỏ của mình mà nhìn vách đá thẩn thờ. Chuyện nằm ngoài dự kiến của cậu là Tạ Phùng Xuyên lại nhận nhẫn thật. Cậu cứ tưởng một người thanh tâm quả d.ụ.c như hắn sẽ không màng đến vật phàm chứ. Không lẽ mình diễn sâu quá làm hắn cảm động thật rồi sao?
Nghĩ vậy cậu thấy hơi chột dạ. Nhưng đó dẫu sao cũng là nhẫn của nguyên chủ, sau này tìm cơ hội đòi lại sau vậy, nếu không đòi được thì cùng lắm là trộm lại thôi. Dù sao chỉ là một chiếc nhẫn, hắn chắc cũng không phát hiện ra điểm gì lạ đâu.
Giờ Sửu, bí cảnh chìm vào tĩnh lặng. Tạ Phùng Xuyên chậm rãi mở mắt nhìn về phía Nguyên Kỳ đang ngủ với tư thế ngang ngược, chân tay dang rộng cả ra. Hắn khẽ phẩy tay một cái, một kết giới trong suốt lập tức bao phủ lấy người cậu.
"Thiếu Ty Mệnh!"
Trong hư không truyền đến giọng nói của một nam nhân, đó chính là Hàn Phượng, cấp dưới thân tín của hắn.
Tạ Phùng Xuyên nghe báo cáo về việc đã giải quyết xong tên trưởng lão hãm hại mình thì gật đầu hài lòng. Sau khi bàn xong chính sự, Hàn Phượng định lui ra thì thấy chủ nhân có vẻ ngập ngừng dị thường.
Hàn Phượng đi theo Tạ Phùng Xuyên nhiều năm, hiếm khi thấy hắn do dự như vậy. Bởi vì chủ t.ử nhà hắn xưa nay lòng dạ sắt đá, tên nào đắc tội thì đều không có kết cục tốt.
Hàn Phượng đ.á.n.h bạo hỏi thăm tình hình của hắn trong bí cảnh.
Tạ Phùng Xuyên im lặng hồi lâu mới hỏi: "Nếu một người tặng nhẫn cho ngươi thì đó là vì lý do gì?"
Hàn Phượng giật mình như sắp ngã ngửa: "Vâng... tặng nhẫn thường là chuyện giữa tình nhân với nhau, ví như cô nương tặng cho tình lang chẳng hạn. Trong mắt phàm nhân, nhẫn đại diện cho một lời hứa, hay còn gọi là tín vật định tình."
"Ừ." Tạ Phùng Xuyên khẽ đáp.
Hàn Phượng gãi đầu thắc mắc: "Thiếu Ty Mệnh, có người tặng nhẫn cho ngài sao? Ở ngay trong bí cảnh này?"
"Ừ."
Hàn Phượng bắt đầu cuống quýt: "Thiếu Ty Mệnh, bí cảnh này người thường không vào được, mấy lão già kia ai cũng muốn hại ngài, ngài đừng để bị lừa..."
"Lừa à?" Chiếc nhẫn xoay một vòng trên đầu ngón tay Tạ Phùng Xuyên, ánh mắt hắn lạnh thấu xương, xẹt qua một tia sát ý lẫm liệt..
Hàn Phượng run rẩy đáp lời: “Vâng... đúng là như vậy...”
Tạ Phùng Xuyên đưa mắt nhìn về phía Nguyên Kỳ đang ngủ say không chút phòng bị ở phía xa, giọng điệu vẫn lạnh lùng như sương tuyết: “Y đã hứa sẽ không lừa gạt bổn Ty Mệnh, vả lại với cái trí thông minh kia của y cũng không đủ trình độ để qua mắt ta được.”
Hàn Phượng nhất thời nghẹn lời, không biết nên nói gì thêm. Nhưng ngẫm lại thì Tạ Phùng Xuyên tuy hành sự chững chạc, song thực chất cũng chỉ là một thiếu niên mới đôi mươi. Nếu đặt vào hàng nam t.ử phàm trần thì đây chính là lứa tuổi xuân tâm manh động nhất. Huống hồ hắn đã khổ tu ròng rã suốt hai mươi năm, thanh tâm quả d.ụ.c, không mấy khi tiếp xúc với nữ nhân, nay đột nhiên sa vào lưới tình cũng là chuyện bình thường của thế gian mà thôi.
Hàn Phượng tò mò hỏi khẽ: “Ồ, ra là vậy. Thế chắc hẳn người khiến ngài bận tâm phải là một tuyệt thế giai nhân nhỉ?”
“Rất bình thường.”
Tạ Phùng Xuyên khựng lại một nhịp, sau đó lại nghiêm túc bổ sung thêm: “Bổn Ty Mệnh không phải người dễ bị nữ sắc cám dỗ.”
Hàn Phượng gật đầu lia lịa: “Vâng vâng, thuộc hạ đương nhiên tin tưởng Thiếu Ty Mệnh. Chỉ là, ngài cảm thấy thế nào về người ấy?”
Tạ Phùng Xuyên lâm vào im lặng, một lát sau như sực tỉnh, hắn lạnh lùng gằn giọng: “Không phải ngươi đang cho rằng ta hỏi ngươi chuyện tặng nhẫn là vì ta thích y đấy chứ?”
Hả? Chẳng lẽ không phải sao? Hàn Phượng vội vàng bịt c.h.ặ.t miệng, không dám để tiếng lòng thốt ra ngay lúc này.
Tạ Phùng Xuyên thản nhiên tiếp tục: “Ta không hề thích y. Chỉ là y rất ái mộ ta, dù ta đã từng cảnh cáo để y từ bỏ ý định đó rồi, nhưng y lại càng được nước lấn tới. Thậm chí còn tặng nhẫn cho ta, một lòng muốn trèo lên vị trí Ty Mệnh phu nhân.”
“Ty Mệnh phu nhân??” Lần này Hàn Phượng thực sự kinh động đến mức suýt ngã lăn ra đất.
“Ừ. Ngươi cũng thấy y to gan lớn mật đúng không?”
Hàn Phượng cạn lời. Đây đâu chỉ là to gan, đây rõ ràng là đem tham vọng viết thẳng lên mặt luôn rồi. Con nhà lành nào mới quen nhau trong bí cảnh chưa đầy hai tháng đã vội vã đòi làm phu nhân cơ chứ? Thiếu Ty Mệnh chắc chắn là bị lừa rồi! Thế nhưng thuộc hạ như hắn ta chỉ dám nói giảm nói tránh.
“Khụ, Thiếu Ty Mệnh, ngài còn nhớ quy huấn của tông môn không ạ?”
“Tất nhiên là nhớ.”
Tạ Phùng Xuyên có vẻ không vui, nhíu c.h.ặ.t lông mày: “Ta cần ngươi phải nhắc nhở sao?”
Theo thiên quy, Ty Mệnh khi chưa hoàn thành sứ mệnh thì tuyệt đối không được thành thân. Tuy nhiên trong lịch sử không phải không có tiền lệ Ty Mệnh vì người yêu mà phản lại thiên đạo, nhưng đó đều là những chuyện nghìn năm mới có một lần.
Tạ Phùng Xuyên lại tiếp tục kể tội: “Y đòi làm Ty Mệnh phu nhân, thế nhưng tư chất và ngộ tính đều kém cỏi vô cùng. Quy huấn Thiên Khuyết Tông gồm bảy chương, y đọc có ba trang mà viết sai tới tận hai mươi tám lỗi chính tả.”
Hàn Phượng không dám lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ người thương của Thiếu Ty Mệnh nhà mình chắc chắn là một tên mù chữ rồi.
“Ngươi có đang nghe ta nói không đấy?”
“Có ạ!”
Hàn Phượng giật mình vội vàng đáp: “Thuộc hạ vẫn đang nghe kỹ đây. Vậy Thiếu Ty Mệnh định làm gì tiếp theo?”
Tạ Phùng Xuyên lại rơi vào trầm tư, một lúc sau mới trầm giọng hỏi: “Ta nên từ chối thế nào để y triệt để từ bỏ cái y niệm hoang đường kia?”
Hàn Phượng sầu đến mức muốn rụng cả tóc. Hắn đã dĩ độc thân hơn ba mươi năm nay, làm sao biết cách xử lý chuyện nam nữ tình trường. Nhưng Tạ Phùng Xuyên tính tình cô độc, không có ai để tâm sự, gánh nặng này đành phải rơi xuống đầu hắn ta rồi.
Hàn Phượng vắt óc suy nghĩ rồi hiến kế: “Ngài cứ việc trả lại nhẫn và từ chối tâm ý của người ta một cách thẳng thắn, như vậy người ta sẽ tự hiểu mà rút lui thôi.”
Một tiếng cạch khô khốc vang lên, hai hạt Phật châu trên tay Tạ Phùng Xuyên va mạnh vào nhau. Dù đang cách nhau một lớp rào chắn bí cảnh, Hàn Phượng vẫn cảm giác thấy Thiếu Ty Mệnh nhà hắn ta đang cực kỳ không hài lòng với câu trả lời này.
