Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 22: Y Là Nam Tử

Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:03

Kể từ sau khi tặng nhẫn, Nguyên Kỳ có thể cảm nhận rõ ràng cơn giận vô cớ của Tạ Phùng Xuyên đã hoàn toàn tan biến. Thậm chí số lần hắn đưa mắt nhìn cậu còn nhiều hơn hẳn trước kia.

Vài ngày sau, khi Nguyên Kỳ và Cẩm Mao Thử vừa đi tìm thức ăn trở về thì cậu cũng tìm cách lân la ngồi xuống bên cạnh Tạ Phùng Xuyên.

Lần này cậu cố ý ngồi thật gần, ngón tay khẽ níu lấy ống tay áo trắng muốt của hắn, cười tươi lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt lịm: “Thiếu Ty Mệnh đại nhân?”

Tạ Phùng Xuyên rũ mắt nhìn lướt qua ngón tay trắng trẻo đang níu áo mình, rồi lại nhìn xuống làn môi mọng nước của đối phương. Ánh mắt hắn như đang khiển trách cậu không biết giữ lễ tiết, nhưng lại không hề gạt tay cậu ra, chỉ ngồi thẳng lưng hơn rồi lạnh lùng hỏi: “Chuyện gì?”

Nguyên Kỳ khẽ rũ mi để che giấu sắc mặt, lí nhí hỏi nhỏ: “Món quà sinh nhật ta tặng, ngài có thích không?”

Tạ Phùng Xuyên bật cười một tiếng, giống như đã đoán trước được cậu sẽ hỏi câu này: “Không thích.”

“A! Không thích sao?” Nguyên Kỳ kêu lên, nhưng trong lòng lại reo hò. 

Quá tốt rồi!

Cậu cố gắng kìm nén nụ cười đang chực trào, cúi gằm mặt xuống, bờ vai khẽ run lên vì chột dạ. Cậu định bụng sẽ nói là nếu ngài đã không thích thì cứ trả lại để ta lấy về, kẻo lại làm ngài chướng mắt. 

Không ngờ, Tạ Phùng Xuyên đột nhiên hỏi một câu không liên quan: “Ngươi đang khóc đấy à?”

Nguyên Kỳ ngẩn người ra. Hả? Mình khóc hồi nào vậy?

“Ngươi đừng tưởng chỉ cần tặng nhẫn là ta sẽ nhìn ngươi bằng ánh mắt khác.” 

Tạ Phùng Xuyên nhìn thẳng về phía trước, ra vẻ thanh cao không bận tâm đến cảm xúc của cậu: “Khóc lóc cũng vô dụng thôi.”

“Ơ...” Vậy thì ngài trả nhẫn cho ta đi chứ?

Nhưng trước khi cậu kịp mở lời, Tạ Phùng Xuyên đã liếc cậu một cái. Cảm giác giống như hắn không chịu nổi dáng vẻ yếu đuối này nữa. 

Sau đó, một cuốn sách có bìa màu xanh đậm lập tức bị ném tới trước mặt cậu, chính là cuốn Quy huấn của Thiên Khuyết Tông lần trước.

Hắn nhíu mày, làm ra vẻ bản thân đang nhượng bộ rất nhiều: “Thay vì ngồi đó mà thút thít, chi bằng dành thời gian mà làm bài tập đi.”

Nguyên Kỳ hoàn toàn đứng hình: “... Làm bài tập sao?”

Tất nhiên là vị đại nhân kia không thèm để ý đến cậu nữa. Nguyên Kỳ đành ôm cuốn sách về ổ nhỏ của mình, không tài nào hiểu nổi tại sao mình chỉ muốn đòi lại chiếc nhẫn mà cuối cùng lại nhận về một đống lý thuyết cổ hủ đáng ghét nhất thế gian?

Cậu định lén lút nhét cuốn sách xuống dưới nệm để trốn học thì ánh mắt sắc lạnh của Tạ Phùng Xuyên đã quét tới nên chỉ đành bấm bụng lật sách ra xem. 

Nhưng kỳ thật, cuốn sách này khác hẳn với lần trước. Bên trong chằng chịt những dòng chú giải vô cùng tỉ mỉ, hình như người viết sợ cậu không biết chữ nên còn ghi chú cẩn thận cả cách phát âm từng chữ một.

Đến giờ Sửu, Hàn Phượng lại xuất hiện để báo cáo tình hình. 

Tạ Phùng Xuyên là người lên tiếng trước: “Hôm nay ta đã từ chối y, bảo là không thích chiếc nhẫn kia, thế là y khóc ngay.”

“Dạ?” Hàn Phượng ngơ ngác không hiểu gì, đây là lần đầu tiên chủ nhân của hắn ta không bắt đầu cuộc hội thoại bằng chính sự. 

Hắn đành gãi đầu trả lời đại: “Thì bị người mình thích từ chối ai mà không buồn?”

Tạ Phùng Xuyên đăm chiêu: “Vậy… thì chuyện trả nhẫn lài cần bàn bạc kỹ lưỡng thêm một chút.”

Hàn Phượng nghe xong suýt chút nữa thì ngã ngửa. không phải là chính ngài muốn giữ lại chiếc nhẫn đó sao?! 

Nhưng hắn ta chỉ đành vuốt m.ô.n.g ngựa: “Vâng, làm người ta khóc đúng là có chút mất phong độ thiếu gia. Thiếu Ty Mệnh học rộng tài cao, chắc chắn sẽ có cách xử lý ổn thỏa nhất.”

“Ừ.” Tạ Phùng Xuyên đáp nhẹ một tiếng. 

Khi Hàn Phượng định đi vào việc chính, hắn đột nhiên bồi thêm một câu: “Y là nam t.ử.”

Hàn Phượng đứng hình toàn tập: “……!!!!!!!Nam t.ử?” 

Thiếu Ty Mệnh nhà mình vừa mới khai trương tình trường đã chọn ngay con đường đoạn tụ rồi hả?!

Hắn ta sốc đến mức phải mất một lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh để báo cáo: “Thiếu Ty Mệnh, dạo gần đây tung tích của U Minh Linh Đăng rất kỳ lạ, thuộc hạ đã nhiều lần truy vết nhưng đều mất dấu...”

"Sao?" 

Tạ Phùng Xuyên lạnh giọng: “Ta đã thúc động huyết cổ trên đèn, tên trộm chắc chắn sẽ không thể chạy thoát được.”

Hàn Phượng thầm lầm bầm trong bụng, cái loại huyết cổ đó ngoài ngài ra thì ai chạm vào cũng sẽ mất mạng ngay lập tức. 

“Nhưng điều kỳ lạ chính là thuộc hạ tìm thấy khí tức của tên trộm nhưng lại không thấy tung tích đâu. Mà lạ nhất là mỗi lần huyết cổ phát tác, người đó hình như vẫn sống nhăn.”

“Vẫn sống?” 

Tạ Phùng Xuyên rơi vào trầm tư, giọng nói bắt đầu chứa thêm sát khí: “Tên đó còn có khả năng dùng linh lực để áp chế huyết cổ của ta sao?”

“Vâng, và không chỉ mới một lần.”

Tạ Phùng Xuyên nhíu mày, chuỗi hạt trên tay khẽ va vào nhau tạo ra những tiếng động khô khốc. Hắn chợt nhớ ra Nguyên Kỳ cũng từng chạm vào huyết cổ của mình mà vẫn bình an vô sự. không lẽ người trộm chính là y?

Nhưng hắn lập tức gạt ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Không thể nào, Nguyên Kỳ ngốc nghếch như vậy, tu vi lại thấp kém, dù có chút tâm ý xấu với mình nhưng chắc chắn không tài nào trộm linh đăng nổi. 

Hắn khẽ xoa nhẹ chiếc nhẫn hồng ngọc trên tay, ra lệnh: “Hàn Phượng, mau ch.óng tìm ra tên đó, để ta xem rốt cuộc là ai.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.