Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 30: Ngươi Dám Hạ Thuốc Ta?

Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:04

Nguyên Kỳ cuối cùng cũng lấy lại được lòng tin của hắn, được tựa vai hắn nghỉ ngơi. Má trắng ngần áp lên vai hắn, đôi môi hé mở khẽ thở dốc. 

Ánh mắt Tạ Phùng Xuyên vô thức bị thu hút bởi đôi môi đỏ mọng kia, khi thấy đầu lưỡi đỏ tươi của cậu, trái tim hắn chấn động như bị điện giật, xong lại nhớ về nụ hôn chủ động ngày hôm qua. 

Rất mềm, còn có mùi thơm ngọt của mơ rừng.

Hắn nuốt nước miếng, cố đè nén cơn khát khao đột ngột, nhưng lại vô thức cúi đầu, cố ý để môi mình gần cậu hơn một chút.

Nguyên Kỳ nắm lấy vạt áo hắn, thở dốc: "Thiếu Ty Mệnh đại nhân, hôm nay thời gian song tu có phải hơi lâu quá rồi không?" 

Cậu bắt đầu chịu không nổi.

Tạ Phùng Xuyên sững sờ như vừa bừng tỉnh trở lại, sắc mặt nhanh ch.óng trở lại sự lạnh lùng: "Là tại ngươi." 

Ý bảo là tại cậu quá nhạt nhẽo khiến hắn không có hứng thú.

Nguyên Kỳ bĩu môi, mình tệ đến thế cơ à? 

Nhưng để giữ ấn tượng tốt, cậu giơ ba ngón tay thề: "Ngài yên tâm, ra ngoài rồi ta sẽ không nói chuyện chúng ta song tu cho bất cứ ai đâu."

Không ngờ Tạ Phùng Xuyên nghe thấy câu này thì lông mày giật mạnh một cái. Sau đó là một cảm giác tê dại lan tỏa khắp người. 

Nguyên Kỳ thốt ra một tiếng rên rỉ, lần này cậu không thể nhận lầm được nữa, kinh ngạc hỏi: "Thiếu Ty Mệnh... vừa rồi ngài vừa 'thúc' ta sao?"

"Ừ." Tạ Phùng Xuyên lạnh mặt, lại thúc thêm một cái nữa.

"Ngươi trộm đèn, đây là hình phạt."

...

Cái gọi là hình phạt trộm đèn này như một trận cuồng phong sóng dữ nhấn chìm Nguyên Kỳ. Lần này cậu thực sự toàn thân ướt sũng, lý trí tan biến như bọt biển. Thậm chí cậu còn không cảm nhận được thời gian trôi qua như thế nào.

"Thiếu Ty Mệnh đại nhân ngài phạt đủ chưa?" Nguyên Kỳ khóc lóc nhìn hắn.

Ánh mắt Tạ Phùng Xuyên chưa bao giờ âm trầm đến như vậy. Hình như hắn cũng không mấy dễ chịu, mồ hôi đầm đìa trên trán và cổ, l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ phập phồng liên tục. 

Nguyên Kỳ bất giác rùng mình, cảm giác như hắn đã hoàn toàn xé bỏ lớp mặt nạ, lộ ra bộ mặt thực sự đáng sợ nhất.

Cậu bám lấy vai hắn, c.ắ.n môi: "Đau quá..." 

Nhưng hắn vẫn lạnh lùng phớt lờ lời cầu xin của cậu. Nguyên Kỳ như con cá mắc cạn không chịu nổi nữa, vùng vẫy định đứng dậy.

Bất chợt, một tiếng cạch vang lên, chuỗi hạt bồ đề đứt đoạn, Phật châu rơi vãi đầy đất. 

Tạ Phùng Xuyên không hề quan tâm, hắn giật đứt dải buộc tóc màu trắng, bàn tay rộng lớn tóm lấy cái eo đang định nhỏm dậy của cậu, thô bạo ép mạnh xuống.

Trong bí cảnh vang lên tiếng động giòn giã, Nguyên Kỳ như con thiên nga trắng sắp c.h.ế.t, ngẩng cao cổ lên, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. 

Tại sao lại phạt cậu như thế chứ?

...

Trời dần hửng sáng, Nguyên Kỳ khóc đến sưng cả mắt nhưng hình phạt vẫn chưa kết thúc. Cậu ủy khuất c.ắ.n môi, đã qua ba bốn canh giờ rồi, sao t.h.u.ố.c mê vẫn chưa có tác dụng? Rõ ràng cậu đã cho hắn uống m.á.u có pha t.h.u.ố.c mê rồi cơ mà?

Không biết qua bao lâu, Tạ Phùng Xuyên mới nhận ra có điều bất thường, đồng t.ử đầy d.ụ.c vọng dần trở nên đục ngầu, lực tay khống chế eo cậu cũng yếu đi. Hắn nhanh ch.óng nhận ra điều gì đó, gồng sức siết c.h.ặ.t eo cậu.

Khi hình phạt yếu dần, cậu nhìn hắn một cái, cảm giác hưng phấn vì sắp được giải thoát.

 Tạ Phùng Xuyên nghiến răng, ánh mắt âm trầm đến đáng sợ: "Ngươi dám hạ t.h.u.ố.c ta? Tại sao?"

Nguyên Kỳ cứng họng không biết trả lời sao. 

Tạ Phùng Xuyên gằn giọng: "Mới thế đã chịu không nổi rồi?" 

Nghe cứ như đang chê cậu không được vậy! Không có một người đàn ông nào thích bị ám chỉ là mình không được hết. 

Nguyên Kỳ tức giận đẩy hắn ra, mạnh miệng: "Ngài... ngài cũng thường thôi, kỹ thuật cũng tạm, mỗi tội con người cứng nhắc quá."

Tạ Phùng Xuyên cười lạnh, bị đẩy ngã vào vách đá, ánh mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào cậu. 

Cậu thấy rợn người, định tiến lại dỗ dành nhưng dáng vẻ hắn lúc này đáng sợ quá, giống như có thể vồ tới đ.â.m c.h.ế.t cậu bất cứ lúc nào. 

Nhớ tới huyết khế vừa lập, cậu c.ắ.n môi: "Xin lỗi... ta không cố ý lừa ngài..."

Ánh mắt thanh lãnh của hắn chuyển thành sự oán hận thực chất, như muốn nuốt sống cậu. 

Cậu sợ hãi đứng dậy. 

Đột nhiên, một tiếng phụt vang lên, Tạ Phùng Xuyên rùng mình, phun ra một ngụm m.á.u lớn.

Không phải kỳ phát độc, không lẽ là bị cậu chọc tức đến nôn mửa m.á.u? 

Nguyên Kỳ hoảng sợ, lo lắng ngồi xuống: "Ngài... ngài sao thế?"

Tạ Phùng Xuyên né tránh ngón tay định lau m.á.u trên môi của cậu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cậu, bờ môi dính m.á.u mấp máy: "Ngươi muốn đi?"

Cậu chột dạ gật đầu. 

Thuốc mê khiến hắn không còn sức lực, hắn gian nan thở dốc: "Không được đi."

"Không đi thì ta biết đi đâu?"

Hắn nghiến răng: "Theo ta về Thiên Khuyết Tông."

Đồng t.ử cậu co rụt lại. Về đó để các trưởng lão g.i.ế.c cậu sao? 

Cậu sợ hãi mím môi, mặc kệ hắn nói gì, cậu vẫn run rẩy đứng dậy mặc quần áo cho mình và cho cả hắn.

Làm xong mọi việc mất cả buổi, thế mà Tạ Phùng Xuyên vẫn đang chống chọi với hiệu quả của t.h.u.ố.c, đôi mắt bạc tình nhìn cậu đầy âm u. 

Cậu cẩn thận lấy tay che mắt hắn lại, nhưng hàng mi dày cứ đ.â.m vào lòng bàn tay cậu. Cậu đành bỏ tay ra, thấy hắn vẫn trừng trừng nhìn mình.

Nhưng cậu phải mang đèn đi ngay, nếu không người của tông môn tìm đến thì hỏng bét. Cậu thở dài, gọi Cẩm Mao Thử ra trộm đèn và lấy sạch bạc trong túi càn khôn của hắn. Xong xuôi, cậu xách con chuột ném vào túi, chuẩn bị rời đi.

Bỗng nhiên, một tiếng ầm vang lên, một đống đá nhỏ lăn xuống chặn cửa hang. Cậu ngoái đầu lại, thấy Tạ Phùng Xuyên đang nằm vật vã bên vách đá, mồ hôi đầm đìa, cánh tay vừa thi triển pháp thuật rũ xuống đầy bất lực.

Hắn nhìn cậu, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương, nghiến răng nói: "Ngươi đi thử xem?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.