Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 31: Nguyên Kỳ Là Tên Mù Đường Bẩm Sinh
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:04
Bên ngoài bí cảnh là một khu rừng rậm nằm ở phía Bắc của Thiên Khuyết Tông.
Lúc này đang là buổi trưa, Nguyên Kỳ đội mũ rèm che mặt, nhíu mày nhìn tấm bản đồ Ma giới chằng chịt trong tay. Cậu không ngờ rằng sau khi vất vả thoát khỏi bí cảnh an toàn, hệ thống lại không trực tiếp đưa cậu đến Ma giới mà chỉ quăng cho một tấm bản đồ để tự tìm đường.
Lục địa Cửu Châu vô cùng rộng, hai giới Tiên và Ma xưa nay không hòa hợp. Tuy nhiên, thế lực Tu chân giới vẫn hùng mạnh hơn, chiếm giữ phía Nam nơi có phong cảnh hữu tình nhất. Trong khi đó, Ma giới lại nằm ở phía Bắc âm u ẩm ướt, lưng tựa sa mạc và núi đá, khí hậu khắc nghiệt quanh năm, hung thú hoành hành.
Nhưng không phải ai cũng có thể vào được Ma giới. Bởi vì lối vào nơi này cực kỳ hẻo lánh, giấu trong một tấm bia đá giữa vùng núi hoang vu không dấu chân người.
Nguyên Kỳ ôm đầu tuyệt vọng. Từ Nam ra Bắc, cậu phải đi bao lâu mới có thể đưa U Minh Linh Đăng đến tận tay Ma tôn đây!
Cẩm Mao Thử dùng bốn cái chân ngắn ngủn lạch bạch chạy the, trên lưng đeo giỏ tre nhỏ, khóc lóc thút thít đi bên tay phải của Nguyên Kỳ. Vì nó khóc quá t.h.ả.m thiết nên con đường hai người đi qua đều để lại một vệt nước ướt đẫm.
Nguyên Kỳ là tên mù đường bẩm sinh, không phân biệt nổi đâu là đông tây nam bắc.
Cậu xoay mòng mòng trong rừng rậm cả buổi sáng vẫn chưa tìm thấy lối ra. Đã thế, eo mỏi chân run, chỗ bị thương thì đau nhức, lại thêm tiếng khóc của Cẩm Mao Thử khiến cậu càng thêm khó chịu.
"Tiểu Tuyết, đừng khóc nữa!" Nguyên Kỳ hung dữ quát.
Cậu vừa quát một tiếng, Cẩm Mao Thử lại càng khóc to hơn. Nó dứt khoát ngồi bệt xuống đất mà gào, bộ lông trắng muốt ướt sũng nhưng nó cũng không buồn l.i.ế.m, chỉ nhìn hai cái móng nhỏ của mình với ánh mắt đau khổ, kiểu muốn rằng mình đã trở thành một con chuột bẩn thỉu.
Khóe mắt Nguyên Kỳ giật giật, cậu ngồi xổm xuống nhìn nó: "Khóc có ích gì không? Cho dù giờ ngươi có khóc đến mù mắt thì Thiếu Ty Mệnh của ngươi cũng không bao giờ tha thứ cho ngươi đâu."
"Hu hu hu, tất cả là do ngươi ép ta." Cẩm Mao Thử khóc đến đỏ cả mắt.
"Ép?" Nguyên Kỳ nhếch môi cười một cái.
"Ngươi không trộm đèn thì ta c.h.ế.t, ta c.h.ế.t thì ngươi cũng c.h.ế.t. Tính ra thì ta còn là ân nhân cứu mạng của ngươi đấy."
Cẩm Mao Thử bị cái lý luận không biết xấu hổ này làm cho tức đến nghẹn họng, tiếng khóc lại càng rung trời chuyển đất. Là một con chuột lớn lên trong bí cảnh của Tà thần thượng cổ, gia tộc nó tuy là dòng dõi trộm đạo lợi hại nhất Cửu Châu, hiếm có kết giới nào làm khó được, nhưng từ nhỏ nó đã nghe kể chuyện về Thiếu Ty Mệnh mà lớn lên.
Thiếu Ty Mệnh trừ gian diệt ác, chính khí ngời ngời, là vị anh hùng trẻ tuổi được người đời tôn sùng nhất. Từ đó, nó lập thề phải làm một con chuột trong sạch để đi theo hầu hạ ngài. Ai ngờ đâu, tên chủ nhân khốn khiếp của nó lại chỉ bắt nó dùng kỹ năng trộm cắp.
"Được rồi!"
Nguyên Kỳ xoa cái đầu nhỏ ướt sũng của nó: "Khóc cũng không thay đổi được gì. Lát nữa vào thành, ta mua gà quay cho ngươi ăn."
"Ta không ăn!"
Nó quay đầu đi, đẩy tay cậu ra, đau lòng nói: "Hu hu hu, ta đã trộm đèn của ngài ấy, ngài ấy sẽ nhìn ta với ánh mắt nào đây!”
"Ngài ấy sẽ không nhìn ngươi bằng ánh mắt khác đâu, mà chắc là bắt về hấp cách thủy luôn thôi, vì ngài ấy thích ăn thanh đạm mà."
Lần này, tiếng khóc của con chuột thực sự chấn động cả màng nhĩ.
...
Ba ngày sau, tại thành Thục Đô.
Mấy ngày nay, Nguyên Kỳ dắt theo chuột nhỏ, nén cơn đau nhức sau hình phạt của Tạ Phùng Xuyên để nhanh ch.óng lên đường ngay trong đêm. Chỉ ăn ngủ tạm bợ ngay trong hang núi và vẫn mù tịt về tấm bản đồ Ma giới kia.
Nhưng đêm qua, cậu đột ngột nhận được truyền âm từ Ma giới. Người truyền âm là một nam t.ử trẻ tuổi, giọng trầm khàn đầy từ tính, hình như là thuộc hạ của Ma tôn. Hắn bảo cậu đừng vội, cứ đến thành Thục Đô dừng chân, tự khắc sẽ có người đến tiếp ứng.
Thành Thục Đô tựa lưng vào núi, nằm ở cực Bắc của phương Nam, là một tòa thành khá hẻo lánh. Địa thế nơi đây phức tạp với những vách đá dựng đứng, nhà cửa xây cheo leo bên sườn núi. Người lần đầu đến sẽ thấy nơi này rất có thẩm mỹ, nhưng thực chất sông ngòi chằng chịt, cất giấu rất nhiều hiểm cảnh.
Nguyên Kỳ không tìm thấy lối vào Ma giới nên đành nghe theo chỉ dẫn. Vả lại, đi đêm đi ngày liên tục khiến cơ thể cậu cũng chịu không thấu, và đã đến lúc vào thành nghe ngóng tin tức của Thiên Khuyết Tông.
Thuốc mê cậu hạ cho Tạ Phùng Xuyên được bào chế từ hoa Mộng Yểm trong bí cảnh. Loại hoa này cực độc, dẫn người ta vào cơn ác mộng sâu nhất mà không thể tỉnh lại. Nhưng cậu chỉ dùng một lượng nhỏ, tu sĩ bình thường uống vào ít nhất phải hôn mê một tháng, tính cả thể chất đặc biệt của Tạ Phùng Xuyên thì chắc cũng phải một tuần mới tỉnh. Dù vậy, cậu vẫn thấy lo sợ, bởi vì năm ngày nữa là lễ trưởng thành của Tạ Phùng Xuyên, biết đâu các trưởng lão sẽ dùng biện pháp mạnh để đ.á.n.h thức hắn.
