Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 32: Tên Trộm Ở Kia Kìa!

Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:04

Tại Thục Đô, Nguyên Kỳ mua một con gà quay rồi bước vào một t.ửu lầu náo nhiệt. Tiểu nhị đon đả đón cậu vào chỗ ngồi.

Một gã tráng sĩ ở bàn bên cạnh nói: "Các ngươi nghe tin gì chưa, năm ngày nữa Thiếu Ty Mệnh sẽ chính thức tiếp nhận vị trí Thiếu tông chủ đấy. Lúc đó Thiên Đô Thành chắc chắn náo nhiệt lắm. Tiếc là Thục Đô chúng ta hẻo lánh quá, đi xe ngựa cũng mất cả mười ngày."

Tai Nguyên Kỳ khẽ động, cậu hơi rướn người sang: "Vị ca ca này, người ngài nói có phải là Thiếu Ty Mệnh của Thiên Khuyết Tông không?"

Giọng cậu mềm mại, dễ khiến người ta nảy sinh thiện cảm. Gã tráng sĩ nâng chén rượu trả lời: "Cả Cửu Châu này, ngoài vị ở Thiên Khuyết Tông ra thì còn ai được gọi là Thiếu Ty Mệnh nữa?"

Gã nâng mắt nhìn thiếu niên trước mặt. Cậu mặc trường bào màu xanh nước biển thanh nhã, khí chất quý phái, chiếc mũ rèm trắng tuyết che kín mặt, chỉ thỉnh thoảng lộ ra cái cằm trắng nõn tinh tế. Tuy không thấy rõ mặt nhưng càng khiến người ta tò mò về nhan sắc dưới lớp rèm kia hơn.

Gã cười nói: "Tiểu huynh đệ, ngươi không giống người Thục Đô chúng ta."

Người Thục Đô xưa nay thô ráp hào sảng, còn thiếu niên này lại quá mức tinh tế, giọng nói ngọt ngào, rõ ràng không phải người địa phương.

"Đúng vậy, ta từ thành Hải Nguyệt đến đây du ngoạn. Gia giáo nghiêm khắc nên ít khi ra ngoài, chuyện Tu chân giới ta cũng không rành lắm." 

Nguyên Kỳ cười bẽn lẽn, "Ca ca, ta có thể hỏi thăm một chút về Thiếu Ty Mệnh không?"

Cẩm Mao Thử nằm ở túi càn khôn bĩu môi thầm nghĩ tên chủ nhân xấu xa lại bắt đầu lừa người rồi. 

Gã tráng sĩ không mảy may nghi ngờ, nhiệt tình vỗ n.g.ự.c: "Được chứ, tiểu huynh đệ muốn biết gì? Tu chân giới này không có chuyện gì mà Thiết Chùy ta không biết."

Nguyên Kỳ bị ngụm trà ngọt khiến cho bản thân sặc nhẹ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi: "Thiết Chùy ca ca."

"Thiếu Ty Mệnh trẻ như vậy đã làm tông chủ, liệu có ai ghen ghét ngài ấy không?" Nguyên Kỳ lo lắng hỏi.

"Ta nghe nói phải có được U Minh Linh Đăng mới chính thức nhậm chức được, ta sợ có người phá hoại."

Câu này nếu là người khác nói chắc đã bị Thiết Chùy cho một trận. Vì Thiếu Ty Mệnh trong mắt dân chúng như vị thần giáng thế, làm sao có người đố kỵ cho được. Nhưng vì Nguyên Kỳ nói bằng giọng ngây thơ nên Thiết Chùy chỉ nghĩ cậu lo xa. 

Gã vỗ vai cậu: "Đừng lo, ngài ấy nhậm chức là ý trời, không ai cản nổi đâu."

Nguyên Kỳ mím môi, ngập ngừng: "Nhưng ta nghe nói, U Minh Linh Đăng hai tháng trước hình như bị kẻ trộm lấy mất rồi."

Thiết Chùy nhíu mày: "Hình như đúng là có chuyện đó."

Gã đang định nói tiếp thì cửa t.ửu lầu đột nhiên bị đá văng. Một nhóm quan binh vắt đao ngang hông xông vào. Kẻ cầm đầu vạm vỡ hung tợn, ánh mắt như diều hâu quét qua từng người trong đại sảnh. 

Hắn đập mạnh thanh đao xuống bàn quát lớn: "Tuần kiểm ty* Thục Đô tới tìm người!"

*Tuần kiểm ty là chức quan võ cấp thấp (hạ cấp), đặc biệt thịnh hành vào thời nhà Minh và nhà Thanh. Chức vụ này chịu trách nhiệm quản lý an ninh, trật tự, tuần tra biên giới hoặc các tuyến đường quan trọng, bắt giữ trộm cướp tại một khu vực hoặc địa phương nhất định.

Cả đại sảnh im phăng phắc. Tim Nguyên Kỳ hẫng một nhịp, ngón tay căng thẳng siết c.h.ặ.t vạt áo. Không lẽ nào lại nhanh đến vậy sao? Mới có ba ngày, dù Tạ Phùng Xuyên có thiên phú đến đâu cũng không thể tỉnh lại nhanh như thế để đến tận Thục Đô bắt cậu được!

Thế nhưng khi tên cầm đầu nhìn thấy Nguyên Kỳ đang đội mũ rèm, đôi mắt xếch của hắn lộ rõ vẻ hung ác. Hắn nghiến răng nắm c.h.ặ.t thanh đao rồi sầm sập bước về phía cậu.

Chỉ trong một cái chớp mắt, gã nam t.ử đã áp sát. Nguyên Kỳ giấu tay dưới lớp tay áo rộng định kết ấn, nhưng pháp quyết chưa kịp tung ra thì từ tầng hai đột nhiên có một bóng đen lao xuống.

Đám quan binh đi sau gào lên: "Đại ca! Tên trộm ở kia kìa!"

Bóng đen như một con báo săn lao vụt ra khỏi t.ửu lầu. Hắn nghiến răng liếc Nguyên Kỳ một cái rồi xoay người nắm c.h.ặ.t đao đuổi theo. Nhóm người này đến nhanh đi cũng nhanh, đại sảnh vừa rồi còn im phăng phắc giờ lại náo nhiệt trở lại.

Nguyên Kỳ vẫn còn chưa hoàn hồn, hỏi: "Thiết Chùy ca ca, bọn họ đang bắt trộm sao?"

Thiết Chùy khịt mũi một cái: "Ừ, đám Tuần kiểm ty của phủ thành chủ ấy mà, suốt ngày rảnh rỗi chạy khắp phố bắt trộm."

Nguyên Kỳ cẩn thận hỏi thêm: "Tên trộm đó lấy mất thứ gì quý giá lắm à huynh?"

"Ai biết được?" 

Thiết Chùy hớp một ngụm rượu, có vẻ không ưa gì đám người kia nhưng vẫn phải thừa nhận: "Nhưng đám này tuy thô lỗ, chứ ở Cửu Châu nổi tiếng là giỏi bắt trộm đấy. Mấy nhân vật lớn mất đồ đều tìm đến họ. Gã cầm đầu có cái mũi thính như mũi ch.ó vậy, không tên trộm nào thoát được mắt hắn đâu."

Nghĩ đến ánh mắt sắc lẹm của tên cầm đầu lúc nãy, Nguyên Kỳ rùng mình một cái, cười gượng: "Lợi hại thật đó."

Cậu ngoan ngoãn rót rượu cho Thiết Chùy rồi khéo léo dẫn dắt câu chuyện quay lại chủ đề U Minh Linh Đăng. Điều khiến Nguyên Kỳ ngạc nhiên là Tạ Phùng Xuyên thực sự đã tỉnh lại sớm hơn dự kiến, nhưng tin tức Linh Đăng bị mất trộm lại không hề rò rỉ, cũng không có lệnh truy nã nào nhắm vào cậu.

Thế nhưng Nguyên Kỳ nhớ rõ ánh mắt của Tạ Phùng Xuyên lúc cậu rời đi, sắc sảo và u ám, đó tuyệt đối không phải là ánh mắt của người sẽ dễ dàng bỏ qua cho cậu. Dù sự u ám đó xuất hiện trên người Tạ Phùng Xuyên nghe có vẻ rất mâu thuẫn, nhưng qua hai tháng chung đụng, cậu nhận ra tính cách hắn không hoàn toàn dịu dàng như ngọc như trong nguyên tác mô tả. Hắn có thể lương thiện, nhưng sự lương thiện đó ẩn chứa cả sự sắc bén và cường thế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.