Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 56: Gia Đình Ta Không Có Tiền Sử Bệnh Về Mắt
Cập nhật lúc: 23/03/2026 07:00
Tạ Phùng Xuyên đặt bàn tay rộng lên mặt bàn, liếc nhìn đứa biểu đệ đang trưng ra bộ mặt thất vọng tràn trề rồi lạnh lùng hỏi Hàn Phượng: "Có chuyện gì vậy?"
Hàn Phượng lo lắng đáp: "Thiếu Ty Mệnh, xin ngài hãy suy nghĩ kỹ."
Tạ Phùng Xuyên nhíu mày: "Đừng vòng vo nữa, nói thẳng đi."
Hàn Phượng thở dài bất lực: "Cách đây ba tháng, thiếu gia ra ngoài chơi suốt hai tháng trời, lúc trở về đột nhiên đòi thành thân."
Sắc mặt Tạ Phùng Xuyên lập tức tái mét, các ngón tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Hắn đương nhiên nhớ rõ chuyện này. Ba tháng trước, Diệp Thiên Minh đột nhiên trở về Thiên Đô thành, miệng lẩm bẩm rằng đã gặp được chân ái của đời mình.
Theo lời kể, hai người gặp nhau tại một quán trọ. Khi đó, Diệp Thiên Minh đang bị một cô gái bán thân quấy rối thì một vị mỹ nhân tuyệt sắc đã bước ra từ đám đông giải vây cho y. Sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành chính là những từ ngữ mà Diệp Thiên Minh đã dùng để mô tả với Tạ Phùng Xuyên.
Diệp Thiên Minh yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, và để đáp lại ân tình, y quyết định phải lấy thân đền đáp. Thế nhưng vị mỹ nhân kia lại biến mất trong nháy mắt. Diệp Thiên Minh hạ quyết tâm phải tìm bằng được nàng, vội vã về nhà thúc giục phụ thân và biểu ca chuẩn bị sính lễ để đi cầu hôn. Y thậm chí còn thề thốt nếu người ta từ chối, y sẽ đeo đuổi đến cùng, thậm chí nguyện sống độc thân cả đời vì nàng.
Chuyện này khiến Diệp Ngự Lễ và Tạ Phùng Xuyên vô cùng tức giận. Diệp Thiên Minh mới mười sáu mười bảy tuổi, dù ở nhân gian tuổi này thành thân không hiếm nhưng ai mà không biết y dễ bị lừa đến mức nào. Mới gặp một lần, ngay cả gia thế đối phương ra sao cũng không biết mà đã đòi cưới hỏi, quả thực quá bốc đồng.
Vì chuyện này, Diệp Thiên Minh đã tuyệt thực mấy ngày rồi bỏ nhà ra đi. Nếu Tạ Phùng Xuyên không bắt được y sau khi rời bí cảnh rồi đưa đến Thục Đô, có lẽ giờ này y vẫn đang bị lừa gạt ở xó xỉnh nào đó.
Hàn Phượng ghé sát tai Tạ Phùng Xuyên thì thầm: "Tôi nhớ lúc đó thiếu gia gọi người kia là Tiểu Kỳ, và hình như tên đầy đủ là Nguyên Kỳ."
Áp suất trong cung điện đột ngột giảm xuống cực độ. Hàn Phượng hối hận vì đã lỡ lời bởi trông Tạ Phùng Xuyên lúc này vô cùng đáng sợ.
Diệp Thiên Minh đứng chôn chân một chỗ, y không nghe thấy Hàn Phượng nói gì, nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy sát khí của biểu ca, y rùng mình sợ hãi, lẳng lặng lùi lại một bước.
Tạ Phùng Xuyên cúi đầu, ngón tay vuốt ve chiếc tách sứ thanh hoa trong lòng bàn tay. Hắn nhấp một ngụm trà nhưng cơn giận trong lòng không hề nguôi ngoai.
Một tiếng rắc vang lên, chiếc tách sứ vỡ vụn thành bụi mịn ngay trong tay hắn.
Tạ Phùng Xuyên khẽ nhướng mí mắt, lộ ra đường gân xanh nổi đầy trên cổ tay. Hắn nhìn chằm chằm Diệp Thiên Minh, ánh mắt sắc lẹm lạnh lẽo, gằn giọng hỏi: "Ngươi thích y sao?"
"Đệ... đệ thích ai cơ?"
Diệp Thiên Minh giật mình, có chút áy náy hỏi lại: "Huynh đang nói ai cơ?"
"Còn ai vào đây nữa?"
Tạ Phùng Xuyên lạnh lùng cắt ngang: "Có phải là người mà ba tháng trước ngươi đòi cưới bằng được không?"
Diệp Thiên Minh cúi đầu gãi tai, cổ đỏ bừng, lý nhí đáp: "Là... là y đó..."
Một lớp bột trắng phủ nhẹ lên những ngón tay thon dài của Tạ Phùng Xuyên. Hắn khẽ rùng mình một cái, lớp bụi tan biến như sương khói, giọng nói như nghẹn lại cổ họng: "Chuyện này là thế nào?"
Diệp Thiên Minh lại lùi thêm bước nữa vì sợ biểu ca sẽ ra tay đ.á.n.h mình, y lúng b.úng nói: "Biểu ca, lúc đó ta nhìn nhầm. Tiểu Kỳ thực ra không phải là nữ nhi..."
"Hừ." Tạ Phùng Xuyên liếc xéo y một cái, ánh mắt như muốn nói rằng ngươi tưởng ta không phân biệt được Nguyên Kỳ là nam hay nữ chắc?
Hắn hỏi tiếp: "Giờ ngươi vẫn muốn cưới y chứ?"
Mặt Diệp Thiên Minh đỏ bừng như tôm luộc, lắp bắp đáp: "Tất nhiên là không rồi. Tiểu Kỳ là nam t.ử, sao hai người nam có thể thành thân được? Lúc đó là ta hiểu lầm, chuyện này không liên quan gì đến Tiểu Kỳ cả. Biểu ca, huynh đừng làm khó y, cũng đừng nói cho đệ ấy biết nhé. Tiểu Kỳ vẫn chưa hay biết gì đâu, đệ không muốn làm phiền đệ ấy."
Tạ Phùng Xuyên im lặng không nói gì, thầm nghĩ đứa biểu đệ này đúng là kẻ ăn cây táo rào cây sung điển hình.
Nghe Diệp Thiên Minh nói sao hai người nam t.ử có thể thành thân, Hàn Phượng vội lấy tay che miệng, lén nhìn biểu cảm của Tạ Phùng Xuyên rồi ho sặc sụa mấy tiếng.
Diệp Thiên Minh lo lắng hỏi: "Hàn đại ca, huynh sao thế? Ốm à?"
"Không, không có gì." Hàn Phượng xua tay rối rít, vừa thấy Tạ Phùng Xuyên liếc tới thì lập tức im bặt.
Tạ Phùng Xuyên quay sang cảnh cáo Diệp Thiên Minh từng chữ một: "Tốt nhất ngươi nên nhớ kỹ lời mình vừa nói. Nếu còn dám dính dáng gì đến y, ta sẽ lột da ngươi."
Diệp Thiên Minh run rẩy, lén lùi thêm bước nữa. Bình thường biểu ca tuy nghiêm khắc nhưng chưa bao giờ đáng sợ đến thế này, giống như y vừa cướp vợ của huynh ấy không bằng. Nhưng y nhanh ch.óng gạt bỏ ý nghĩ phi lý đó. Biểu ca y là người sống khép kín, khó gần, chắc cả đời này cũng không cưới được thê t.ử đâu, hẳn là đang ghen tị với y đây mà.
"Vâng! Tiểu Kỳ và đệ chỉ là bạn tốt thôi!"
Diệp Thiên Minh ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt to tròn ngấn lệ cầu khẩn: "Biểu ca, xin huynh hãy giúp đỡ vị bằng hữu này của đệ với! Làm ơn đi mà!"
Tạ Phùng Xuyên cúi đầu trầm tư im lặng, nhưng Diệp Thiên Minh cứ bám lấy bàn ăn mè nheo như một chú cún con khiến hắn vô cùng khó chịu.
"Ba năm nữa, ngươi phải đến Thiên Khuyết Tông."
Giọng Tạ Phùng Xuyên không chút cảm xúc, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào biểu đệ: "Nếu sau ba năm ngươi đổi ý, dù có tuyệt thực cũng vô ích."
Sau khi đạt được mục đích, Diệp Thiên Minh nịnh nọt vài câu rồi định chuồn lẹ. Nhưng ngay lúc sắp rời đi, y thấy biểu ca mình nhếch môi cười một cái, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và chế giễu: "Mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành cơ à?"
Diệp Thiên Minh ngơ ngác không hiểu gì, cho đến khi Tạ Phùng Xuyên lạnh lùng bồi thêm một câu: "Không phải ngươi nói không phải y thì không cưới sao?"
Mặt Diệp Thiên Minh lại đỏ lựng lên. Huynh ấy đang nhắc lại những lời thề thốt ba tháng trước khi mới gặp Tiểu Kỳ.
Y rụt rè đáp: "Đệ nhầm giới tính thôi mà, huynh đừng nhắc lại chuyện đó nữa."
Nhưng Tạ Phùng Xuyên lại liếc nhìn y lần nữa, ánh mắt như muốn bảo rằng gu thẩm mỹ của y quá tầm thường, chắc chắn sẽ không bao giờ tìm được cô nương nào ra hồn.
Diệp Thiên Minh không phục, y siết c.h.ặ.t nắm tay trước n.g.ự.c khẳng định: "Biểu ca! Tiểu Kỳ đẹp lắm! Có thể nói là đệ ấy đẹp đến mức kinh tâm động phách! Đó là nam t.ử đẹp nhất mà đệ từng thấy đó!"
"Hừ."
Tạ Phùng Xuyên cười nhạt: "Gia đình ta không có tiền sử bệnh về mắt."
