Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 57: Nơi Nguy Hiểm Nhất Chính Là Nơi An Toàn Nhất
Cập nhật lúc: 23/03/2026 07:00
Trong căn phòng nhỏ hẹp lùa gió, Diệp Thiên Minh bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức.
Y hơi tủi thân bĩu môi, cảm thấy hơi áy náy. Biểu ca thật quá đáng, còn dám cười nhạo mắt nhìn người của y không tốt, chê Tiểu Kỳ không đẹp. Cái ánh mắt khinh miệt đó cứ như thể huynh ấy đã từng thấy người nào khuynh quốc khuynh thành không bằng. Nhưng biểu ca của y xưa nay tính tình cô độc, người quen ngoài Lâm Kiều An trông cũng được, Hàn Phượng coi như đoan chính ra thì toàn là mấy lão già khọm, sao mà so bì được với Tiểu Kỳ?
Chỉ là thái độ của biểu ca đối với Tiểu Kỳ đúng là không thể gọi là thích được, nếu phải nói thẳng ra, có lẽ là hơi ghét bỏ cũng nên.
Diệp Thiên Minh mím c.h.ặ.t môi, cân nhắc xem nên nói thế nào cho uyển chuyển để không làm tổn thương lòng tự trọng của Nguyên Kỳ.
Thế nhưng Nguyên Kỳ lại hỏi tiếp: "Thiên Minh này, ta cứ đội mũ rèm suốt thế này, biểu ca của huynh có thấy ta kỳ quặc không?"
Diệp Thiên Minh ngơ ngác đáp: "Đội mũ rèm thì sao chứ? Không kỳ chút nào cả!"
Trái tim đang treo ngược của Nguyên Kỳ hơi hạ xuống một chút, cậu lại thăm dò: "Vậy biểu ca huynh có nhận xét gì không?"
"Cũng không nói gì hết, biểu ca ta ít nói cực kỳ luôn."
"Thật sao?"
"Tất nhiên là thật rồi!"
Nhìn bộ dạng Diệp Thiên Minh đúng là không nói dối, Nguyên Kỳ mới thở phào một hơi dài. Xem ra Tạ Phùng Xuyên thực sự chưa nhận ra cậu. Nếu bây giờ cậu hấp tấp trốn xuống núi, có khi lại khiến hắn sinh nghi.
Nghĩ lạc quan một chút, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Tạ Phùng Xuyên chắc chắn không ngờ được cậu không những không chạy mà còn dám chui đầu vào tông môn của hắn. Huống hồ, tông môn thường xuyên cho đệ t.ử xuống núi rèn luyện, sau này cậu sẽ có khối cơ hội để lẻn sang Ma giới hoàn thành nhiệm vụ.
Hơn nữa nghe các trưởng lão nói, Vân Ẩn Tông chỉ là một tông môn nhỏ do Tạ Phùng Xuyên lập ra riêng tư thôi, thế lực chính của hắn vẫn tập trung ở Thiên Khuyết Tông. Tuy không biết tại sao hắn lại lập ra Vân Ẩn Tông, nhưng Tạ Phùng Xuyên là tông chủ tương lai của Thiên Khuyết Tông, việc cần làm nhiều không xuể, lần này cũng chỉ vì Vân Ẩn Tông tuyển môn đệ nên mới tới xem qua. Đợi kỳ khảo hạch này kết thúc, hắn sẽ quay về Thiên Khuyết Tông ngay thôi.
Nghĩ đến đây, lòng Nguyên Kỳ hoàn toàn thả lỏng. Chỉ cần cậu giấu kỹ sơ hở, không để Tạ Phùng Xuyên nghi ngờ là được.
Nguyên Kỳ đã có tính toán riêng, đôi mắt tròn xoe tinh quái đảo hai vòng, cậu lại xích lại gần Diệp Thiên Minh, ân cần hỏi: "Thiên Minh, ca ca huynh chắc là quan tâm huynh lắm nhỉ?"
Diệp Thiên Minh đỏ bừng mặt, bối rối quay đi chỗ khác nhưng không hề đẩy bả vai đang dán c.h.ặ.t của Nguyên Kỳ ra: "Cũng... cũng tạm..."
Đầu óc y rối bời, mắt không dám nhìn loạn.
Nguyên Kỳ nhếch môi cười: "Thiên Minh này, ta thấy trong mấy quyển thoại bản, khi những người huynh trưởng bảo vệ đệ đệ thì thường sẽ phái người đi canh chừng những người bằng hữu xung quanh đệ đệ mình, vì sợ họ có ý đồ xấu đó. Biểu ca huynh tốt như vậy, có chắc là cũng sẽ bảo vệ huynh theo cách đó không?"
"Tuyệt đối không có chuyện đó!" Diệp Thiên Minh phản xạ có điều kiện mà phủ nhận ngay, không kịp suy nghĩ dụng ý đằng sau câu hỏi của cậu.
Y nhớ lại năm mười tuổi lúc bị nhiễm phong hàn, khi đó biểu ca của y vừa lên chức Thiếu Ty Mệnh không lâu, quanh năm đi theo Thượng Tiên đại nhân du ngoạn bên ngoài để siêu độ những vong linh vương vấn nhân gian. Khó khăn lắm mới về nhà một lần, y kéo thân thể bệnh tật đi thăm huynh ấy, kết quả lại bị ghét bỏ mà nhốt ngoài cửa, bảo y kiếm chỗ nào mát mẻ thì đến đó mà nằm.
Y lầm bầm: "Huynh ấy suốt ngày bận tối mắt tối mũi, phân thân còn không kịp, trong lòng chỉ có thương sinh đạo nghĩa, quy tắc pháp độ, lấy đâu ra chỗ chứa ta chứ? Huynh ấy chỉ bảo ta nếu có nguy hiểm thì truyền âm, còn những lúc khác thì lười để ý tới ta, sao có thể phí tâm tư mà quản ta theo kiểu đó được?"
Nguyên Kỳ gật gật đầu. Tuy rằng Tạ Phùng Xuyên có vẻ phúc hắc hơn nguyên tác một chút, nhưng cái nết cứng nhắc c.h.ế.t tiệt kia thì y hệt nhau.
"Hóa ra là vậy."
Nguyên Kỳ chống hai tay lên cằm, nghiêng đầu nhìn Diệp Thiên Minh, nở nụ cười để lộ hai lúm đồng tiền xinh xắn: "Không sao đâu, sau này ta sẽ bảo vệ Thiên Minh."
Nhịp tim của Diệp Thiên Minh một lần nữa vang dội như sấm đ.á.n.h. y thẹn thùng cúi đầu, mặt đỏ đến tận mang tai, lí nhí đáp lại: "Ừm... ừm..."
Nhưng Nguyên Kỳ nói thế không phải chỉ để dỗ dành cho Diệp Thiên Minh vui. Cậu chợt nhớ ra trong nguyên tác Tạ Phùng Xuyên đúng là có một người biểu đệ, chỉ là thời gian quá lâu nên mấy ngày trước cậu không nhớ ra nổi. Giờ đây lục lọi lại ký ức, cậu cuối cùng cũng nhớ ra những tình tiết liên quan đến biểu đệ của nam chính.
Nhưng điều không may là kết cục của Diệp Thiên Minh trong nguyên tác còn t.h.ả.m hơn cả một tên pháo hôi như cậu. Vào năm y mười tuổi, Diệp Thiên Minh đáng lẽ đã bị một trưởng lão của Thiên Khuyết Tông hạ cổ độc, không chỉ mất mạng mà đến cả cơ hội đầu t.h.a.i chuyển kiếp cũng không có.
Mặc dù không biết tại sao bây giờ Diệp Thiên Minh vẫn còn sống sờ sờ trên đời, nhưng Nguyên Kỳ cũng từng nghe người em họ ở thế giới hiện đại của mình nói qua rằng rất nhiều tình tiết trong tiểu thuyết có thể thay đổi, nhưng quỹ đạo định mệnh của mỗi người thì rất khó để xoay chuyển.
