Sau Khi Nam Thần Nhận Nhầm Tôi Thành Hoa Khôi Của Trường - Chương 7
Cập nhật lúc: 24/08/2026 15:08
Đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm của tôi đấy...
Hết cách, tôi đành phải bày ra nụ cười công nghiệp: "Anh Hứa, đùa với anh chút thôi, đương nhiên là tôi vô cùng sẵn lòng tiếp tục phục vụ anh rồi."
"Chuyện là, anh đã xem bản kế hoạch chưa? Có vừa ý không ạ?"
Anh lắc đầu: "Không ổn cho lắm, hơi phù phiếm quá."
"Tôi rất hiểu bạn gái mình, cô ấy sẽ không thích đâu."
Tôi thầm oán trách trong lòng, xem ra anh vẫn chưa hiểu rõ bạn gái anh lắm thì phải.
Hứa Dịch Thành lại tiếp tục nói: "Thế này đi, ngày mai tôi sẽ dẫn em đến những nơi mà cô ấy thích lượn lờ, hy vọng có thể gợi cho em chút cảm hứng."
Ngày hôm sau, Hứa Dịch Thành đến khách sạn đón tôi. Anh diện một chiếc áo sơ mi trắng phối cùng quần jeans, hệt như quay lại cái thời còn học đại học.
Anh dẫn tôi đến khu vui chơi ở trung tâm thành phố, đứng trước cổng vào, tôi có chút hoảng hốt.
Nhớ lại một đêm của ba năm trước trong căn phòng bán hầm, tôi vừa cắm ống hút vào ly trà sữa, vừa nói: "Đợi khi nào mắt anh sáng lại, chúng ta cùng đi công viên giải trí chơi nhé."
Tôi chưa từng đi công viên giải trí bao giờ.
Hồi bé, mỗi khi chị gái thi được hạng nhất, mẹ sẽ đưa chị ấy đến khu vui chơi để tự thưởng.
Thế nên tôi cũng dồn hết sức lực thi giành lấy hạng nhất, nhưng mẹ hết lấy cớ bận rộn lại kêu trời quá nóng, chưa từng dẫn tôi đi dù chỉ một lần.
Tôi thực sự rất muốn đi một lần.
Hứa Dịch Thành không đáp lời.
Vì thế tôi đưa ly trà sữa cho anh, gặng hỏi thêm lần nữa: "Đợi khi anh nhìn thấy lại rồi, chúng mình đi công viên giải trí nhé, được không?"
Anh bỗng nhiên nổi trận lôi đình: "Ai nói với em là mắt tôi chắc chắn sẽ khỏi hả?"
"Này, em có thể đừng lúc nào cũng chọc ngoáy vào nỗi đau của tôi được không!"
Nói đoạn, anh vung tay hất văng ly trà sữa xuống đất, chiếc cốc vỡ toang, trà sữa đổ vương vãi khắp sàn.
Tôi có chút buồn bã, trà sữa phô mai nho đắt lắm, bình thường tôi chỉ dám nhịn ăn nhịn mặc mua ly nước chanh bốn tệ, thế mà giờ lãng phí hết sạch...
Về sau, tôi không bao giờ nhắc lại chuyện đi công viên giải trí với anh thêm một lần nào nữa.
Chẳng thể ngờ rằng, ông trời đúng là một biên kịch tài ba, điều ước của tôi vậy mà lại trở thành hiện thực theo cách trớ trêu như thế này...
Anh dẫn tôi chơi hết thảy các trò chơi, từ vòng quay ngựa gỗ, tàu hải tặc, cho đến ném vòng, gắp thú bông...
Chúng tôi chơi mãi đến tận tối mịt, khi màn biểu diễn pháo hoa trước giờ đóng cửa sắp sửa bắt đầu.
Tôi kiệt sức ngồi phịch xuống băng ghế dài, tỉ mỉ nhấm nháp lại hương vị mọi chuyện trong ngày hôm nay.
Công viên giải trí thật vui biết bao.
Ngay cả khi chỉ là đi trải nghiệm để lấy ý tưởng làm kế hoạch đám cưới, tôi vẫn cảm thấy vui vẻ tột độ.
Tuy nhiên nhân vật chính của hôn lễ, cô Tống Hàm Lộ, khả năng cao là sẽ chẳng thấy có gì vui vẻ thú vị cả.
Chị ta từng cằn nhằn với mẹ rằng, xin mẹ đừng để phần thưởng cho điểm nhất lúc nào cũng là đi công viên giải trí nữa được không, chơi đi chơi lại cũng chỉ có mấy trò đó, chán muốn c.h.ế.t.
Thật sự rất ghen tị với chị ta, thứ mà tôi coi như trân bảo, đối với chị ta mà nói chẳng qua cũng chỉ là một thứ thường nhật dễ như trở bàn tay.
Cứ như thể tất cả mọi người xung quanh đều sẽ dốc lòng yêu thương chị ta, dành cho chị ta những điều tốt đẹp nhất, còn tôi thì đến cả đống phế phẩm mà chị ta không thèm đoái hoài cũng chẳng với tới được.
Nghĩ đến đây, tôi không kiềm được mà nở nụ cười chua chát.
Đúng lúc này, Hứa Dịch Thành đi mua đồ uống đã bước tới, ngồi xuống cạnh tôi, đưa cho tôi một ly trà sữa.
Là trà sữa phô mai nho.
Tôi hút một ngụm, rồi nói: "Tôi có thể l.ồ.ng ghép yếu tố công viên giải trí vào trong hôn lễ, có điều, anh chắc chắn là bạn gái mình sẽ thích chứ?"
Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt ẩn chứa một nét buồn bã chua cay: "Nói thật nhé, tôi cũng không chắc lắm."
"Cô ấy luôn miệng hỏi tôi thích gì, nhưng lại hiếm khi nói ra bản thân mình thích gì."
"Trong ấn tượng của tôi, lần duy nhất cô ấy chủ động đưa ra yêu cầu, chính là muốn đến công viên giải trí."
"Nhưng lúc đó trạng thái của tôi rất tồi tệ..."
Bùm, pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm, tiếng nổ vang vọng khắp cả khu công viên giải trí.
Hứa Dịch Thành còn muốn nói thêm điều gì đó, tôi liền chỉ vào tai mình, rồi lại xua xua tay.
Anh đành mỉm cười bất lực, không tiếp tục nói thêm nữa.
Chúng tôi ngồi dưới màn pháo hoa rực rỡ sắc màu, mỗi người đuổi theo một tâm sự riêng, im lặng không nói một lời.
Tôi thức trắng đêm viết xong bản kế hoạch, Hứa Dịch Thành không đưa ra thêm ý kiến nào nữa.
Những ngày tiếp theo, tôi dẫn dắt đội ngũ bắt đầu ráo riết chuẩn bị cho hôn lễ.
Chủ đề của đám cưới là hội chợ giải trí, tôi đã ích kỷ mang hết những thứ mà thời thiếu nữ mình từng khao khát nhưng chưa bao giờ có được l.ồ.ng ghép vào trong đó, khiến cho toàn bộ cách bài trí ngập tràn tâm hồn thiếu nữ.
Đêm trước ngày cưới, mọi người trong đội đều đã về khách sạn, tôi ở lại hiện trường cẩn thận duyệt lại toàn bộ các khâu một lần nữa để tránh xảy ra sai sót vào ngày hôm sau.
