Sau Khi Nam Thần Nhận Nhầm Tôi Thành Hoa Khôi Của Trường - Chương 8
Cập nhật lúc: 24/08/2026 15:08
Đúng lúc này, một số máy lạ gọi đến, tôi nhấn nút nghe, đầu dây bên kia vậy mà lại là Tống Hàm Lộ.
Chị ta ấp úng, ngượng nghịu nói: "Chuyện lần trước đi xem mắt cô suýt bị bắt nạt, bạn trai tôi kể cho tôi nghe rồi."
"Sorry nha, tên đó trông có vẻ hiền lành thật thà, ai ngờ sau lưng lại đê tiện như vậy."
Tôi lạnh lùng ngắt lời: "Còn việc gì nữa không? Không có gì thì tôi cúp máy đây."
"Ấy ấy, đừng cúp vội." Tống Hàm Lộ vội vã nói: "Ngày cưới của tôi chốt rồi, ngày mười tám tháng sau, cô... có đến không?"
Tôi thấy thật khó hiểu: "Chị đang nói hươu nói vượn cái gì thế? Ngày mai là chị kết hôn rồi mà!"
Chị ta lại càng thấy khó hiểu hơn cả tôi: "Cô có bị thần kinh không? Tôi kết hôn ngày nào mà cô lại rõ hơn tôi được à?"
Tình huống gì thế này?!
Cô dâu ngày mai không phải là chị ta sao?!
Tôi đột nhiên nhận ra, toàn bộ logo dùng trong đám cưới đều là chữ cái đầu trong phiên âm họ của cô dâu chú rể, Hứa Dịch Thành chưa bao giờ nói thẳng tên cô dâu là gì, là do tôi vẫn luôn đinh ninh một cách hiển nhiên rằng đó là Tống Hàm Lộ!
Tôi chỉ cảm thấy như có một đạo sét đ.á.n.h ngang tai, đôi tay không kìm được mà bắt đầu run rẩy, run giọng hỏi: "Chị... không phải kết hôn với Hứa Dịch Thành sao?"
"Hứa Dịch Thành?" Tống Hàm Lộ cao giọng: "Sao tôi có thể kết hôn với anh ta được chứ?"
"Anh ta là Tổng giám đốc của tập đoàn họ Hứa đấy, làm sao tôi có thể với tới tầng lớp tinh hoa như vậy được!"
"Nhưng mà bạn trai tôi cũng không đến nỗi nào, có thể làm trưởng phòng Kỹ thuật của tập đoàn họ Hứa cũng rất tài giỏi rồi."
"Nói mới nhớ, lần trước vì chuyện của cô mà cấp dưới của bạn trai tôi bị bắt rồi."
"Hứa tổng chắc là cảm thấy làm tổn hại đến danh dự công ty nên đã gọi bạn trai tôi lên văn phòng mắng cho một trận té tát, nói anh ấy nhìn người không chuẩn, tắc trách nghiêm trọng."
"Đúng là bực mình, vì giúp cô tìm đối tượng mà rước họa vào thân, oan uổng c.h.ế.t đi được!"
Chị ta vẫn còn lải nhải, nhưng tôi chẳng lọt tai được chữ nào nữa, chỉ thấy đầu óc ong ong, cả thế giới như đảo lộn, đến chiếc điện thoại cầm cũng không vững, rơi bộp xuống sàn...
Tôi nhìn về phía sân khấu, trước tấm rèm sân khấu là hai chữ cái pha lê khổng lồ treo rủ xuống —— X và S.
X tự nhiên là đại diện cho Hứa Dịch Thành, nhưng nếu S không phải là Tống Hàm Lộ, vậy thì rốt cuộc là đại diện cho ai?
Đúng khoảnh khắc ấy, toàn bộ đèn vụt tắt, một luồng sáng Spotlight chiếu thẳng về phía lối vào của sảnh tiệc.
Tôi xoay người lại, chỉ thấy Hứa Dịch Thành đứng trước cổng vòm kết đầy hoa t.ử đằng, mặc một bộ âu phục phẳng phiu, tay cầm một bó hồng đỏ thắm, chầm chậm bước tới theo điệu nhạc hành khúc hôn lễ.
Anh đứng lại ngay trước mặt tôi, đưa bó hoa hồng đó cho tôi, ánh mắt chan chứa sự căng thẳng cùng mong chờ.
Giây phút đó, tiếng nhạc nhỏ dần rồi tắt hẳn, đèn chùm pha lê từ từ sáng lên, chúng tôi giống như đang đứng dưới một bầu trời đầy sao lấp lánh và bao la.
Cả người tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, không nói gì, cũng chẳng đưa tay nhận lấy bó hoa hồng ấy, trong một thoáng chốc, sảnh tiệc rộng lớn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở của chúng tôi.
Lát sau, hai tay Hứa Dịch Thành thõng xuống, anh nở một nụ cười chua chát, khẽ khàng cất giọng:
"Ngưng Sương, em thực sự hết cách để chấp nhận anh rồi sao?"
Thế này là có ý gì? Một nỗi hoài nghi to lớn lấp đầy tâm trí tôi.
Tôi còn chưa kịp mở lời hỏi anh, anh đã nói tiếp:
"Cái đêm của ba năm về trước, là đêm vui vẻ nhất cũng là đêm đau khổ nhất của anh."
"Vui vẻ là bởi vì cuối cùng anh cũng có được em, còn đau khổ là vì em lại rất không hài lòng với màn thể hiện của anh."
"Nếu em chê bai đôi mắt của anh, anh có thể cố gắng chữa trị; nếu em chê anh nghèo, anh có thể nỗ lực kiếm tiền."
"Ngặt nỗi em lại chê anh nhỏ, anh thực sự chẳng có cách nào cả..."
"Về sau, khi mắt anh sáng lại, công ty cũng từng bước đi vào quỹ đạo. Anh có thể dễ dàng dò la được tung tích của em, nhưng lại mãi không dám đi tìm em."
"Anh biết, đối với người trưởng thành mà nói, chuyện đó vô cùng quan trọng. Nếu anh không thể mang lại hạnh phúc cho em, thì anh không nên đi quấy rầy em nữa."
"Cho đến tận bữa tiệc cưới của bạn bè, anh mới được gặp lại em, em giả vờ như không quen thân với anh, khách sáo chào hỏi, tựa hồ như muốn xóa sạch mọi tình ý trong quá khứ... Ngưng Sương à, trái tim anh đã vỡ vụn rồi."
"Khoảnh khắc đó, anh chợt nhận ra rằng, anh vốn dĩ không thể nào buông bỏ được em, anh vẫn muốn được ở bên cạnh em."
"Thế là, anh giả vờ như mình sắp kết hôn, nhờ em lên kế hoạch đám cưới để xích lại gần em hơn."
"Em đã thiết kế biết bao nhiêu đám cưới cho người khác rồi, anh muốn tặng em một hôn lễ thuộc về riêng em."
"Ngưng Sương, anh yêu em, thật sự rất yêu em, em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa được không?"
Từng câu từng chữ của anh như một chiếc b.úa tạ nện thẳng vào trái tim tôi.
Tôi run rẩy hỏi: "Cho nên anh vẫn luôn biết rằng, người ở bên cạnh anh lúc anh bị mù chính là em sao?"
