Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 408
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:18
Còn về phần đống linh bảo ít ỏi còn sót lại, khụ khụ, đó là bảo bối phòng thân của hắn, tuyệt đối không thể động đến!
Nhưng mà...
Nếu có thể mua được một mẻ linh bảo có sức sát thương hủy diệt trên diện rộng, ví dụ như bùa chú độc d.ư.ợ.c, rồi rải rác khắp Tu Tiên giới ——
Chắc chắn toàn cõi Tu Tiên giới sẽ lại chìm trong một mớ hỗn độn.
Khi đó, mệnh lệnh của Ma Tôn đại nhân đương nhiên sẽ được hoàn thành xuất sắc!
Nghĩ vậy, hắn đưa mắt nhìn tên thuộc hạ đang thu mình thành một cục, chán nản quay mặt đi, cau mày hỏi:
"Ngươi có biết trong Tu Tiên giới, ở đâu bán loại linh bảo có khả năng lấy mạng hàng loạt tu sĩ và bách tính trong chớp mắt không?"
Trên mặt tên thuộc hạ hiện rõ vẻ tuyệt vọng:
Làm sao hắn biết được cái thứ khủng khiếp đó bán ở đâu...
Nhìn thấy sắc mặt Ám Thanh ngày càng thiếu kiên nhẫn, hắn bỗng nhớ ra điều gì đó, cái dáng bộ lom khom rụt rè ban nãy thoắt cái duỗi thẳng băng: "Thuộc hạ biết rồi!"
"Trên Chưởng tin có bán ạ!"
Chưởng tin hiện nay không chỉ đơn thuần là công cụ liên lạc giữa các tu sĩ, mà còn mới cho ra lò một tính năng cập nhật tin tức, giúp các tu sĩ dễ dàng nắm bắt thông tin của nhau.
Cái tính năng này liên tục được cải tiến và nâng cấp, đến nay đã phát triển thành một mô hình chợ đen cỡ nhỏ. Không ít tu sĩ đã bắt đầu rao bán, trao đổi hàng hóa trên đó.
Chỉ cần bọn họ cất công lùng sục, chắc chắn sẽ tìm thấy món đồ mà đại nhân mong muốn!
Nghe hắn nói vậy, đôi mày đang chau lại của Ám Thanh khẽ giãn ra: "Ồ?"
Tên thuộc hạ lật đật móc từ trong túi ra chiếc Chưởng tin đời mới nhất vừa sắm, hai tay cung kính dâng lên: "Xin đại nhân xem qua."
Tại Dao Dao Phong của Quy Nguyên Tông.
Tông chủ Phong Nhận Tông nhìn bộ trang phục Tông chủ sờn rách, phai màu đến mức bạc phếch trên người, khóe mắt cay xè.
Đại đệ t.ử đứng bên cạnh lão, ăn bận lại càng mộc mạc, tuềnh toàng hơn, trông còn t.h.ả.m hại hơn cả hạ nhân của Quy Nguyên Tông.
Phong Nhận Tông vài trăm năm trước cũng từng là một thế lực đáng gờm trong Tu Tiên giới, đủ sức cạnh tranh sòng phẳng chiếc ghế đệ thất tông môn.
Nhưng ngặt nỗi Tông chủ đời trước quá yếu kém trong khoản kinh doanh, quản lý tài chính, khiến tông môn nay sa sút t.h.ả.m hại, cả thảy chỉ còn lèo tèo mười mấy mạng người.
Hôm nay bọn họ có thể mò đến đây tham dự cuộc tranh tài đệ thất tông môn, cũng là nhờ chút ân trạch mà tổ tiên để lại.
Nghĩ đến cảnh ngộ éo le, lão thở dài sườn sượt: "Tiểu Thuyền à, mấy món đồ chúng ta rao bán trên Chưởng tin có ma nào thèm ngó ngàng tới không?"
Nét tang thương, khắc khổ trên gương mặt Minh Ứng Thuyền dường như còn nhiều hơn cả sư phụ mình. Hắn nặng nề buông một tiếng thở dài thườn thượt:
"Sư phụ, chúng ta làm gì có tiền mà mua vị trí ưu tiên hiển thị trên Chưởng tin, mọi bài đăng của Phong Nhận Tông đều bị đẩy xuống tít dưới đáy, căn bản làm gì có ai thấy được..."
Nói đến đây, hắn ngập ngừng một lát, giọng điệu xen lẫn sự xấu hổ khó mở lời: "Huống hồ chi mấy món đồ mà Phong Nhận Tông rao bán, thật sự quá là..."
Lời còn chưa dứt, chiếc Chưởng tin đặt trên bàn bỗng nhiên lóe sáng.
Minh Ứng Thuyền theo phản xạ vồ lấy chiếc Chưởng tin. Mắt hắn mở to như ốc nhồi khi đọc được dòng tin nhắn "Chỗ ngươi còn bao nhiêu bảo bối thế này?". Hắn kinh hãi thốt lên: "Sư phụ, có khách muốn mua đồ của chúng ta này!"
Tông chủ Phong Nhận Tông chộp lấy chiếc Chưởng tin duy nhất của tông môn, đôi tay run lẩy bẩy gõ chữ gửi lại cho vị khách sộp kia:
"Đạo hữu, ngài muốn mua bao nhiêu?"
Ở một đầu khác, tên thuộc hạ đang vỗ n.g.ự.c đôm đốp đảm bảo với Ám Thanh: "Đại nhân, ngài cứ yên tâm, mấy loại linh bảo hắc ám mà ngài đang cần, đố tu sĩ Tu Tiên giới nào dám công khai rao bán."
"Ngài xem tên này, rụt rè sợ sệt không dám đăng thẳng thừng là bán thứ gì, còn cố tình giấu bài đăng ở một góc khuất lánh như thế..."
"Hơn nữa ngài xem lời rao của hắn: Cái gì mà chốn hoang vu vật lộn, ngài xem có bạo lực không cơ chứ! Cái gì mà phiêu phiêu d.ụ.c tiên, điều này khẳng định mang ý nghĩa là thả khói độc ở nơi hoang vắng! Lại còn có cái gì mà sớm đăng cực lạc, đây chẳng phải là tiễn người ta đi chầu Diêm Vương sao?!"
Hắn gật gù ra vẻ chắc mẩm: "Hắn chắc chắn đang bán thứ mà đại nhân ngài đang tìm kiếm!"
Ám Thanh nghe thuộc hạ phân tích logic đâu ra đấy, cũng gật đầu đồng tình: "Nghe cũng có lý đấy."
Thấy đại nhân gật đầu cái rụp, mắt tên thuộc hạ sáng rực lên. Hắn dè dặt ướm hỏi:
"Vậy đại nhân, để ta liên hệ với hắn nhé?"
Ám Thanh liếc hắn một cái, "Ừ" một tiếng lạnh lùng.
Tên thuộc hạ lật đật bấm Chưởng tin liên hệ với gã thương nhân bán buôn bí ẩn kia.
Vài nhịp thở sau, hắn dán mắt vào màn hình Chưởng tin, rồi ngẩng lên bẽn lẽn hỏi: "Đại nhân, người này hỏi chúng ta muốn mua bao nhiêu ạ?"
