Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 409
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:19
Ám Thanh phẩy tay áo ra vẻ hào phóng: "Số lượng lớn quá dễ gây bứt dây động rừng, cứ mua thử một ngàn cái dùng tạm đã!"
"Một ngàn cái!!"
Tiếng kinh hô thất thanh vang lên từ phía Tông chủ Phong Nhận Tông ở một đầu khác.
Minh Ứng Thuyền đứng cạnh cũng chung một biểu cảm hoang mang tột độ: "Kẻ này mua tận một ngàn bản xuân cung đồ để làm cái quái gì cơ chứ?"
Đúng vậy, thứ mà họ đang rao bán rầm rộ trên Chưởng tin, chẳng phải bí kíp võ công hay thần binh lợi khí gì, mà chính là... xuân cung đồ.
Tuy rằng đan d.ư.ợ.c tráng dương cũng thuộc loại mặt hàng có giá thành rẻ bèo nhèo nhưng nhu cầu lại cao ngất ngưởng, nhưng mà...
Phong Nhận Tông nghèo rớt mồng tơi đến mức tiền vốn buôn tráng dương đan còn chẳng có, đành phải ngậm ngùi tìm nguồn hàng nào giá vốn thấp nhất có thể.
Dạo đó, thấy người ta bán tráng dương đan đắt như tôm tươi, Tông chủ Phong Nhận Tông thèm rỏ dãi. Động não suy tính một phen, lão bèn tìm ra một sản phẩm "bình ổn giá" có khả năng thay thế tráng dương đan —— xuân cung đồ.
Thế là, Phong Nhận Tông chính thức khởi nghiệp với nghề buôn bán xuân cung đồ trên Chưởng tin.
Chỉ tiếc là ròng rã bao nhiêu ngày trời, đến một tờ giấy lộn còn chẳng bán được.
Nhìn tin nhắn hiện trên màn hình Chưởng tin, Tông chủ Phong Nhận Tông vừa kích động tột độ, lại vừa tò mò vô cùng. Cuối cùng, không kìm nén nổi sự hiếu kỳ, lão mon men nhắn lại một câu:
"Mạn phép hỏi đạo hữu mua nhiều đồ vật này như vậy... là để có dụng ý gì?"
Bên kia, tên thuộc hạ đọc được câu hỏi tọc mạch của lão, sợ Ám Thanh chờ lâu mất kiên nhẫn, bèn cộc lốc nhắn lại:
"Hỏi han lôi thôi làm cái gì, cứ nói xem có hàng hay không thôi!"
"Không có thì ta tìm chỗ khác mua!"
Tông chủ Phong Nhận Tông cuống cuồng nhắn lại: "Có có có!"
"Chỉ là ngài cũng biết đấy, loại hàng hóa này, thành phẩm hiện tại trong kho không còn nhiều, một ngàn bản ít nhiều cũng phải tốn mấy ngày để chuẩn bị."
Ám Thanh cũng đọc được những dòng tin nhắn này. Vốn bản tính đa nghi, hành sự cẩn trọng, hắn lạnh nhạt phân phó:
"Tra khảo thêm vài câu nữa, phải làm rõ xem rốt cuộc hắn đang bán cái thứ quỷ quái gì."
Tên thuộc hạ hiểu ý gật đầu:
"Để chế tác ra loại linh bảo này, ngươi cần phải chuẩn bị những nguyên liệu gì?"
Tông chủ Phong Nhận Tông lăn lộn trong Tu Tiên giới bao lâu nay, vì kiếm linh thạch mà đã làm qua vô số nghề. Vừa đọc được câu hỏi này, vô số "mánh khóe" đội giá sản phẩm lập tức nảy ra trong đầu lão.
Khụ khụ, buôn bán thì phải biết c.h.é.m gió thổi phồng một chút cũng là chuyện thường tình ở huyện thôi.
"Đạo hữu à, bảo bối này của chúng ta, giấy được làm từ loại Thiên Tơ Tằm thượng hạng, mực vẽ là loại Dư Hoan Mặc - một trong những chí bảo ngàn năm có một của Tu Tiên giới, lại còn được các bậc đại năng có công lực thâm hậu đích thân chấp b.út miêu tả..."
Tại Quy Nguyên Điện.
Ngày mai sẽ chính thức là ngày các đại tông môn bước vào cuộc thi tài khốc liệt để giành giật chiếc ghế đệ thất tông môn.
Hôm nay, Tông chủ các đại tông môn tề tựu đông đủ tại Quy Nguyên Điện, đang có những màn chào hỏi xã giao, đãi bôi đầy sáo rỗng.
Tô Li lười biếng ngồi cuộn mình ở một góc vắng, hoàn toàn không có hứng thú với những âm thanh huyên náo trong điện.
Nàng quay sang, ngắm nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh, từ phong thái đến từng cử chỉ đều toát lên vẻ thong dong, ưu nhã đến mức hoàn mỹ. Ngắm nghía một lúc, như sực nhớ ra điều gì, giọng điệu nàng mang theo một tia nghi hoặc:
"Này, không phải Giang Mộng Lang vừa mới củng cố tu vi xong sao?"
"Sao hắn không nán lại Quy Nguyên Tông thêm vài ngày, mà lại vội vàng rời đi thế?"
Số lượng người nàng từng đích thân cứu mạng thực sự không nhiều, thế nên nàng có phần lưu tâm đặc biệt đến Giang Mộng Lang.
Nghe câu hỏi của nàng, động tác tay của Tạ Trì Uyên khẽ khựng lại một nhịp rất khó để nhận ra.
Ngay sau đó, hắn tiếp tục công việc dang dở trên tay, giọng điệu nhẹ nhàng từ tốn: "Đối với hắn mà nói, Quy Nguyên Tông dẫu sao cũng là nơi gợi lại nhiều tổn thương."
"Hiện tại, việc hắn rời khỏi Quy Nguyên Tông để ra ngoài rèn giũa sớm một chút, suy cho cùng cũng là một chuyện tốt."
Tô Li chưa kịp phản hồi, đã thấy Tạ Trì Uyên nâng một ly rượu bằng bạch ngọc lên đưa đến trước mặt nàng:
"Hôm trước nàng chẳng phải bảo thèm rượu trái cây sao?"
"Thử một ngụm rượu Tiên Mai ta mới ủ xem có hợp khẩu vị của nàng không?"
Việc sử dụng linh thực cấp Tiên để ủ rượu, trong mắt tu sĩ bình thường có lẽ là một sự lãng phí tài nguyên tu luyện vô cùng xa xỉ. Tuy nhiên, đối với Tạ Trì Uyên và Tô Li, đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, bình thường như cân đường hộp sữa.
