Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 444
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:22
Rất nhanh ch.óng, toàn bộ những kẻ vốn đang đứng thẳng tắp đều ngã rạp xuống sàn một cách gọn gàng, ngay ngắn.
Chỉ đến khi thân thể nện bịch xuống mặt sàn, bọn họ mới như sực tỉnh cơn mơ, bàng hoàng nhớ lại:
Hóa ra Tô Li... chính là âm thanh thiên ngoại trong truyền thuyết a.
Chính là cái âm thanh thiên ngoại thần thông quảng đại, không gì không biết, đã vớt vát sinh mạng vô số tu sĩ, cứu rỗi lục đại tông môn và toàn bộ Tu Tiên giới, thần long thấy đầu không thấy đuôi kia a!
Chính là cái âm thanh thiên ngoại đã kéo bọn họ ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, giúp tông môn thu nạp vô số thiên tài, lại vạch mặt biết bao kẻ ác nhân giấu mặt kia a!
Chính là cái âm thanh thiên ngoại... có sự kết nối đồng sinh cộng t.ử với Thiên Đạo a!
Mường tượng lại cái cảnh Tô Li tiện tay đổi lại kiếm cốt cho Thẩm Trường Hàn, tiện tay nặn lại linh căn cho Giang Mộng Lang, thậm chí chỉ bằng dăm ba câu nói đã khiến tấm Quy Tắc Chi Kính khiến cả Tu Tiên giới bó tay phải vỡ vụn tan tành...
Tất thảy những tu sĩ vẫn còn giữ được chút đỉnh ý thức đều chậm rãi nhắm nghiền hai mắt lại:
Nếu suy luận theo logic này, vậy thì Tô Li, người vẫn luôn sát cánh bên cạnh bọn họ bấy lâu nay, chẳng phải chính là...
Tông chủ Vạn Kiếm Tông thậm chí còn suýt chút nữa thì tắt thở, nghẹn đến mức toàn thân run lên bần bật.
Tô Li đưa mắt nhìn cái đám người đang nằm ngổn ngang, xiêu vẹo la liệt dưới đất, trong mắt ánh lên sự nghi hoặc khó hiểu:
“Các người bị làm sao vậy?”
“Bị ma khí xâm nhập cơ thể rồi à??”
Nhìn thế nào cũng chẳng giống a?
Tông chủ Hợp Hoan Tông run rẩy hết đợt này đến đợt khác. Cuối cùng, bằng một nghị lực phi thường, lão lảo đảo đứng lên. Giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố kìm nén sự tôn kính đang chực trào:
“Bọn họ... đại khái là bị cái vụ ba vị Ma Chủ có chung một mẫu thân làm cho khiếp vía rồi.”
Tô Li cảm nhận được người bên cạnh vừa đưa tới một đĩa Nhã Trúc Tô, theo phản xạ nàng đưa tay nhận lấy, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng.
Khi hương vị thanh ngọt tan nơi đầu lưỡi, nàng mới giật mình sực tỉnh. Vờ như không có chuyện gì, nàng quay mặt đi, tằng hắng: “Khụ khụ, chuyện ba vị Ma Chủ chung một mẫu thân, công nhận là cũng ly kỳ thật.”
Phía bên dưới, ba vị Ma Chủ từ sớm đã bốc hơi không còn một dấu vết ngay khi nàng vừa dứt lời. Đám ma binh, ma tướng còn lại thấy chủ nhân nhà mình mất tăm mất tích thì cũng nhao nhao giải tán sạch bách.
Tô Li đảo mắt nhìn xung quanh, thấy Ma tộc đã vơi đi kha khá, liền chỉ tay về phía trước: “Chúng ta còn không đi sao?”
“Trễ thêm chút nữa, e là mấy vị Ma Chủ sẽ ôm mẫu thân bọn chúng bỏ trốn luôn đấy.”
“Ngài nói chí lý!” Tông chủ Hợp Hoan Tông run giọng đáp lời, “Chúng ta xuất phát ngay đây!”
Một nén nhang sau, một phi thuyền chở đầy những tu sĩ đang trong trạng thái hồn xiêu phách lạc đã cập bến Ma Đình Động thuộc Ám Giới.
Bên trong Ma Đình Động, một bóng dáng gầy gò vận thanh y, gương mặt ôn nhuận dịu dàng đang đứng ngay vị trí trung tâm. Bao quanh hắn là ba vị Ma Chủ, ngoan ngoãn hiền lành hệt như ba con cừu non.
Trong số đó, U Minh là kẻ xí được vị trí đứng sát Thanh Ảnh nhất. Hắn ta đang vờ như không có chuyện gì mà một tay ấn c.h.ặ.t lên vết thương đang xì khói đen ngòm của mình. Đây chính là chiến tích mà hắn vừa tự cố ý lao vào v.ũ k.h.í của Ma Khánh để rạch ra.
Có điều, cái màn kịch vừa nãy diễn ra, dẫu nhìn dưới góc độ nào thì cũng là do Ma Khánh rắp tâm hạ thủ với hắn.
Hắn ngước đôi mắt nhìn Thanh Ảnh, bày ra cái vẻ mặt nồng nặc mùi "trà xanh": “Phụ thân, ngài ngàn vạn lần đừng trách đệ đệ.”
“Nhất định là do hài nhi có chỗ nào làm không tốt, nên đệ đệ mới tức giận đến mức hành xử như vậy.”
Năm trăm năm trước, khi Thanh Ảnh vừa đặt chân đến Ma giới, hắn đã nhanh ch.óng nhận ra sự bất ổn bên trong cơ thể mình.
Lúc bấy giờ, hắn cứ ngỡ đó là hậu quả của sự bài xích giữa ma khí và linh lực. Dẫu cái bụng ngày một to vượt mặt, hắn cũng chẳng bận tâm để ý nhiều.
Nói chính xác hơn, với hoàn cảnh sống còn mong manh lúc ấy, việc sinh tồn đã là một thử thách quá đỗi gian truân, hắn đào đâu ra tâm trí mà màng đến những phản ứng trên cơ thể chẳng đe dọa đến tính mạng.
Về sau, chẳng hiểu vì cớ gì, sức tàn phá của ma khí xung quanh đối với hắn ngày càng yếu ớt. Cho đến một đêm nọ, hắn đột nhiên hạ sinh ra ba cọng... cỏ.
Khỏi phải nói hắn đã hoảng loạn đến mức nào. Đinh ninh rằng cơ thể mình đã xảy ra biến dị quái đản, phản ứng đầu tiên của hắn là muốn vứt quách ba cọng cỏ đó đi cho khuất mắt.
Thế nhưng, ba cọng cỏ ấy vừa mới lọt lòng, bản năng đầu tiên của chúng lại là muốn lao ra che chở cho hắn.
Khi ấy, dù bị ma khí bủa vây, chúng vẫn nhỏ bé ốm yếu nhường ấy, vậy mà vẫn liều mạng vung vẩy những chiếc lá non nớt hòng xua đuổi ma khí giúp hắn.
