Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 445
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:22
Sau này, trong một lần hắn bị trọng thương, chúng lo lắng đến mức cả cọng cỏ run lên bần bật. Chúng thậm chí không màng tổn hao toàn bộ ma lực của bản thân, liều mạng chắt chiu ngưng tụ thành một giọt sương đút cho hắn uống.
Và rồi sau đó nữa, chúng sẽ vui vẻ rung rinh cành lá mỗi khi hắn nở nụ cười, sẽ khẽ khàng vươn những phiến lá mềm mại quấn quanh ngón tay hắn những lúc hắn u sầu...
Kể từ dạo ấy, hắn không bao giờ coi chúng chỉ là một cọng cỏ, hay một giống ma vật hạ đẳng nữa. Chúng rõ ràng là những đứa con dứt ruột sinh ra của hắn.
Trong những đêm trường gian khó, mịt mù, chính chúng là nguồn động lực tiếp thêm sức mạnh để hắn kiên cường bám trụ lại chốn Ma giới khắc nghiệt này.
Chỉ một tháng sau, ba cọng cỏ ma đã hóa hình thành ba đứa trẻ bụ bẫm.
Khi đó, cuộc sống của hắn ngập chìm trong mớ bòng bong rối ren. Mỗi ngày, ngoài việc vắt óc nghiên cứu trận pháp để ngưng tụ ma khí, ẩn nấp tung tích, hắn còn phải gồng mình can ngăn ba đứa con ruột thịt dẫu đang say giấc nồng vẫn không quên choảng nhau chí ch.óe.
Thế nhưng... cơ thể của hắn, rốt cuộc không thể gồng gánh thêm được nữa.
Cầm cự ở Ma giới trọn vẹn một năm trời, đối với một kẻ mang trọng thương như hắn, đã là chạm tới ngưỡng cửa cực hạn.
Một năm ở Ma giới, Thanh Ảnh đã chứng kiến vô số t.h.ả.m cảnh Ma tộc tàn sát, c.ắ.n nuốt lẫn nhau. Quy luật cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh làm vua ở Ma giới trần trụi và tàn khốc hơn Tu Tiên giới gấp vạn lần.
Dẫu biết Ma giới là hang hùm miệng sói, nhưng hắn thực sự đã cùng đường tuyệt lối, đành đoạn để lại những đứa con bé bỏng của mình ở nơi đây.
Con của hắn mang cốt nhục Ma tộc, nếu cưỡng ép đưa ra khỏi Ma giới, chúng có thể yểu mệnh bất cứ lúc nào. Huống hồ chi, một khi quay về Tu Tiên giới, hắn lại tiếp tục bị Tạ gia truy cùng diệt tận, căn bản chẳng có năng lực để bảo bọc cho chúng bình an.
Hắn chỉ còn cách dốc cạn mọi tâm huyết, nỗ lực kiến tạo cho các con một môi trường sống an toàn nhất có thể, để chúng được lớn lên khỏe mạnh.
Trở về Tu Tiên giới, hắn lại tiếp tục chuỗi ngày trốn chạy, giằng co với Tạ gia thêm vài năm nữa. Cuối cùng, hắn cũng tìm được một bí cảnh hẻo lánh để dưỡng thương phục hồi sinh lực. Nào ngờ một giấc ngủ dài đằng đẵng trôi qua, khi mở mắt tỉnh lại, đã là chuyện của 500 năm sau.
Năm trăm năm, khoảng thời gian đã đủ để vạn vật đổi dời, bao chuyện bể dâu xảy ra.
Trước khi bước chân trở lại Ma giới, Thanh Ảnh đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận tình huống tồi tệ nhất.
Nhưng hắn ngàn vạn lần không thể ngờ, ba đứa con bé bỏng của hắn, thế mà vẫn còn sống sót.
Nhìn U Minh thương tích đầy mình, trong mắt Thanh Ảnh không giấu nổi sự xót xa, lo lắng tột độ. Đôi mày hắn cau c.h.ặ.t, giọng nói nghẹn ngào run rẩy:
"Minh Nhi, vết thương của con không sao chứ?"
Hắn luống cuống lục lọi túi trữ vật, căn bản chẳng để lọt tai xem U Minh đang lải nhải cái gì. Khốn nỗi, đan d.ư.ợ.c trên người hắn toàn là loại dùng để chữa trị cho tu sĩ, đem áp dụng lên Ma tộc chỉ tổ khiến vết thương của chúng trầm trọng thêm.
U Minh nhìn dáng vẻ lo lắng, sốt sắng của Thanh Ảnh, trái tim ma vốn đã nguội lạnh, chai sạn bỗng chốc len lỏi một tia ấm áp.
Cảm nhận được hơi ấm bao dung, dịu dàng tỏa ra từ người Thanh Ảnh, hắn ngơ ngác chớp chớp mắt:
Đây chính là... phụ thân của hắn.
Thấy nét âu lo trong mắt Thanh Ảnh ngày một đậm, hắn vội vã vận ma lực tự chữa lành vết thương trên tay:
"Phụ thân, người đừng lo, dăm ba cái vết xước ngoài da này đối với ta nhằm nhò gì!"
Vừa dè dặt giải thích, hắn vừa tự học được mánh lới "trà xanh" một cách tài tình, bồi thêm: "Nhị đệ đả thương ta cũng không đếm xuể số lần rồi, mỗi lần như thế ta chỉ mất có mấy nhịp thở là lành lặn lại ngay, người đừng bận tâm."
Thấy miệng vết thương của U Minh đã hoàn toàn khép lại, Thanh Ảnh rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Lại nghe U Minh nói đỡ cho Ma Khánh, hắn nhíu mày, quay sang nhìn Ma Khánh với vẻ mặt nghiêm nghị.
Lúc này, Ma Khánh đã uất ức đến mức suýt hộc m.á.u: Hắn rõ ràng là đang tập trung oánh nhau với con Thi Ma Hoa. Được rồi, thừa nhận là hắn có định lén lút "chơi dơ" U Minh một vố, nhưng đòn tấn công đó rõ rành rành là U Minh có thể né được một cách dễ dàng!
Thế nhưng tên kia không những không thèm né, mà còn cố tình ườn n.g.ự.c ra đón đòn!
Nếu là ngày thường, Ma Khánh nhất định phải liều mạng phân cao thấp với U Minh một trận cho ra nhẽ.
Nhưng hiện diện trước mặt Thanh Ảnh, hắn c.ắ.n răng không dám phóng ra dù chỉ một tia ma khí. Bàn tay ma siết c.h.ặ.t thành quyền, hận không thể c.ắ.n nát hàm răng ma của mình.
Thanh Ảnh nhìn Ma Khánh đang cúi gằm mặt, giọng nói mang theo sự quở trách nghiêm khắc: "Khánh Nhi, ba huynh đệ các con vốn dĩ là ruột thịt m.á.u mủ, dẫu có chuyện gì cũng tuyệt đối không được động tay động chân làm tổn thương nhau."
