Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi - 1
Cập nhật lúc: 17/07/2026 09:00
Người trong kinh thành đều nói.
Tân khoa Trạng nguyên Lục Minh Châu có một người vợ quê mùa.
Nàng biết hái t.h.u.ố.c.
Biết chữa bệnh.
Biết vá áo.
Chỉ là... không biết ngẩng đầu.
Không ai biết.
Ba năm trước.
Chính người phụ nhân ấy đã bán sạch của hồi môn, nuôi hắn đọc sách.
Cũng không ai biết.
Ngày hắn vinh quy, thứ hắn mang về không chỉ có mũ ô sa.
Mà còn có một lời hứa dành cho người khác.
Tô Vãn Đường nhìn hắn rất lâu.
Sau đó chỉ hỏi một câu.
"Chàng còn nhớ lời mình từng nói không?"
1.
Ngày Lục Minh Châu đỗ Trạng nguyên, ta nấu một bàn thức ăn chờ hắn.
Hắn trở về rất muộn.
Việc đầu tiên hắn làm không phải ôm con.
Mà là bảo ta nhường vị trí chính thê cho Quận chúa.
Nồi canh gà trên bếp lò đã đun lại đến lần thứ ba.
Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian phòng nhỏ thuê tạm ở kinh thành.
A Noãn ngồi bên bàn gỗ sứt góc, hai mắt đã díu lại vì buồn ngủ.
Con bé mới hai tuổi rưỡi, cái đầu nhỏ cứ chốc chốc lại gật gù.
Mỗi lần tỉnh giấc, con bé lại dùng đôi bàn tay nhỏ xíu dụi mắt, nhìn ra phía cửa:
“Mẫu thân, phụ thân bao giờ mới về?”
Ta đi tới, bế con gái vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng con:
“Ngoan, phụ thân sắp về rồi. Hôm nay phụ thân con đi làm việc lớn.”
Bên ngoài, tiếng mưa đầu đông rơi rầm rập trên mái ngói.
Gió lạnh lùa qua khe cửa sổ gỗ mục, thổi bùng ngọn nến trên bàn.
Ta cúi người, che chở cho ngọn lửa yếu ớt.
Cửa viện đột ngột bị gõ dồn dập.
Bà chủ nhà tốt bụng đẩy cửa bước vào, trên tóc còn vương những hạt mưa lạnh.
Bà cười hớn hở, giọng nói đầy vẻ vui mừng vang lên khắp gian nhà:
“Lục nương t.ử! Chúc mừng! Chúc mừng lớn!”
Ta đứng bật dậy, đặt A Noãn xuống ghế:
“Thím Trương, có chuyện gì sao?”
“Lục lang quân đỗ rồi! Vừa rồi người của phủ Doãn thuận thiên đi gõ chiêng trống khắp phố! Lục Minh Châu, danh liệt bảng đầu! Chính là Trạng nguyên lang của triều ta!”
Bà chủ nhà vừa nói vừa vỗ đùi bôm bốp.
Nụ cười trên môi ta dần lan rộng.
Tay ta run lên, vội vàng đi tới chiếc rương gỗ ở góc phòng.
Ta lấy ra một bộ y phục mới bằng vải bông dày dặn.
Đây là bộ y phục ta tự tay cắt may.
Từng đường kim mũi chỉ đều được khâu dưới ánh đèn dầu lem nhem suốt nửa tháng qua.
Ta vuốt ve lớp vải thô nhưng ấm áp.
Ba năm gian khổ, cuối cùng cũng qua rồi.
Ta tin rằng những ngày tháng cơ hàn của mẹ con ta đã kết thúc.
Nhìn bộ y phục mới, ký ức ba năm trước đột ngột ùa về rõ mồm một.
Năm đó, tại thôn Thanh Khê xa xôi, ta lên núi hái t.h.u.ố.c thì phát hiện một nam t.ử nằm bất tỉnh bên khe núi.
Người hắn đầy m.á.u, hơi thở thoi thóp, trên người có vô số vết c.h.é.m sâu hoắm.
Ta là con nhà làm y.
Ta không đành lòng nhìn một mạng người biến mất, liền dùng chiếc xe bò nhỏ kéo hắn về nhà.
Ta dùng hết d.ư.ợ.c liệu quý giá tích trữ, tự tay châm cứu, chăm sóc hắn suốt ba tháng trời mới giữ được mạng sống.
Khi tỉnh lại, hắn đã mất đi một phần trí nhớ, không biết mình là ai, từ đâu tới.
Hắn chỉ nhớ mình tên Lục Minh Châu.
Hắn xuất thân nghèo khó, gia cảnh sa sút.
Khi trí nhớ hồi phục một phần, hắn quyết tâm thi khoa cử để đổi đời.
Ta không nửa lời oán thán, đem bán đi ba mẫu ruộng t.h.u.ố.c là của hồi môn duy nhất của phụ thân để lại.
Để có tiền mua nghiên mực, giấy b.út cho hắn, ta thức thâu đêm suốt sáng để sao chép sách thuê cho hiệu buôn.
Đầu ngón tay ta bị kim châm, bị mực nhuộm đen, chai sần đi vì làm lụng.
Ngày hắn lên đường, hắn đã nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay thô ráp của ta.
Ánh mắt hắn kiên định, nhìn ta đầy tha thiết.
Hắn từng hứa đời này công thành danh toại, tuyệt đối không phụ lòng ta.
Cho đến khi hắn đỗ Trạng nguyên.
Tiếng vó ngựa dồn dập bên ngoài cắt đứt dòng hồi tưởng của ta.
Một chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại ngay trước cửa căn nhà thuê nhỏ bé.
Chung quanh xe có bốn tùy tùng cầm đèn l.ồ.ng che mưa, khí thế bất phàm.
Cửa xe mở ra.
Một nam t.ử bước xuống.
Hắn mặc một bộ quan phục màu đỏ thẫm thêu hoa văn tinh xảo, đai lưng nạm ngọc ch.ói mắt.
Khuôn mặt tuấn tú, mày kiếm mắt tinh, nhưng khí chất toàn thân đã khác xưa.
Hắn đứng trong màn mưa, khẽ nhíu mày nhìn ngôi nhà lụp xụp.
Ánh mắt hắn hiện lên vẻ không hài lòng rõ rệt.
Ta ôm A Noãn đứng ở bực cửa, gọi khẽ:
“Chàng đã về.”
A Noãn thấy phụ thân, reo lên một tiếng ngây thơ.
Con bé tuột khỏi tay ta rồi lạch bạch chạy ra sân:
“Phụ thân! Phụ thân bế A Noãn!”
Con bé lao đến, định ôm lấy chân hắn.
Lục Minh Châu nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ bé còn dính chút tro bếp của con gái, bước chân hắn vô thức lùi lại một bước. Hắn nghiêng người, phất tay áo rộng né tránh.
“Cẩn thận, đừng làm bẩn quan phục của ta.” Giọng hắn lạnh nhạt.
A Noãn ngẩn người.
Con bé đứng trơ trọi giữa sân mưa, đôi mắt to tròn ngập nước.
Ta vội bước tới, bế thốc con gái lên.
Ta nhìn thẳng vào mắt Lục Minh Châu.
Ánh mắt hắn nhìn ta bây giờ đầy sự xa cách, đề phòng.
Ta chợt nhận ra, ánh mắt hắn nhìn mẹ con ta đã không còn sự thân thuộc của ngày xưa.
Bữa cơm được dọn lên bàn.
Nồi canh gà vẫn còn bốc khói, nhưng không khí trong phòng lại lạnh ngắt.
Lục Minh Châu ngồi ở chiếc ghế chủ tọa.
Hắn nhìn chiếc bàn gỗ sứt góc, nhìn bát đĩa bằng gốm thô, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t.
Ta gắp một miếng đùi gà vào bát của hắn:
“Chàng nếm thử xem, đây là món chàng thích nhất lúc trước.”
Lục Minh Châu không động đũa.
Hắn nhìn bộ đồ vải thô màu xám tro trên người ta, rồi nhìn sang A Noãn đang ngoan ngoãn tự xúc cơm.
“Vãn Đường.” Hắn đặt đũa xuống, giọng nói đầy vẻ bề trên, “Ta đã gửi ngân lượng về, sao nàng không mua vài bộ y phục tốt mà mặc? Sao không thuê hai bà t.ử đến chăm sóc đứa nhỏ?”
Ta nhẹ giọng đáp:
“Tiền đó ta giữ lại, định bụng sau này để chàng lo liệu việc quan trường ở kinh thành. Mẹ con ta ăn mặc thế nào cũng được.”
Lục Minh Châu hừ nhẹ một tiếng:
“Nàng thì được, nhưng bây giờ ta là Trạng nguyên lang, là quan của triều đình.”
Hắn nhìn ta, thở dài một tiếng, lắc đầu:
“Người trong kinh thành, các vị đồng liêu đều đang nhìn vào phủ Trạng nguyên. Nàng ăn mặc thế này ra ngoài, không phải đang làm mất mặt ta sao?”
Hắn gõ ngón tay xuống bàn:
“Nàng cần phải học quy củ của kinh thành đi. Đừng mang thói quen thôn dã ấy vào phủ.”
Hắn nói, giọng điệu như đang trách ta khiến hắn mất mặt trước bàn dân thiên hạ.
Ta im lặng.
Ta buông đũa, quay sang bảo A Noãn:
“A Noãn ăn no chưa? Vào phòng trong ngủ trước nhé, mẫu thân nói chuyện với phụ thân.”
Con bé rất nhạy cảm, nhận ra bầu không khí bất thường liền ngoan ngoãn gật đầu, chạy vào buồng trong.
Trong phòng ngoài chỉ còn lại hai người chúng ta.
Ngọn nến lung linh hắt bóng hai người lên vách tường, một đỏ một xám, phân chia rạch ròi.
“Có chuyện gì chàng cứ nói thẳng đi.” Ta nhìn hắn.
Lục Minh Châu ho một tiếng, chỉnh lại cổ áo quan phục, giọng điệu trở nên nghiêm túc:
“Hôm nay tại hoàng cung, hoàng thượng mở tiệc chiêu đãi các tân khoa. Triệu Ngưng Sương quận chúa của Nhiếp Chính Vương phủ cũng có mặt. Nàng ấy... có ý với ta.”
Ta không nói gì, ngón tay dưới tà áo siết c.h.ặ.t gấu quần.
Lục Minh Châu tiếp tục:
“Hoàng thất cũng có ý tác thành. Nàng biết đấy, ta vừa vào quan trường, không thế lực, không bối cảnh. Nếu có được sự trợ giúp của Nhiếp Chính Vương phủ, con đường hoạn lộ của ta sẽ bằng phẳng. Đây là cơ hội nghìn năm có một cho tiền đồ của ta.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt lộ rõ vẻ tính toán và ham muốn quyền lực.
Hắn nói tiếp, giọng nói không chút độ ấm:
“Ta đã đồng ý cưới Quận chúa làm chính thê.”
Tim ta thắt lại một cái, đau điếng nhưng ta không để mình rơi lệ.
Ta hỏi:
“Vậy còn ta? Ta là thê t.ử kết tóc của chàng.”
“Nàng yên tâm, ta không phải kẻ vong ân phụ nghĩa.” Lục Minh Châu thản nhiên nói, “Ta sẽ giữ nàng lại làm quý thiếp. Sau khi Quận chúa qua môn, nàng vẫn ở trong phủ, cơm áo không lo.”
Hắn nhấp một ngụm trà lạnh, nói tiếp:
“Nàng xuất thân thôn dã. Được làm quý thiếp của Trạng nguyên đã là phúc phận lớn nhất của nàng rồi.”
Ta nghe xong, không khóc lóc, không náo động.
Ta chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói cực kỳ bình tĩnh:
“Lục Minh Châu, chàng còn nhớ lời thề ba năm trước bên giường bệnh ở thôn Thanh Khê không?”
Lục Minh Châu im lặng một thoáng.
Trong mắt hắn loé lên một tia bối rối, nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh lùng thay thế.
