Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi - 10
Cập nhật lúc: 17/07/2026 10:04
Hắn nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu nhìn ta, đột ngột quay sang quan phủ lớn tiếng đòi quyền lợi cuối cùng:
“Bẩm quan lớn, cho dù hòa ly, hạ quan cũng phải có quyền nuôi dưỡng con gái A Noãn!”
“Ta là Trạng nguyên lang, có quan chức, có bổng lộc, có điều kiện nuôi dạy con tốt hơn một phụ nhân nghèo khổ không có nơi nương tựa!”
Hắn dùng quyền làm cha để gây sức ép lên công đường.
Ta bước lên một bước, dâng lên tập giấy tờ đã chuẩn bị sẵn:
“Bẩm quan lớn, đây là biên lai cầm đồ ruộng đất và thư từ cũ.”
“Suốt ba năm qua, Lục Minh Châu không hề gửi về cho mẹ con ta một đồng một chữ, toàn bộ việc học hành của hắn đều do dân phụ bán t.h.u.ố.c, sao sách nuôi dưỡng.”
“Hắn còn có ý định đưa A Noãn ra viện riêng để tránh làm phiền Quận chúa, hoàn toàn bỏ bê trách nhiệm làm cha.”
“Một người cha như thế, làm sao có thể nuôi dạy tốt cho đứa trẻ?”
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt căm phẫn, dứt khoát vạch trần bộ mặt giả tạo của hắn trước bàn dân thiên hạ.
Kinh Triệu phủ doãn xem xét kỹ lưỡng đống chứng cứ ta dâng lên, khẽ gật đầu đồng tình.
Ông đập kinh đường mộc, đưa ra phán quyết:
“Lục Minh Châu vong ân phụ nghĩa, ép thê làm thiếp, chứng cứ rành rành.”
“Bản quan chấp thuận cho Tô thị và Lục Minh Châu chính thức hòa ly!”
Dân chúng bên ngoài reo hò đồng tình.
Nhưng quan phủ lại cau mày nói tiếp:
“Về quyền nuôi dưỡng đứa trẻ, theo luật pháp Đại Tề, cần phải đối chiếu với hồ sơ hộ tịch gốc của đứa trẻ tại nha môn để xác nhận thân phận trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng.”
“Xử cho hai bên ba ngày sau quay lại đây đối chiếu hộ tịch của A Noãn để trao quyền nuôi con.”
Lục Minh Châu cúi đầu, trong mắt loé lên một tia sáng độc địa, âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y áo.
Hắn vẫn còn một cơ hội cuối cùng để cướp lại con gái.
Hắn quyết định sẽ sai người dùng tiền mua chuộc nha dịch, lén động vào hồ sơ hộ tịch của A Noãn trong nha môn.
Ta bước ra khỏi công đường Kinh Triệu phủ, trên tay cầm tờ giấy hòa ly mực vẫn còn chưa ráo.
Nhưng lòng ta không hề cảm thấy nhẹ nhõm.
Tờ giấy hòa ly vẫn còn thiếu một con dấu đỏ cuối cùng của nha môn hộ tịch để có hiệu lực pháp lý hoàn toàn.
Ta đứng trên bậc thềm đá, gió tuyết thổi bay vạt áo vải thô xám cũ kỹ.
Tiêu Cẩn Uyên sải bước đi tới bên cạnh ta, đứng che chắn gió lạnh cho ta:
“Ngươi đã đi đến bước này rồi, không ai có thể ép ngươi quay lại nữa.”
Ta nhìn hắn, khẽ mím môi:
“Đa tạ điện hạ, nhưng lòng ta vẫn thấy bất an về chuyện hộ tịch của A Noãn.”
Đúng lúc đó, Phúc bá từ phía sau hớt hải chạy tới, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Ông ghé sát tai Tiêu Cẩn Uyên bẩm báo một tin tức động trời:
“Vương gia, người của ta vừa phát hiện... hộ tịch gốc của A Noãn trong nha môn đã bị kẻ nào đó lén lút lấy trộm và tiêu hủy hoàn toàn.”
Ta nghe xong, đầu óc lập tức ong lên một tiếng, toàn thân lạnh ngắt từ đầu đến chân.
Trang hộ tịch gốc của con gái ta giờ đã trống rỗng hoàn toàn.
Nếu không chứng minh được A Noãn là con ruột do mình sinh ra, quan phủ theo luật pháp có thể tạm thời giao đứa trẻ cho Lục gia nuôi dưỡng.
Lục Minh Châu từ phía sau thong thả bước tới.
Hắn nhìn khuôn mặt tái mét của ta, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý tột cùng.
Hắn tiến sát lại gần ta, thấp giọng nói đầy đe dọa:
“Vãn Đường, nàng thấy chưa? Nàng vĩnh viễn không đấu lại ta đâu.”
“Không có hộ tịch, con bé sẽ thuộc về Lục gia ta.”
“Nàng vẫn còn thời gian ba ngày để suy nghĩ lại, ngoan ngoãn quay về phủ Trạng nguyên làm thiếp cho ta.”
Ta run rẩy, nước mắt tức giận chực trào ra ngoài nhưng ta cố kìm lại, không muốn để lộ vẻ yếu đuối trước mặt hắn.
Ta chưa kịp trả lời, một giọng nói trầm lạnh, mang theo sát khí thấu xương đã đột ngột vang lên phía sau ta:
“Ngươi đang uy h.i.ế.p ai?”
Tiêu Cẩn Uyên bước lên, đứng chắn giữa ta và Lục Minh Châu, ánh mắt hắn như muốn đóng băng gã đàn ông bội bạc kia ngay tại chỗ.
7.
Đêm đen như mực bao trùm cả nha môn Kinh Triệu phủ.
Dưới tầng hầm kho hồ sơ ẩm mốc, Phúc bá cầm đèn l.ồ.ng dẫn theo bốn thị vệ.
Một lại viên trung niên bị đè quỳ rạp dưới đất, trên tay vẫn còn ôm một bao tải nhỏ.
Phúc bá đá bay chiếc bao tải, bên trong rơi ra đống giấy tờ hộ tịch bị xé nát một nửa:
“Nói. Ai cho ngươi lá gan tiêu hủy hộ tịch của A Noãn?”
Lại viên khóc lóc, dập đầu lia lịa:
“Xin tổng quản tha mạng! Là gã sai vặt của Lục đại nhân đưa cho tiểu nhân năm mươi lượng bạc.”
“Hắn bảo chỉ cần rút tờ hộ tịch này đi, Lục gia sẽ có cách đoạt lại đứa nhỏ.”
Phúc bá lạnh lùng phất tay:
“Trói lại. Giải lên cho Vương gia.”
Lục Minh Châu không trực tiếp ký tên ra lệnh, nhưng hắn biết rõ việc này và im lặng mặc kệ.
Hắn muốn dùng sự biến mất của tờ hộ tịch để dồn Tô Vãn Đường vào đường cùng.
Sáng sớm hôm sau, sương mù chưa tan.
Ta không ngồi yên trong vương phủ chờ đợi kết quả điều tra.
Ta dắt tay A Noãn tìm đến ngôi nhà cũ của bà đỡ Lưu ở ngoại ô kinh thành.
Trương đại phu của y quán cũ cũng đi cùng để làm chứng.
Bà đỡ Lưu đã ngoài sáu mươi, lật ra cuốn sổ ghi chép ngày sinh cũ kỹ, ố vàng:
“Tô nương t.ử, ta nhớ rất rõ. Hơn hai năm trước, chính tay ta đỡ đẻ cho nương t.ử tại căn nhà thuê ở ngoại thành.”
“Đứa trẻ sinh ra nặng sáu cân hai lượng, trên vai trái có một vết bớt đỏ hình hoa đào.”
Ta nhẹ nhàng kéo cổ áo của A Noãn xuống, lộ ra vết bớt đỏ thẫm trên vai con bé.
Trương đại phu vuốt râu nói:
“Ta cũng có thể làm chứng, tháng đó ta liên tục bốc t.h.u.ố.c an t.h.a.i và t.h.u.ố.c bổ sau sinh cho Tô nương t.ử.”
Hồ sơ ghi chép đầy đủ cùng lời chứng của hai nhân chứng uy tín lập tức được dâng lên Kinh Triệu phủ.
Chứng cứ thép thay thế đã hoàn thành.
A Noãn chính thức được luật pháp công nhận quyền ở bên mẫu thân, không ai có thể cướp đoạt.
Trưa hôm đó, tại chính đường Kinh Triệu phủ.
Phủ doãn đập mạnh kinh đường mộc, đóng con dấu đỏ ch.ói cuối cùng lên hai bản hòa ly thư.
“Cạch!”
Tiếng dấu mộc vang lên giòn giã.
Ta đón lấy bản hòa ly thư của mình, cẩn thận gấp gọn rồi cất vào sâu trong n.g.ự.c áo.
Lục Minh Châu đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm vào bản hòa ly thư còn lại trên bàn án.
Hắn ngơ ngác nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu, dường như đến tận giây phút này hắn mới nhận ra ta đã thực sự rời xa hắn.
Nàng không còn là thê t.ử tào khang nguyện ý nhịn ăn nhịn mặc để nuôi hắn ăn học nữa.
Hắn bước lên một bước, giọng nói khản đặc đầy phức tạp:
“Vãn Đường, nàng thật sự tuyệt tình đến thế sao? Ba năm qua...”
Ta cắt ngang lời hắn, ánh mắt bình thản như nước hồ thu:
“Lục đại nhân, từ nay về sau, sinh t.ử của ta và chàng không còn liên quan.”
Nói rồi, ta dứt khoát dắt tay A Noãn quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
