Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi - 9
Cập nhật lúc: 17/07/2026 10:03
Đêm hôm đó, gió tuyết rít gào ngoài cửa sổ Tây viện.
Một bóng đen của nha hoàn lén lút tiếp cận phòng của ta.
Ả nhẹ nhàng đẩy hé cửa sổ, lén đặt một chiếc trâm cài bằng ngọc bích của nam nhân lên chiếc bàn trang điểm nhỏ của ta, định bụng sáng mai sẽ dẫn người tới bắt quả tang.
Nhưng bóng đen vừa quay người lại, lập tức cứng đờ cả người vì hoảng sợ.
Tiêu Cẩn Uyên mặc huyền y đứng lặng lẽ trong góc tối của căn phòng từ bao giờ.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyết nghìn năm, tỏa ra sát khí đậm đặc khiến nha hoàn kia lập tức quỳ sụp xuống đất, run rẩy không ra hơi.
Hắn không thèm liếc nhìn nha hoàn kia một cái.
Hắn tiến lên, dùng hai ngón tay thon dài nhặt chiếc trâm ngọc bích của nam nhân lên, ngắm nghía dưới ánh trăng mờ nhạt.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, giọng nói trầm thấp lạnh thấu xương:
“Muốn dùng trò bẩn này để vu oan cho người của bổn vương?”
Hắn thong thả cất chiếc trâm vào tay áo, liếc nhìn nha hoàn đang run rẩy dưới đất:
“Phúc bá, lôi ra ngoài, tra rõ cho ta kẻ đứng sau.”
6.
Gió tuyết rít gào bên ngoài khung cửa Tây viện.
Bên trong phòng, một nha hoàn trẻ tuổi đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Chiếc trâm cài bằng ngọc bích của nam nhân đặt trên bàn lấp lánh dưới ánh nến.
Tiêu Cẩn Uyên ngồi trên ghế bành, sắc mặt âm trầm, ngón tay gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn:
“Nói. Ai sai ngươi làm việc này?”
Nha hoàn nức nở, trán đập xuống nền gạch đến chảy m.á.u:
“Điện hạ bớt giận! Là... là người của phủ Quận chúa mua chuộc nô tỳ.”
“Họ bảo nô tỳ lén đặt chiếc trâm này vào phòng Tô nương t.ử.”
“Ngày mai, họ sẽ dẫn người tới bắt quả tang, vu cho nàng tội tư thông với nam nhân.”
“Lục đại nhân sẽ lấy cớ này để ép nàng giao ra A Noãn và danh chính ngôn thuận giành quyền nuôi con.”
Phúc bá đứng bên cạnh, tức giận đến mức râu tóc dựng ngược:
“Thật là độc ác! Vương gia, để lão nô sai người đem ả này đi xử lý...”
“Không cần.”
Tiêu Cẩn Uyên nâng mắt, thần sắc lạnh lùng:
“Giữ ả lại. Ả là nhân chứng sống.”
Khi ta bước vào thư phòng, Tiêu Cẩn Uyên đang lật xem chiếc trâm ngọc bích kia.
Hắn nhìn ta, giọng nói trầm thấp đầy vẻ quan tâm:
“Chuyện này bổn vương có thể âm thầm xử lý. Người của phủ Quận chúa, ta sẽ tự có cách khiến họ câm miệng.”
Ta nhìn chiếc trâm ngọc trên bàn, lắc đầu:
“Điện hạ, ta muốn đưa vụ việc này ra công đường.”
Tiêu Cẩn Uyên nhíu mày:
“Đưa ra công đường? Ngươi có biết danh tiết của nữ t.ử một khi bị đem ra bàn tán trước bàn dân thiên hạ sẽ ra sao không?”
Ta đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn hắn:
“Nô tỳ biết. Nhưng nếu âm thầm giải quyết, Lục Minh Châu sẽ mãi mãi không chịu ký vào hòa ly thư.”
“Hắn sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn bẩn thỉu để bôi nhọ ta, ép ta phải quay về làm thiếp.”
“Chỉ có đưa ra công đường Kinh Triệu phủ, phơi bày mọi việc dưới ánh mặt trời, ta mới có thể danh chính ngôn thuận hòa ly và bảo vệ danh dự của mình.”
Ta không muốn mãi mãi trốn dưới đôi cánh của hắn.
Hắn nhìn ta rất lâu, dường như đang đ.á.n.h giá lại dũng khí của người phụ nữ trước mặt.
Cuối cùng, hắn chậm rãi gật đầu:
“Được, bổn vương đồng ý với ngươi.”
Để chuẩn bị lên công đường để hoà ly, ta bắt đầu tự mình đi thu thập chứng cứ.
Ta cùng Phúc bá đi khắp kinh thành suốt hai ngày trời.
Ta tìm đến hiệu cầm đồ cũ ở phố phía Nam, chuộc lại tờ giấy thế chấp ba mẫu ruộng t.h.u.ố.c ở quê.
Tờ giấy ố vàng có chữ ký và dấu vân tay rõ ràng của Lục Minh Châu.
Ta tìm đến ngôi nhà thuê cũ, xin thím Trương viết một tờ giấy làm chứng về cuộc tranh cãi đêm đông.
Ta lục lại đống thư từ cũ rách nát mà Lục Minh Châu từng gửi về từ thư viện trước khi thi cử.
Trong thư, hắn viết rõ ràng từng chữ cảm ơn sự hy sinh của ta, hứa hẹn sẽ đền đáp công ơn nuôi ăn học.
Tất cả những thứ này là bằng chứng thép.
Nó chứng minh ta không hề tự ý bỏ nhà đi theo nam nhân, mà chính hắn là kẻ bội bạc, vong ân phụ nghĩa, ép vợ làm thiếp.
Bàn tay ta siết c.h.ặ.t những tờ giấy chứng cứ, lòng tràn đầy quyết tâm.
Lần này, ta sẽ tự mình đòi lại công lý.
Giữa trưa, tại Hàn Lâm viện đông đúc quan viên qua lại.
Một nhóm quan sai của Kinh Triệu phủ rầm rập bước vào, tay cầm lệnh triệu màu đỏ tươi.
Quan sai đứng trước mặt Lục Minh Châu, giọng nói vang dội khắp đại sảnh:
“Lục đại nhân, có phụ nhân Tô Vãn Đường kiện ngài tội phụ bạc, mưu toan ép thê làm thiếp và vu khống danh tiết.”
“Mời ngài lập tức đến Kinh Triệu phủ.”
Đồng liêu chung quanh lập tức dừng b.út, đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về phía hắn.
Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt:
“Ôi chao, Trạng nguyên lang mới đỗ lại là kẻ phụ bạc vợ tào khang sao?”
“Nghe nói hắn còn muốn cưới Quận chúa làm chính thê, ép vợ cũ xuống làm thiếp đấy.”
Lục Minh Châu mặt mày xám ngoét, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì nhục nhã.
Cái thanh danh thanh cao, tự phụ mà hắn cố công vun đắp bấy lâu nay bỗng chốc rạn nứt từng mảng lớn trước mắt mọi người.
Hắn nghiến răng nhận lấy tờ lệnh, tức giận đến mức run rẩy cả người.
Công đường Kinh Triệu phủ chật kín dân chúng hiếu kỳ đứng xem bên ngoài hàng rào gỗ.
Quan phủ đập mạnh kinh đường mộc:
“Tô thị, ngươi kiện phu quân Lục Minh Châu tội danh gì, mau khai rõ!”
Ta đứng giữa công đường, hành lễ xong, dõng dạc:
“Dân phụ kiện Lục Minh Châu vong ân phụ nghĩa, bất chấp thề ước, mưu toan cưới Quận chúa làm chính thê và ép dân phụ làm thiếp.”
Lục Minh Châu đứng bên cạnh, lập tức lớn giọng phủ nhận:
“Hoang đường! Tô thị tự ý mang con bỏ trốn khỏi phu gia, không giữ đạo làm vợ!”
“Ta là Trạng nguyên triều đình, làm sao có thể làm ra chuyện ép thê làm thiếp vô lý như thế?”
Hắn nhìn ta đầy giễu cợt, đinh ninh rằng chuyện trong nhà không có người ngoài làm chứng, ta sẽ không thể chứng minh được gì.
Hắn lớn tiếng bảo quan phủ:
“Chuyện cưới Quận chúa chỉ là lời đồn đại bên ngoài, hạ quan chưa từng chính miệng nói ra với nàng ta!”
Hắn tự tin mình có thể chối bay chối biến tất cả.
“Bản quan có nhân chứng!” Ta lớn tiếng cắt ngang lời hắn.
Cửa công đường mở ra.
Thím Trương bước vào, quỳ sụp xuống đất:
“Thảo dân Trương thị, xin làm chứng. Đêm đỗ Trạng nguyên, thảo dân đứng ngoài cửa nghe rõ Lục đại nhân nói muốn cưới Quận chúa làm chính thê, ép Tô nương t.ử làm quý thiếp!”
Lục Minh Châu sắc mặt biến đổi, định phản bác thì nha hoàn bị bắt ở Tây viện cũng được giải lên.
Ả nha hoàn khóc lóc t.h.ả.m thiết, khai ra toàn bộ:
“Bẩm quan lớn, là người của phủ Quận chúa mua chuộc nô tỳ, muốn dùng chiếc trâm nam t.ử này để vu khống Tô nương t.ử tư thông, giúp Lục đại nhân cướp lại con gái!”
Dân chúng bên ngoài xôn xao bàn tán phẫn nộ:
“Thật là một đôi nam cặn bã nữ độc ác!”
“Vì vinh hoa phú quý mà không từ thủ đoạn!”
Lục Minh Châu run rẩy nhìn chiếc trâm ngọc bích dâng lên làm tang vật.
Hắn nhận ra đó quả thực là kế hoạch của Triệu Ngưng Sương, nhưng nàng ta lại tự ý hành động mà không hề báo trước cho hắn một câu, đẩy hắn vào thế bí.
“Bản vương cũng có thể làm chứng.”
Một giọng nói trầm ấm, đầy uy nghiêm vang lên từ phía cửa hông công đường.
Tiêu Cẩn Uyên sải bước đi vào, huyền y lướt nhẹ trên nền đất.
Kinh Triệu phủ doãn giật mình, vội vàng bước xuống khỏi công đường, quỳ rạp xuống đất hành lễ:
“Hạ quan bái kiến Nhiếp Chính Vương điện hạ!”
Dân chúng chung quanh cũng đồng loạt quỳ sụp xuống.
Tiêu Cẩn Uyên phất tay ra hiệu bình thân, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua người Lục Minh Châu đang sợ hãi đến mức nhũn cả chân.
Hắn nhìn quan phủ, chậm rãi nói:
“Hôm đó tại thiên sảnh vương phủ, chính tai bổn vương nghe thấy Lục Minh Châu thừa nhận muốn cưới Quận chúa làm chính thê, giữ Tô nương t.ử lại làm thiếp.”
Hắn dừng lại một chút, giọng nói lạnh lùng nhưng rạch ròi:
“Bổn vương đến đây hôm nay với tư cách là một nhân chứng nhìn thấy sự việc, quan phủ cứ theo luật pháp Đại Tề mà xét xử, không cần nể mặt vương phủ.”
Hắn không dùng quyền thế để ép quan phủ phán quyết, nhưng sự xuất hiện của vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ đã là một gáo nước lạnh dập tắt mọi hy vọng chối tội của Lục Minh Châu.
Lục Minh Châu biết mình đã hoàn toàn thất thế trong vụ việc hòa ly.
Thanh danh của hắn trong quan trường coi như đã bị hủy hoại một nửa.
