Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi - 8

Cập nhật lúc: 17/07/2026 10:03

Ngay khoảnh khắc ngón tay ta chạm vào đế chén, Triệu Ngưng Sương đột ngột hất mạnh tay áo gấm.

“Xoảng!”

Chén trà nóng đổ ập hoàn toàn lên mu bàn tay ta, nước sôi dội thẳng vào da thịt.

Mảnh sứ vỡ vụn dưới đất, nước trà nóng hổi bốc khói nghi ngút.

“A!”

A Noãn sợ hãi hét lên một tiếng nhỏ, vội vàng lao tới ôm lấy chân ta.

Mu bàn tay ta lập tức đỏ rộp lên, đau rát thấu xương.

Triệu Ngưng Sương đập mạnh bàn, đứng bật dậy quát lớn:

“Ả tiện tỳ hèn mọn! Dâng trà cũng vụng về như thế, suýt chút nữa làm bỏng bổn quận chúa!”

Ma ma bên cạnh nàng ta lập tức phụ họa, xông lên chỉ thẳng vào mặt ta:

“Đồ thôn dã đúng là không có quy củ! Còn không mau quỳ xuống nhận tội với Quận chúa!”

Ta đứng thẳng lưng, tay trái ôm c.h.ặ.t lấy mu bàn tay phải đang bỏng rát.

Ta nhìn thẳng vào khuôn mặt kiêu ngạo của Triệu Ngưng Sương.

Ta không quỳ, cũng không khóc lóc sợ hãi.

Ta khom người hành lễ theo đúng lễ nghi, giọng nói rõ ràng, bình tĩnh:

“Quận chúa bớt giận.”

“Nô tỳ thân phận thấp, nhưng đúng sai không vì thân phận mà đổi.”

“Vừa rồi chén trà đổ là do Quận chúa vô tình hay cố ý gạt tay áo, người có mắt đều nhìn thấy.”

“Nô tỳ không phạm lỗi, tuyệt đối không quỳ nhận tội vô căn cứ.”

Triệu Ngưng Sương tức giận đến mức mặt mày tái mét:

“Ngươi dám cãi bướng? Người đâu, vả miệng ả tiện tỳ này cho ta!”

Hai thị vệ của phủ Quận chúa định xông lên.

A Noãn khóc nấc lên, con bé dang hai tay nhỏ xíu che chắn trước người ta.

Con bé dùng giọng nói ngọng nghịu nhưng vô cùng rõ ràng hét lớn:

“Không được đ.á.n.h mẫu thân ta!”

“Là người xấu xa tự hất chén trà! A Noãn nhìn thấy rõ ràng!”

“Mẫu thân A Noãn không có sai!”

Triệu Ngưng Sương nghe thấy một đứa con nít hai tuổi rưỡi dám chỉ tay vào mặt mình gọi là “xấu xa”, cơn giận dữ lập tức bùng nổ.

Nàng ta chỉ tay vào A Noãn, giọng rít qua kẽ răng:

“Đồ con hoang không có giáo dưỡng! Lôi con nhóc này ra ngoài, đ.á.n.h mười gậy cho ta!”

Ma ma phủ Quận chúa hung tợn xông tới, định giật lấy A Noãn từ tay ta.

Ta ôm c.h.ặ.t con gái vào lòng, ánh mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ căm phẫn tột cùng.

A Noãn khóc thét lên vì sợ hãi, nhưng hai bàn tay nhỏ bé vẫn siết c.h.ặ.t lấy cổ áo ta không buông.

“Ai cho phép ngươi động vào người của vương phủ?”

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng tuyết từ ngoài cửa truyền vào.

Tiêu Cẩn Uyên sải bước đi vào chính sảnh, quanh thân tỏa ra luồng sát khí áp bức cực kỳ đáng sợ.

Phúc bá và mười thị vệ vương phủ rầm rập đi sau hắn.

Triệu Ngưng Sương giật mình, vội vàng thu lại vẻ hung tợn, nũng nịu gọi:

“Dưỡng phụ! Ngài đến đúng lúc lắm, ả nhũ mẫu này dâng trà vụng về làm bỏng con, đứa con hoang kia còn dám sỉ nhục con!”

Tiêu Cẩn Uyên không nhìn nàng ta.

Hắn đi tới trước mặt ta, liếc nhìn mu bàn tay đang đỏ rộp và vệt m.á.u rỉ ra ở cổ ta từ tối qua.

Hắn xoay người, ngồi xuống ghế chủ tọa, giọng nói lạnh tanh:

“Phúc bá, mang chén trà vỡ lên đây.”

Phúc bá vội vàng nhặt các mảnh sứ vỡ và quan sát vệt nước trà loang lổ trên nền đất.

Tiêu Cẩn Uyên nhàn nhạt mở miệng:

“Vệt nước trà đổ hoàn toàn về phía Tô nương t.ử, mảnh vỡ cũng văng về hướng ngược lại.”

“Nếu là nàng ta vụng về làm đổ, hướng nước đổ phải hướng về phía ngươi.”

Hắn ngước mắt nhìn Triệu Ngưng Sương, ánh mắt sắc bén như d.a.o cạo:

“Hơn nữa, Tô nương t.ử đứng cách ngươi ba bước chân, vị trí ngồi của ngươi lại lệch về phía bên phải.”

“Triệu Ngưng Sương, ngươi giải thích thế nào về việc vệt nước trà lại hất thẳng vào tay nàng ta?”

Hắn không thiên vị vô căn cứ, mà dùng chứng cứ thực tế để vạch trần lời nói dối của nàng ta ngay tại chỗ.

Triệu Ngưng Sương sắc mặt trắng bệch, cứng họng không nói được lời nào.

Tiêu Cẩn Uyên gõ ngón tay xuống bàn, thanh âm gằn mạnh:

“Xin lỗi.”

Triệu Ngưng Sương ngẩn người, lắp bắp:

“Dưỡng phụ... ngài bảo con xin lỗi ả tiện tỳ này?”

“Bổn vương bảo ngươi xin lỗi đứa nhỏ.” Tiêu Cẩn Uyên lạnh lùng cắt ngang, “Ngươi đường đường là Quận chúa, lại ở trong phủ của ta đòi đ.á.n.h đập một đứa trẻ hai tuổi.”

“Xin lỗi A Noãn ngay lập tức.”

Triệu Ngưng Sương cảm thấy một nỗi nhục nhã cực lớn chưa từng có.

Nàng ta nhìn chằm chằm vào đứa bé A Noãn đang sợ hãi nép sau lưng ta.

Dưới áp lực nghẹt thở từ ánh mắt của Tiêu Cẩn Uyên, nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u, run rẩy thốt ra vài chữ qua kẽ răng:

“Là... là bản quận chúa lỡ tay. Xin lỗi.”

Nói xong, nàng ta giậm chân một cái thật mạnh, quay người bỏ chạy ra ngoài như một trò hề.

Triệu Ngưng Sương vừa chạy ra đến cửa chính sảnh, đột ngột quay đầu lại, uất ức khóc lớn:

“Dưỡng phụ! Ngài vì một ả nhũ mẫu hèn mọn mà làm con mất mặt trước bao nhiêu người sao?”

“Con mới là dưỡng nữ của hoàng tộc, mới là người nhà của ngài!”

Tiêu Cẩn Uyên đứng dậy, chắp tay sau lưng, giọng nói không chút hơi ấm:

“Ngươi chỉ là dưỡng nữ trên danh nghĩa của hoàng thất để bang giao, không phải người nhà của bổn vương.”

“Nhiếp Chính Vương phủ này không phải nơi để ngươi đến làm loạn.”

“Hôm nay bổn vương niệm tình cũ không truy cứu, lần sau nếu còn dám bước chân vào đây gây sự, bổn vương sẽ tước bỏ phong hiệu Quận chúa của ngươi.”

Triệu Ngưng Sương chấn động kịch liệt.

Nàng ta nhìn sâu vào mắt Tiêu Cẩn Uyên, nhận ra sự lạnh lùng tột cùng của hắn không hề có chút đùa giỡn.

Nàng ta cũng nhận ra, người phụ nữ mặc y phục vải thô Tô Vãn Đường kia, đối với dưỡng phụ của mình, tuyệt đối không đơn thuần là một hạ nhân bình thường.

Nỗi ghen ghét và hận thù trong lòng nàng ta lập tức bùng lên dữ dội.

Sau khi Triệu Ngưng Sương rời đi, Tiêu Cẩn Uyên bảo Phúc bá dắt A Noãn đi chơi.

Hắn dẫn ta vào phòng t.h.u.ố.c nhỏ phía sau Thanh Trúc viện.

Hắn lấy ra một hộp t.h.u.ố.c mỡ màu xanh ngọc bích từ trên tủ d.ư.ợ.c liệu, mở nắp ra.

Mùi hương thảo d.ư.ợ.c mát lạnh lập tức lan tỏa.

Hắn nắm lấy cổ tay ta, định tự tay bôi t.h.u.ố.c lên mu bàn tay đang rộp đỏ của ta.

Ta giật mình, vội vàng rụt tay lại:

“Điện hạ, thân phận ta thấp kém, tự mình bôi t.h.u.ố.c là được rồi, không dám phiền đến ngài.”

Tiêu Cẩn Uyên không buông tay, lực tay hắn giữ c.h.ặ.t lấy các ngón tay ta, giọng nói trầm thấp đầy bá đạo:

“Ngươi là đại phu của bổn vương.”

“Tay của ngươi có nhiệm vụ châm cứu cứu mạng ta, không thể để lại sẹo hay bị thương tổn.”

Hắn cúi đầu, dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng thoa lớp t.h.u.ố.c mỡ mát rượi lên vết bỏng của ta.

Động tác của hắn cực kỳ nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như thể đang nâng niu một món bảo vật trân quý nhất thế gian.

Đây là lần đầu tiên hắn công khai thừa nhận vai trò đặc biệt và tầm quan trọng của ta đối với hắn trước mặt mọi người.

Thoa t.h.u.ố.c xong, ta khẽ rút tay lại, cúi đầu tạ ơn:

“Đa tạ điện hạ đã che chở cho mẹ con ta hôm nay.”

Tiêu Cẩn Uyên sải bước ra ngoài hành lang, tuyết lại bắt đầu lướt thướt rơi ngoài sân.

Hắn đứng dưới hiên nhà, bóng lưng cao lớn như một ngọn núi vững chãi chắn gió che mưa cho ta.

Hắn không quay đầu lại, giọng nói nhàn nhạt truyền vào tai ta:

“Bổn vương không cứu ngươi vì thương hại, càng không vì tư vị cá nhân.”

“Chỉ vì ngươi không sai.”

Hắn nghiêng đầu, góc nghiêng khuôn mặt tuấn tú dưới làn tuyết rơi trông vô cùng kiên định:

“Trong vương phủ này, chỉ cần ngươi giữ được lẽ phải, giữ được lòng tự trọng của mình.”

“Bổn vương sẽ cho ngươi đủ sức đứng thẳng lưng trước bất kỳ ai.”

Lời hứa của hắn tuy ngắn gọn, lạnh lùng nhưng lại mang đến cho ta một cảm giác an toàn và được tôn trọng thật sự mà ta chưa từng có được suốt ba năm qua ở bên cạnh Lục Minh Châu.

Lòng ta khẽ gợn sóng, một cảm xúc ấm áp khó tả len lỏi khắp l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cùng lúc đó, chiếc xe ngựa lộng lẫy của Triệu Ngưng Sương đang chạy nhanh trên đường phố kinh thành.

Bên trong xe, Triệu Ngưng Sương tức giận đập phá mọi đồ đạc, khuôn mặt vặn vẹo vì thù hận:

“Tô Vãn Đường! Ả tiện tỳ kia! Ta phải băm vằm ả ra làm trăm mảnh mới hả giận!”

Ma ma thân cận ghé sát tai nàng ta, hiến kế đầy hiểm độc:

“Quận chúa bớt giận. Chúng ta không thể động vào ả ở trong Vương phủ, nhưng có thể ép ả phải tự mình cút ra ngoài.”

“Lục Minh Châu là phu quân của ả trên danh nghĩa. Chúng ta hãy ép hắn lập tức lên công đường đòi lại con gái và buộc Tô Vãn Đường phải quay về phủ Trạng nguyên chịu phạt.”

Mắt Triệu Ngưng Sương lóe lên tia sáng độc địa:

“Ý ngươi là gì?”

Ma ma cười lạnh:

“Nô tỳ sẽ sai người mua chuộc một nha hoàn trong Tây viện, lén đặt một chiếc trâm cài của nam nhân vào phòng của Tô Vãn Đường.”

“Đến lúc đó, chúng ta vu khống ả tội tư thông với nam nhân trong Vương phủ, làm bẩn danh tiết gia phong.”

“Nhiếp Chính Vương điện hạ dù có muốn bảo vệ ả, cũng không thể dung túng cho một phụ nhân lăng loàn trốn chồng làm bậy ngay trong phủ của mình!”

Triệu Ngưng Sương bật cười đầy đắc thắng:

“Được! Làm ngay cho ta! Ta muốn xem ả đứng thẳng lưng thế nào khi bị vạn người phỉ nhổ!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.