Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 10
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:54
Chương 10: Giải tán hậu cung
Máu trên thềm điện đã được gột rửa sạch sẽ.
Mùi trầm hương thanh khiết thay thế cho mùi m.á.u tanh nồng của đêm binh biến.
Kinh thành Đại Yến sau cơn bão lớn rốt cuộc cũng tìm lại được sự bình yên vốn có. Tiêu Kính Thành đã đền tội, Khương Úc sống không bằng c.h.ế.t trong ngục tối, tiền triều và hậu cung thanh lọc toàn bộ.
Quyền lực hoàn toàn tập trung vào tay một người.
Hôm nay, triều hội đầu tiên sau đại loạn được tổ chức.
Văn võ bá quan quỳ rạp dưới điện, ai nấy đều run rẩy, không một ai dám ho he nửa lời. Họ biết, vị hoàng đế ngồi trên ngai vàng kia là một con quỷ dữ thực sự, một bạo quân không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào có dã tâm phản kháng.
Tiêu Kính Hoằng ngồi trên ngai vàng, long bào đen thêu rồng vàng lẫm liệt, đôi mắt hắc yến quét qua đám đại thần phía dưới, thanh âm trầm thấp dứt khoát vang vọng khắp đại điện:
"Hôm nay, trẫm có một việc muốn tuyên bố."
Chàng ngừng một chút, ánh mắt lóe lên tia kiên định tuyệt đối:
"Hậu cung Đại Yến kể từ ngày hôm nay sẽ chính thức giải tán. Toàn bộ phi tần không có con cái đều được ban thưởng bạc vàng, tùy ý rời cung gả chồng, hoàng gia không can thiệp. Từ nay về sau, trẫm sẽ phế bỏ chế độ tuyển tú, lục cung vô phi."
Lời vừa thốt ra, cả đại điện lập tức chấn động dữ dội.
Sự im lặng của triều đình bị xé rách bởi những tiếng xầm xì kinh hoàng. Giải tán hậu cung? Phế bỏ tuyển tú? Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử Đại Yến, thậm chí chưa từng có ở bất kỳ triều đại nào.
"Bệ hạ! Không thể được!" Thừa tướng mới nhậm chức lập tức bước lên, quỳ sụp xuống đất, giọng điệu khẩn thiết, "Hậu cung là để khai chi tán diệp cho hoàng tộc, liên quan đến vận mệnh của giang sơn xã tắc! Bệ hạ độc sủng một mình Phu nhân đã là trái với quy củ tổ tông, nay lại vì nàng ấy mà giải tán hậu cung, triều thần và thiên hạ sẽ nhìn người bằng ánh mắt gì?"
"Xin Bệ hạ thu hồi thành mệnh! Không thể vì một nữ nhân mà làm loạn tổ chế!" Các quan viên phe bảo thủ nhao nhao quỳ xuống, dập đầu liên tục, tiếng phản đối vang lên như triều dâng.
Họ dùng đại nghĩa quốc gia, dùng quy củ tổ tông để ép Tiêu Kính Hoằng phải khuất phục. Họ tưởng rằng, dưới áp lực của toàn bộ triều đình, vị hoàng đế này sẽ phải nhượng bộ một lần.
Nhưng họ đã quên, Tiêu Kính Hoằng là ai.
Rầm!
Tiêu Kính Hoằng bất ngờ đứng bật dậy, một tay đập mạnh xuống thành ghế rồng, tiếng động trầm đục khiến vách điện cũng phải run rẩy. Sát khí quen thuộc lại bừng lên trong đôi mắt hắc yến của chàng, quét qua đám quần thần đang quỳ rạp phía dưới:
"Quy củ tổ tông? Tổ chế?" Chàng cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự tàn nhẫn và khinh miệt tột cùng, "Khi Tiêu Kính Thành mang quân bao vây hoàng cung, quy củ tổ tông của các ngươi ở đâu? Khi tàn dư Thẩm gia hạ độc hại trẫm, đại nghĩa quốc gia của các ngươi ở đâu?"
Chàng bước từng bước xuống bậc thềm rồng, chiến bào lay động, khí thế bức người đến mức khiến những kẻ quỳ gần nhất phải nín thở vì sợ hãi:
"Giang sơn này là do một tay trẫm mặc giáp cầm đao, đẫm m.á.u ngoài sa trường đ.á.n.h xuống. Trẫm ngồi trên vị trí này, không cần các ngươi dạy trẫm phải yêu ai, càng không cần hậu cung của các ngươi để làm cảnh!"
"Kẻ nào còn dám dâng sớ phản đối, cởi mũ cánh chuồn, cút về vườn cho trẫm. Nếu không muốn về vườn, trẫm không ngại cho các ngươi vào ngục tối bầu bạn với Khương Úc!"
Câu nói sắc bén, bá đạo tột cùng ấy đóng đinh toàn bộ triều thần tại chỗ.
Không một ai dám ho he nửa lời.
Sự sảng khoái và kiêu ngạo của hoàng quyền hiển hiện rõ ràng. Chàng dùng sức mạnh tuyệt đối để đập tan mọi hủ tục, dùng cả giang sơn Đại Yến làm sính lễ để hoàn thành lời hứa độc sủng dành cho người con gái chàng yêu.
Ta đứng sau bức rèm che của trắc điện, lẳng lặng lắng nghe từng chữ chàng thốt ra, khóe môi khẽ cong lên một độ cong ngọt ngào.
Kiếp trước, ta sợ hãi quyền lực của chàng, trốn chạy sự điên cuồng của chàng.
Kiếp này, quyền lực ấy lại biến thành bức tường thành kiên cố nhất, che chở mẹ con ta khỏi mọi giông bão nhân gian.
"Truyền chỉ của trẫm." Tiêu Kính Hoằng quay lưng, hướng thẳng về phía trắc điện, giọng nói vang dội, "Chuẩn bị Phong hậu đại điển. Ngày mai, trẫm sẽ chính thức sắc phong Mặc Vân Khanh làm Hoàng hậu duy nhất của Đại Yến."
Ngày hôm sau, trời cao trong xanh không một gợn mây.
Hoàng cung Đại Yến ngập trong sắc đỏ rực rỡ và vàng kim quý phái.
Ta mặc chiếc phượng bào lộng lẫy thêu chín con rồng phượng bằng chỉ vàng, đầu đội mũ phượng khảm trân bảo nặng nề, từng bước một bước lên những bậc thềm đá dài dẫn lên Điện Kim Loan.
Từng tiếng hô hoán "Hoàng hậu nương nương vạn tuế" của hàng vạn cung nhân, binh lính vang vọng thấu trời xanh.
Tiêu Kính Hoằng đứng ở đỉnh cao của bậc thềm rồng, chàng đã thay một bộ long bào chính thống, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy bóng hình ta đang tiến lại gần. Sự chiếm hữu và nuông chiều trong mắt chàng không hề giảm bớt, ngược lại càng thêm thâm trầm, sâu sắc.
Chàng chủ động bước xuống vài bậc thềm, vươn bàn tay to lớn, ấm áp ra đón lấy bàn tay gầy gò của ta.
Hai bàn tay đan c.h.ặ.t vào nhau, không một kẽ hở.
Ta nhìn chàng, nhìn vị bạo quân đã vì ta mà điên cuồng, vì ta mà tắm m.á.u kinh thành, giờ đây lại dịu dàng mỉm cười trước mặt ta.
"Khanh Khanh, nàng rốt cuộc cũng là Hoàng hậu của trẫm." Chàng thì thầm, giọng nói chỉ có hai người nghe thấy.
Ta mỉm cười, cùng chàng sánh vai bước lên vị trí cao nhất của thiên hạ, quay người nhìn xuống giang sơn Đại Yến rộng lớn dưới chân:
"Bệ hạ, thần thiếp sẽ cùng người canh giữ giang sơn này."
Mặc Vân Khanh ta, kiếp trước là trò cười của kinh thành, kiếp này bước ra từ địa ngục, chính thức trở thành nữ chủ nhân duy nhất của hậu cung Đại Yến, độc sủng vạn năm.
