Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 9

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:54

Chương 9: Tắm m.á.u kinh thành

Mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên theo từng cơn gió lạnh.

Tiếng thét g.i.ế.c ch.óc ngoài tường thành rầm rộ như muốn x.é to.ạc màn đêm u tối của cung đình Đại Yến.

Phản quân đến rồi.

Tiêu Kính Thành mang theo ba vạn giáp binh, câu kết với tàn dư của Hầu phủ, vây khốn hoàng cung c.h.ặ.t như nêm cối.

Gã bị ta đ.â.m một d.a.o ở chương trước, giờ đây l.ồ.ng n.g.ự.c quấn băng vải đẫm m.á.u, gương mặt vặn vẹo đầy dã tâm bừng bừng đứng dưới chân thành.

Bên cạnh gã là Khương Úc.

Tên tra nam cựu Hầu gia bị thiến kiếp này, bò ra từ đại lao, toàn thân rách rưới nhưng đôi mắt đầy sự điên cuồng và hận thù oán hận. Hắn muốn nhìn ta c.h.ế.t, muốn nhìn thấy đứa con của ta bị giẫm nát dưới móng ngựa chiến.

Ta đứng trên tường thành cao v.út.

Gió đêm thổi tung mái tóc dài và tà áo choàng phượng màu đỏ thẫm của ta.

Trong vòng tay gầy gò, ta ôm c.h.ặ.t lấy đứa con trai vừa mới chào đời chưa đầy tháng. Đứa trẻ ngủ rất ngoan, không hề khóc lóc, dường như nó cũng cảm nhận được huyết thống kiên cường của dòng m.á.u Mặc gia đang chảy trong cơ thể.

Thanh Hoàng quỳ bên cạnh ta, khóc không thành tiếng: "Phu nhân, thủ vệ trắc điện sắp không chống đỡ nổi nữa rồi... Chúng ta trốn thôi!"

Trốn?

Còn có thể trốn đi đâu?

Sau lưng ta là hoàng cung Đại Yến, là Tiêu Kính Hoằng đang nằm hôn mê sâu trên giường rồng.

Kiếp trước, ta trốn chạy cả đời, cuối cùng chỉ đổi lại một chén t.h.u.ố.c độc đoạn trường từ chính trượng phu của mình.

Kiếp này, ta thà đứng ở nơi cao nhất, ôm con t.ử chiến, chứ tuyệt đối không bao giờ quay lưng cúi đầu trước kẻ thù một lần nào nữa.

"Mặc Vân Khanh!" Tiêu Kính Thành ở dưới thành hét lớn, giọng gã khàn đặc vì vết thương và d.ụ.c vọng điên cuồng, "Tiêu Kính Hoằng đã c.h.ế.t rồi! Ngự y nói độc 'Tịch Diệt' không có t.h.u.ố.c giải! Nàng ôm đứa con hoang đó nhảy xuống đây, bản vương vẫn giữ lời hứa phong nàng làm Hậu!"

Khương Úc bên cạnh cũng cười lên sằng sặc, tiếng cười như tiếng quỷ khóc sói hoang giữa đêm giông bão:

"Ả tiện nhân kia! Ngươi hại ta mất tước vị, hại ta đoạn t.ử tuyệt tôn! Hôm nay phủ Vĩnh An Hầu ta muốn ngươi và huyết thống của tên bạo quân kia phải nợ m.á.u trả bằng m.á.u!"

Ta đứng trên bờ thành nhìn xuống hai kẻ t.h.ả.m hại kia, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo, sắc bén.

Ta không thèm trả lời.

Sự im lặng của một nữ cường đứng trước bờ vực sinh t.ử chính là sự khinh bỉ tột cùng dành cho bọn phản tặc.

Ta rút thanh đoản đao vẫn còn dính m.á.u của Tiêu Kính Thành ra, ánh thép lạnh lẽo rạch ngang bóng đêm.

Nếu cửa cung bị phá, ta sẽ tự tay kết liễu ả bà đỡ, kết liễu những kẻ phản bội, rồi cùng con trai nhảy xuống tháp thành này. Mặc Vân Khanh ta, c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t trong tư thế của một bậc phụ mẫu chính thống, chứ không làm tù binh cho lũ nghịch tặc.

"Bắn tên cho ta! Đánh gãy hai chân ả, giữ lại mạng cho bản vương!" Tiêu Kính Thành nổi điên ra lệnh.

Hàng vạn mũi tên tẩm dầu lửa bốc cháy ngùn ngụt chuẩn bị giương lên phóng về phía ta.

Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy.

Đùng!

Một tiếng nổ lớn vang dội từ phía sau lưng quân đội của Tiêu Kính Thành.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Ánh đuốc sáng rực cả một góc trời kinh thành, nhuộm đỏ những bức tường thành xám xịt.

Tiếng tù và báo hiệu hành quân quen thuộc của quân đội biên cương Đại Yến vang lên, trầm hùng, áp đảo hoàn toàn tiếng gào thét của phản quân.

Một bóng người cao lớn, mặc chiến giáp hắc thiết, khoác áo choàng đen thêu rồng vàng lướt qua màn sương mù dày đặc, cưỡi trên con hắc mã chiến vĩ đại bước ra.

Thanh bảo kiếm trong tay chàng rỉ ra hàn quang thấu xương.

Tiêu Kính Hoằng.

Chàng không hề hôn mê.

Gương mặt chàng hồng nhuận, đôi mắt hắc yến sắc lạnh như chim ưng nhìn chằm chằm vào Tiêu Kính Thành và Khương Úc, hoàn toàn không có một chút dáng vẻ của kẻ trúng độc sâu sắc sắp c.h.ế.t.

"Ngươi... Ngươi chưa c.h.ế.t?!" Tiêu Kính Thành kinh hoàng trợn tròn mắt, suýt chút nữa ngã nhào khỏi lưng ngựa, "Ngự y nói ngươi đã trúng độc 'Tịch Diệt'..."

Tiêu Kính Hoằng cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn vô biên của một vị đế vương quyền mưu tột đỉnh:

"Nếu trẫm không giả vờ trúng độc, làm sao dụ được con cáo già âm hiểm như ngươi lộ diện? Làm sao nhổ tận gốc toàn bộ thế lực phản loạn ẩn giấu trong triều đình suốt ba năm qua?"

Hóa ra, mọi chuyện chỉ là một cái bẫy.

Một cái bẫy hoàn mỹ do Tiêu Kính Hoằng giăng ra, dùng chính mạng sống của mình làm mồi nhử để thanh trừng toàn bộ chướng ngại cuối cùng cho mẹ con ta. Chàng biết Tiêu Kính Thành có dã tâm mưu nghịch, chàng biết hậu cung và tiền triều vẫn còn tàn dư, nên chàng dứt khoát tương kế tựu kế.

"Khanh Khanh, nàng chịu khổ rồi." Tiêu Kính Hoằng ngước đầu nhìn lên tường thành, ánh mắt chàng khi nhìn thấy ta bỗng chốc trở nên mềm mại, chứa đựng sự nuông chiều và lòng xót xa vô hạn.

Nhưng khi chàng quay đầu nhìn lại phản quân, ánh mắt ấy lập tức biến thành địa ngục trần gian.

"Truyền lệnh của trẫm, g.i.ế.c không tha!" Chàng vung kiếm chỉ thẳng về phía trước.

Mười vạn đại quân tinh nhuệ phục kích sẵn từ lâu lao ra như triều cường vũ bão, bao vây c.h.ặ.t chẽ ba vạn phản quân của Tiêu Kính Thành vào giữa.

Một cuộc tắm m.á.u kinh hoàng chính thức diễn ra ngay tại quảng trường trước hoàng cung.

Tiếng binh khí va chạm, tiếng thịt da bị xé rách, tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của phản quân vang vọng khắp kinh thành mùa mưa. Máu tươi chảy thành dòng, nhuộm đỏ những bậc thềm đá, hòa lẫn vào nước mưa lạnh giá.

Ta đứng trên cao, lẳng lặng chứng kiến màn thanh trừng đẫm m.á.u này, trong lòng không có một chút sợ hãi, chỉ có cảm giác sảng khoái khôn tả của kẻ chiến thắng.

Tiêu Kính Thành điên cuồng chống cự, gã muốn lao về phía cửa cung nhưng đã bị Tiêu Kính Hoằng chặn đứng.

Chỉ trong vòng ba chiêu, thanh bảo kiếm của Hoàng đế đã chuẩn xác đ.â.m xuyên qua bả vai gã, hất văng gã xuống đất. Tiêu Kính Hoằng không một chút do dự, vung kiếm dứt khoát c.h.é.m bay đầu Lục hoàng t.ử Tiêu Kính Thành ngay trước ba quân tướng sĩ.

Cái đầu lăn lông lốc dưới vũng m.á.u, đôi mắt vẫn trợn trừng đầy sự không cam lòng và tuyệt vọng.

Phản quân thấy thủ lĩnh đã c.h.ế.t, nhao nhao buông binh khí quỳ sụp xuống xin tha mạng.

Trận binh biến kết thúc.

Khương Úc lúc này đã triệt để phế thải, hắn bò rạp dưới đất, cố gắng lẩn trốn vào đống x.á.c c.h.ế.t để tìm đường thoát thân nhưng bị hai tên thị vệ cấm vệ quân thô bạo tóm lấy cổ áo, lôi xềnh xệch đến trước cổng thành.

Cửa cung mở rộng.

Tiêu Kính Hoằng sải bước dài đi lên tường thành, chàng không màng đến vết m.á.u b.ắ.n tung tóe trên chiến giáp, thô bạo nhưng đầy cẩn trọng bế cả ta và con trai vào lòng, siết c.h.ặ.t như muốn khảm chúng ta vào xương tủy chàng.

"Khanh Khanh, trẫm bảo vệ được mẹ con nàng rồi." Giọng chàng khàn đặc, run rẩy bên tai ta.

Ta mỉm cười, tựa đầu vào bờ vai vững chãi của chàng: "Thần thiếp biết Bệ hạ sẽ không bỏ rơi mẹ con thần thiếp."

Tiêu Kính Hoằng dắt tay ta bước xuống dưới tháp thành.

Khương Úc đang bị ấn quỳ gối dưới chân hai người. Toàn thân hắn dính đầy bùn đất và m.á.u tươi, vết thương cũ nơi hạ bộ lại rỉ m.á.u vì bị kéo lê, đau đớn đến mức gương mặt vặn vẹo, hốc hác như một bộ xương khô.

Hắn ngước đầu nhìn ta.

Nhìn ta mặc áo choàng phượng đỏ thẫm cao quý, đứng bên cạnh vị hoàng đế độc sủng điên cuồng nhất thiên hạ. Đứa con trai của ta đang nằm ngoan ngoãn trong tay áo hoàng gia.

Khương Úc triệt để tuyệt vọng.

Hắn nhận ra bản thân kiếp này không những không thể trả thù, không những không thể có được ta, mà còn biến thành một món đồ chơi t.h.ả.m hại dưới chân hoàng quyền. Sự hối hận và nhục nhã tột cùng gặm nhấm linh hồn hắn từng giây từng phút.

"Mặc Vân Khanh... G.i.ế.c ta đi... Xin ngươi hãy g.i.ế.c ta đi..." Khương Úc cầu xin, giọng nói thều thào không còn chút sinh khí.

Hắn thà c.h.ế.t, chứ không muốn sống tiếp trong cái thân xác phế nhân, nhìn ta từng bước bước lên đỉnh cao vinh quang chốn hậu cung này.

Ta nhìn hắn, ánh mắt không có lấy một tia thương hại, khẽ dựa vào n.g.ự.c Tiêu Kính Hoằng, thản nhiên thốt ra câu thoại kết chương:

"Khương Úc, ta đã nói rồi, ta muốn ngươi sống để nhìn ta sủng quán hậu cung, đứng ở nơi cao nhất nhìn ngươi thối rữa dưới vũng bùn này."

"Áp giải hắn xuống, giam vào thiên lao lạnh nhất, cho hắn dùng sâm quý kéo dài mạng sống, đời này kiếp này không được c.h.ế.t." Tiêu Kính Hoằng lạnh lùng hạ lệnh.

Khương Úc trợn tròn mắt, triệt để phát điên trong sự tuyệt vọng hoàn toàn khi bị kéo đi.

Bóng tối của đêm binh biến dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh nhuốm màu m.á.u chuẩn bị ló rạng trên bầu trời Đại Yến. Món nợ m.á.u kiếp trước, giờ đây đã được gột rửa bằng một màu đỏ rực rỡ nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD