Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 8
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:54
Chương 8: Trúng độc và âm mưu đoạt ngôi
Tiêu Kính Hoằng ngã xuống rồi.
Vị bạo quân nắm giữ binh quyền ngập trời, kẻ vừa diệt môn Thẩm gia để bảo vệ mẹ con ta, giờ đây đang nằm bất động trên giường rồng.
Gương mặt chàng xám ngoét.
Môi tím tái.
Hơi thở mỏng manh như một sợi tơ nhện trước gió.
Ngự y viện quỳ đầy đất, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên khắp tẩm điện. Trưởng viện ngự y dập đầu đến chảy m.á.u, giọng run rẩy: "Phu nhân nương nương... Bệ hạ trúng phải kỳ độc 'Tịch Diệt', loại độc này ngấm vào ngũ tạng, thần đáng tội c.h.ế.t... không tìm ra cách giải!"
Ta đứng bên giường, hai tay siết c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m sâu vào da thịt, rỉ m.á.u.
Vừa mới phong ta làm Phu nhân.
Vừa mới cho ta một danh phận đứng trên vạn người.
Chỉ một cái chớp mắt, chàng đã biến thành một cái xác biết thở.
Ta nhìn chén súp sâm còn sót lại trên bàn. Là kẻ nào? Kẻ nào có thể vượt qua tầng tầng lớp lớp hộ vệ để hạ độc Thiên t.ử?
"Hôm nay triều đình không có chủ, bản vương thân là hoàng đệ, không thể không đứng ra gánh vác đại cục."
Một giọng nói trầm thấp, đầy đắc ý vang lên từ phía cửa điện.
Tiêu Kính Thành bước vào.
Lục hoàng t.ử. Kẻ kiếp trước luôn ẩn mình dưới danh nghĩa một vương gia nhàn tản, không màng thế sự.
Hôm nay gã mặc mãng bào, đại bộ sải bước, xung quanh là hàng chục giáp sĩ cấm vệ quân vũ trang đầy mình. ánh mắt gã lướt qua Tiêu Kính Hoằng đang hôn mê, rồi dừng lại trên người ta, tràn ngập sự thèm khát và dã tâm không hề che giấu.
"Lục điện hạ, Bệ hạ chỉ là long thể bất an, ngài đem quân bao vây Điện Dưỡng Tâm là có ý gì?" Ta quay người lại, chắn trước giường rồng, giọng nói lạnh lùng, sắc bén.
Tiêu Kính Thành cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp tẩm điện lạnh lẽo:
"Mặc Vân Khanh, nàng đừng giả vờ nữa. Tiêu Kính Hoằng trúng độc sâu như vậy, đời này không có khả năng tỉnh lại. Triều đình ngoài kia đã nằm trong tay bản vương, đám lão thần hủ bại kia đã sớm quỳ phục dưới chân ta rồi."
Gã tiến lên một bước, khí thế áp bức tiến sát:
"Kinh thành này, giang sơn này, sớm muộn gì cũng là của ta. Mà nàng... hoàng huynh có thể cho nàng cái gì, bản vương đều có thể cho nàng gấp mười lần!"
Ta nhìn gã, trong lòng dâng lên một sự kinh tởm tột cùng.
Hóa ra kẻ đứng sau liên kết với tàn dư Hầu phủ và ngoại bang để bắt cóc ta ở biên giới chính là gã. Thẩm gia bị diệt, Khương Úc bị phế, gã không nhịn nổi nữa nên mới dứt khoát hạ độc mưu nghịch.
Tiêu Kính Thành vẫy tay, đám ngự y và cung nhân lập tức bị giáp sĩ thô bạo lôi ra ngoài.
Trong tẩm điện rộng lớn, chỉ còn lại ta, gã và một hoàng đế đang hôn mê sâu.
"Ngoan ngoãn đi theo ta." Tiêu Kính Thành đưa bàn tay thô ráp ra, định nắm lấy bả vai ta, khuôn mặt gã vặn vẹo vì d.ụ.c vọng, "Ta sẽ phong nàng làm Hậu, cùng ta đứng trên đỉnh cao thiên hạ. Còn đứa con hoang kia, nếu nàng nghe lời, ta có thể giữ lại cho nó một mạng."
Gã nghĩ ta sẽ sợ hãi.
Gã nghĩ một nữ nhân vừa sinh con như ta, mất đi chỗ dựa duy nhất là Tiêu Kính Hoằng, sẽ chỉ biết khóc lóc cầu xin.
Nhưng gã nhầm rồi.
Ta là Mặc Vân Khanh, người đã từng c.h.ế.t một lần trong vũng m.á.u.
Khi bàn tay gã vừa chạm vào vai ta, ta khẽ cụp mi mắt, cơ thể run lên như thể đang khuất phục. Tiêu Kính Thành đắc ý cười khẽ, động tác càng thêm càn rỡ, kéo mạnh ta vào lòng gã.
Ngay vào khoảnh khắc gã lơi lỏng phòng bị nhất.
Phập!
Một thanh đoản đao sắc nhọn, hàn quang lạnh lẽo đột ngột rút ra từ trong ống tay áo rộng lớn của ta, dứt khoát và tàn nhẫn đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c bên trái của Tiêu Kính Thành.
Máu tươi lập tức phun trào, b.ắ.n tung tóe lên khuôn mặt tái nhợt của ta, nhuộm đỏ chiếc váy lụa màu mộc lan.
"Ngươi... ả tiện nhân này!" Tiêu Kính Thành trợn tròn mắt, thét lên một tiếng đau đớn, lùi lại mấy bước.
Gã ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang rỉ m.á.u, ánh mắt nhìn ta từ đắc ý biến thành kinh hoàng và điên cuồng. Gã không ngờ một nữ nhân thoạt nhìn yếu đuối, mềm mại như nước lại có thể ra tay tàn bạo, chuẩn xác đến mức này.
Ta đứng thẳng lưng, tay cầm đoản đao nhỏ giọt m.á.u, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một con súc vật:
"Tiêu Kính Thành, ngươi cũng xứng thay thế chàng?"
"Một kẻ tiểu nhân âm hiểm, chỉ biết dùng ba trò hạ độc hèn hạ, cho dù chàng có c.h.ế.t, cái ngai vàng này cũng không đến lượt loại rác rưởi như ngươi ngồi!"
"Ngươi... ngươi dám đ.â.m ta!" Tiêu Kính Thành điên cuồng gầm lên.
Nhát d.a.o của ta tuy đ.â.m sâu nhưng vì gã mặc nội giáp mềm bên trong nên chưa thể lấy mạng gã ngay lập tức. Nhưng sự nhục nhã và đau đớn này đã triệt để đốt cháy chút lý trí cuối cùng của gã.
Gã rút thanh kiếm bên hông ra, gương mặt vặn vẹo, gào thét hướng ra ngoài cửa điện:
"Người đâu! Truyền lệnh của bổn vương! Mặc Vân Khanh mưu phản hạ độc Hoàng thượng, hành thích vương gia!"
"Sát! Đánh vào hoàng cung cho ta! Kẻ nào g.i.ế.c được ả đàn bà này, ban thưởng vạn lượng vàng!"
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng binh khí va chạm rầm rộ vang lên ngoài Điện Dưỡng Tâm.
Phản quân của Tiêu Kính Thành đã bắt đầu hành động, chúng điên cuồng tấn công vào các cửa cung, kinh thành lập tức chìm trong khói lửa mịt mù. Trò chơi vương quyền đã đi đến bước cuối cùng, gã quyết định tắm m.á.u hoàng cung để cướp ngôi vị.
Ta quay đầu nhìn Tiêu Kính Hoằng vẫn đang nằm bất động trên giường, khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của chàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên đó.
Chàng che chở cho mẹ con ta lâu như vậy.
Hôm nay, đến lượt ta đứng ra bảo vệ chàng.
Ta cầm c.h.ặ.t thanh đoản đao, sải bước đi về phía cửa điện, đối mặt với cơn bão m.á.u đang ập đến.
