Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 166: Tôi Khó Chịu Quá...
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:26
Văn Sơ vẻ mặt bất lực bị ngồi giữa hai người phụ nữ.
Một trong hai người phụ nữ mạnh mẽ bóp mặt cậu: "Không phải chỉ sờ cậu một cái thôi sao? Giả vờ thanh cao cái gì?"
"Cậu đến đây làm việc, không phải là đến để bán sao?"
"Bây giờ cậu làm đổ rượu lên người tôi, định bồi thường thế nào?"
Trước khi vào đây quản lý đã nói với cậu hai người phụ nữ trong này nổi tiếng là khó chơi.
Tuyệt đối không được đắc tội bọn họ.
Cố tình bọn họ chỉ đích danh bắt cậu vào rót rượu.
Kết quả lúc cậu rót rượu người phụ nữ béo kia tay chân không sạch sẽ sờ soạng lên đùi cậu một cái.
Cậu tức giận trực tiếp đổ ly rượu trong tay lên người bà ta.
Kết quả liền bị hai người phụ nữ không nói lời nào túm lấy tay ép ngồi ở giữa không cho cậu đi.
Người phụ nữ béo nhìn cậu ánh mắt lóe lên d.ụ.c sắc, lần trước chỉ nhìn từ xa một cái, đã nhớ thương rất lâu.
Lần này khó khăn lắm mới bắt được cơ hội, sao có thể cứ thế buông tha cậu được.
Bà ta và người phụ nữ kia nhìn nhau, bưng ly nước ngọt trên bàn lên.
Ngón tay lơ đãng trượt một cái, bột phấn trong móng tay lặng lẽ rơi vào trong.
"Thế này đi, chúng tôi cũng không phải người không nói lý, cậu uống hết ly nước ép này, xin lỗi t.ử tế, chúng tôi sẽ tha thứ cho cậu, cũng không để quản lý trừ lương cậu nữa."
"Nếu không thì, cậu cứ đợi bị đuổi việc bồi thường tiền đi."
Người phụ nữ thấy trên mặt Văn Sơ thoáng qua vẻ kháng cự, vừa đ.ấ.m vừa xoa nhét ly nước ép vào tay cậu.
Văn Sơ nhớ tới quả thực là mình hắt rượu trước, c.ắ.n răng uống cạn ly nước ép.
Hai người phụ nữ thấy cậu uống xong, nhìn nhau, lộ ra nụ cười tà ác.
"Ngoan lắm, nào, ăn thêm chút hoa quả với các chị."
Người phụ nữ béo cầm quả nho trên bàn, không nói lời nào nhét vào miệng cậu.
Cố ý sờ sờ lên môi cậu.
Môi của thiếu niên này thật mọng nước, bà ta không dám tưởng tượng cái miệng này hôn lên người mình sẽ thoải mái đến mức nào.
Bà ta nhất định sẽ không nhịn được mà hung hăng làm cậu khóc!
Ánh sáng hưng phấn trong mắt người phụ nữ dần dần không giấu được nữa.
Văn Sơ nhận ra không ổn, đứng dậy muốn đi.
Lại bị người phụ nữ bên phải nắm lấy cổ tay kéo mạnh về chỗ ngồi.
"Đừng vội chứ, cậu uống hết ly của cô ấy, còn chưa uống ly của tôi này."
Người phụ nữ cười đưa ly nước ép cũng đã bỏ t.h.u.ố.c đến trước mặt Văn Sơ.
Liều lượng gấp đôi, đảm bảo hai người bọn họ tối nay vui vẻ như thần tiên!
Người phụ nữ thấy cậu uống chậm quá, cưỡng ép nắm lấy cái ly đổ vào miệng cậu.
Lập tức nước ép đổ lên áo sơ mi trắng, dưới lớp áo sơ mi bán trong suốt, điểm hồng như ẩn như hiện.
Văn Sơ sặc một ngụm lớn, ho khan dữ dội.
Làn da theo tiếng ho phập phồng không yên.
Không biết có phải vì bị sặc hay không, cậu cảm thấy cơ thể mình nóng quá...
Hai người phụ nữ nhìn nhau, giả vờ giả vịt muốn qua giúp cậu cởi áo ra.
"Ây da, sao lại đổ lên áo rồi, khó chịu lắm đúng không, chị giúp cậu cởi áo ra là không khó chịu nữa."
"Hay là lên lầu tắm rửa với bọn chị đi, chị giúp cậu xin phép quản lý."
Văn Sơ ý thức được không ổn, giãy giụa muốn chạy ra ngoài.
Lại bị hai cánh tay một trái một phải ôm lấy cánh tay kéo lại.
Cơ thể người phụ nữ xa lạ bỗng nhiên đến gần, cậu bỗng nhiên thấy buồn nôn.
Cậu lúc đó quả thực nên nghe lời người phụ nữ kia, chỗ này quả thực không phải nơi cậu nên đến.
Lúc Tô Bình đẩy cửa bước vào, vừa hay nhìn thấy Văn Sơ bị hai người phụ nữ kia ép vào tường.
"Các người đang làm gì vậy?"
Văn Sơ trong lúc mơ mơ màng màng, dường như nghe thấy giọng nói của người phụ nữ kia.
Là cậu nóng quá nên xuất hiện ảo giác sao?
Tô Bình đi tới một tay một người, hất hai người phụ nữ kia ra khỏi người Văn Sơ.
"Ở đâu ra cái đứa không có mắt nhìn, dám phá hỏng chuyện tốt của bọn tao..."
Người phụ nữ bị hất ra mặt đầy giận dữ lớn tiếng mắng, lời phía sau khi nhìn thấy khuôn mặt kia của Tô Bình thì dần dần nhỏ đi.
"Không biết cậu ấy là người đàn ông của tôi sao?"
Hai người phụ nữ mặt mày trắng bệch, lập tức vẻ mặt nịnh nọt nhìn cô.
"Tô tiểu thư, chúng tôi thật sự không biết cậu ấy là người của cô, nếu biết thì cho chúng tôi mười cái gan chúng tôi cũng không dám ra tay với cậu ấy ạ."
Tô Bình lạnh lùng nhìn bọn họ: "Cút."
Hai người lăn một vòng bò ra khỏi phòng bao, sợ vị đại tỷ này một khi không vui sẽ nhắm vào công ty nhà mình.
Tô Bình nhìn Văn Sơ mặt đỏ bừng đang dán vào tường, thở dài.
Quần áo trước n.g.ự.c cậu đã bị hai người phụ nữ kia cởi ra hai ba cái cúc, có thể nhìn thấy làn da trắng nõn và xương quai xanh tinh xảo ửng hồng bên trong.
Tô Bình đi tới vỗ vỗ mặt cậu.
"Cậu ổn không?"
Văn Sơ tưởng là hai người phụ nữ vừa nãy, theo phản xạ hất tay cô ra.
"Đừng chạm vào tôi!"
Ngửi thấy mùi hương dành dành quen thuộc, động tác của cậu bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ.
Tô Bình vừa định xoay người gọi quản lý vào giúp đỡ.
Bỗng nhiên bị cậu từ phía sau ôm chầm lấy.
Văn Sơ không ngờ cô thật sự đến rồi, mắt bắt đầu đỏ lên, mang theo giọng mũi.
"Cô đến tìm tôi rồi."
Tô Bình ngẩn ra, cơ thể cậu nóng như cái lò lửa, sắp làm cô nóng toát cả mồ hôi.
"Tôi còn tưởng, tôi còn tưởng..."
Văn Sơ cúi người, tựa đầu lên vai cô, vậy mà lại khóc thành tiếng.
Nghĩ đến việc mình suýt chút nữa bị hai người phụ nữ kia thực hiện được ý đồ, phản ứng đầu tiên của cậu là cô biết được chắc chắn sẽ ghét bỏ mình.
Đàn ông đúng là phiền phức.
Tô Bình gỡ tay cậu ra, ngược lại khiến cậu ôm càng c.h.ặ.t hơn.
Cậu quyến luyến ôm lấy cô, ngửi mùi hương trên người cô, cơ thể hoàn toàn thả lỏng.
"Cậu buông tôi ra trước đã."
Tô Bình cảm thấy cơ thể cậu nóng bất thường, chắc là bị hai người phụ nữ kia hạ t.h.u.ố.c rồi.
Nhưng Văn Sơ đã sốt đến ý thức có chút mơ hồ rồi, bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cô không cho cô bỏ lại mình.
Đồng thời Tô Bình phát hiện cơ thể cậu hình như có phản ứng rồi.
Cứ thế này không được, sẽ xảy ra chuyện mất.
Tô Bình vỗ vỗ tay cậu trấn an nói: "Tôi không đi, tôi đưa cậu đến một nơi được không?"
Văn Sơ vừa nãy còn vẻ mặt đầy phòng bị kháng cự với hai người phụ nữ kia, nghe thấy Tô Bình nói chuyện dịu dàng với mình như vậy, gật gật đầu.
Nhưng mà...
"Tôi khó chịu quá... căng quá, cũng đau nữa..."
Nụ cười trên mặt Tô Bình cứng đờ, theo bản năng muốn trợn trắng mắt.
Có thể không căng sao?
Cuối cùng dưới sự dụ dỗ của cô, Văn Sơ từ từ thả lỏng lực đạo.
Tô Bình thoát ra được liền quay người cho cậu một cái tát.
Cái tên đàn ông thối này cứ dính lấy cô, làm lưng cô ướt đẫm mồ hôi rồi!
Đầu Văn Sơ lệch sang một bên, phản ứng lại cô đ.á.n.h mình, mắt lại đỏ lên.
Nhớ tới tủi thân chịu đựng trước đó, nước mắt không khống chế được rơi xuống.
"Tại sao cô lại đ.á.n.h tôi..."
Tô Bình không có tâm trạng nói nhảm với cậu, nắm lấy tay cậu kéo ra ngoài.
Văn Sơ đi được hai bước bỗng nhiên dừng lại không chịu đi nữa.
"Lại sao nữa đây tổ tông?"
Văn Sơ vẻ mặt tủi thân cúi đầu, nhìn chằm chằm chân mình...
Tô Bình nhìn theo ánh mắt cậu, giật nảy mình.
Văn Sơ vẻ mặt khó xử: "Tôi khó chịu..."
"Tôi bảo bọn họ đều quay lưng đi không nhìn, được chưa?"
Văn Sơ lúc này mới đỏ mặt gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau lưng cô ra khỏi phòng bao.
