Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 167: Trừ Khi Cô Hôn Tôi Một Cái
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:26
Tô Bình trực tiếp đưa cậu đến phòng VIP của nguyên chủ ở đây.
Với tính cách của cậu, đoán chừng sống c.h.ế.t cũng không chịu đi bệnh viện.
Tô Bình vừa bật đèn lên, Văn Sơ phía sau đã dán lên người.
Cậu đã bị sốt đến mơ hồ rồi, theo bản năng liền muốn đến gần cô.
Tô Bình rùng mình một cái vội vàng nhảy ra xa nửa mét về phía trước.
Đùa à, bây giờ mình đối với cậu ta có sức hấp dẫn chí mạng, không thể để cậu ta dán vào được.
Văn Sơ thấy cô tránh mình như tránh tà, sự khô nóng trong lòng cộng thêm tủi thân khiến mắt cậu lại đỏ lên.
"Tôi nóng quá..."
Tô Bình vừa định nói đưa cậu vào phòng tắm cho mát mẻ một chút, ai ngờ giây tiếp theo liền thấy cậu tự mình cởi cúc áo sơ mi ra.
Người này sốt mơ hồ rồi, tốc độ cởi quần áo ngược lại rất nhanh nhẹn.
Chỉ mười mấy giây, áo sơ mi đã cởi hết sạch.
Cậu lầm bầm cởi áo sơ mi ném xuống đất, l.ồ.ng n.g.ự.c trắng nõn vì tác dụng của t.h.u.ố.c mà hơi ửng hồng.
Đã nóng toát một thân mồ hôi, đang theo cơ bụng rõ nét chảy vào trong quần tây đen.
Tô Bình mắt cũng không dám nhìn xuống dưới.
Văn Sơ vốn tưởng cởi quần áo sẽ dễ chịu hơn chút, ai ngờ vẫn nóng như vậy.
Cậu đặt tay lên quần, định cởi xuống.
Tô Bình thấy thế vội vàng xông lên nắm lấy tay cậu.
"Không được không được! Cậu bình tĩnh một chút!"
Quần đã cởi xuống một chút xíu, lộ ra nhân ngư tuyến như ẩn như hiện.
Văn Sơ thấy cô không chịu giúp mình còn không cho mình cởi quần áo, tức giận cúi đầu há miệng c.ắ.n lên mặt cô.
Nói là c.ắ.n, răng vì má trơn bóng không dùng được sức, ngược lại giống như đang nhẹ nhàng l.i.ế.m láp.
Tô Bình ngẩn người, thấy lưỡi cậu linh hoạt theo mặt mình l.i.ế.m xuống dưới, vội vàng lùi về phía sau.
Văn Sơ vồ hụt, đôi mắt mê ly tìm kiếm phương hướng của cô.
Cậu cảm giác thêm một lúc nữa cậu sẽ nổ tung mất, thứ nước ép kia uống vào sao lại khó chịu thế này, cậu đi mỗi bước đều bị quần cọ vào đau quá.
Cố tình cô còn không cho cậu cởi quần.
Càng nghĩ càng tủi thân, cậu thật sự rất muốn bắt lấy cô hung hăng c.ắ.n một cái.
Tô Bình mở cửa phòng tắm, chỉnh nhiệt độ nước xuống thấp nhất, bắt đầu xả nước lạnh vào bồn tắm.
Phía sau Văn Sơ dáng đi rất kỳ quặc, từ từ lết về phía cô.
"Cô ở đó làm gì vậy?"
Tô Bình không rảnh để ý đến cậu, chỉ nghĩ xem nước này có thể chảy to hơn chút không.
Nếu không cô lát nữa thật sự tiêu đời rồi.
Văn Sơ nhìn Tô Bình ngay trước mắt, quyết tâm c.ắ.n răng nhào tới.
Tô Bình bị ôm trọn, suýt chút nữa không đứng vững ngã vào bồn tắm.
"Hi hi, bắt được cô rồi."
Văn Sơ cười cù lét Tô Bình, cù cù một hồi hô hấp của chính mình bắt đầu dồn dập.
"Cậu buông tôi ra trước đã."
Tô Bình vỗ vỗ tay cậu, cảm nhận hơi thở nóng hổi của cậu phả vào mặt mình.
Văn Sơ lắc đầu: "Không đâu, lát nữa cô lại chạy mất."
Nói xong, cậu ôm Tô Bình c.h.ặ.t hơn một chút.
Dường như cô ngồi trên người mình, mình không còn căng đến đau như vậy nữa.
Ý thức được cậu đang làm gì, khuôn mặt Tô Bình trong nháy mắt đỏ bừng.
Cũng không quan tâm nước trong bồn tắm chưa đầy, trực tiếp vung tay đẩy Văn Sơ đang ôm mình vào trong bồn tắm.
Nước b.ắ.n tung tóe, làm ướt quần áo hai người.
Văn Sơ cảm nhận được cảm giác mất trọng lượng, vùng vẫy trong nước mấy cái.
Theo bản năng một tay nắm lấy cổ tay Tô Bình.
Tô Bình không để ý, bị tay kia của cậu móc vào eo.
Sau đó cả người bị cậu kéo vào trong bồn tắm, trực tiếp nhào lên người cậu.
Tóc Tô Bình ướt đẫm phủ lên mặt cậu, Văn Sơ ngửi ngửi.
"Thơm quá."
Tô Bình vịn vào mép bồn tắm muốn đứng dậy, nhưng tay trơn, vịn không chắc một cái lại ngã trở về trên người Văn Sơ.
Văn Sơ bị đụng trúng, rên lên một tiếng, lập tức vẻ mặt khó nói nhìn chằm chằm Tô Bình.
"Vừa nãy cô đụng trúng tôi rồi."
Tô Bình giả ngu: "Thế à? Không để ý."
Cô là chê mình nhỏ, không rõ ràng sao?
Văn Sơ lập tức trào lên một cỗ cảm giác xấu hổ, không phục nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Tô Bình.
Tô Bình đối diện với tầm mắt của cậu, thầm kêu không ổn.
Giây tiếp theo, Văn Sơ trực tiếp nắm lấy tay cô ấn xuống nước.
"Cô nói bậy! Tôi rõ ràng không nhỏ..."
Văn Sơ rõ ràng muốn phản bác, nhưng sau khi tay Tô Bình chạm vào mình thì mất hết dũng khí.
Giống như cô vợ nhỏ vội vàng buông tay cô ra, sau đó vòng qua eo cô tựa đầu lên vai cô.
Tô Bình ngẩn người.
Sao cậu ta tự mình giở trò lưu manh, sao còn xấu hổ rồi?
Rõ ràng là nước lạnh, nhưng Tô Bình lại cảm thấy nhiệt độ nước đang dần tăng lên.
Văn Sơ khó khăn lắm mới dễ chịu một chút lại bắt đầu khó chịu.
Theo bản năng cọ cọ hai chân.
Không được, cứ thế này sẽ xảy ra chuyện mất.
Tô Bình dùng sức gỡ tay cậu đặt bên eo mình, nhưng Văn Sơ này tuy ý thức mơ hồ, tay đặt bên eo cô lại bất động như núi.
"Cậu buông tôi ra trước được không?"
Văn Sơ nhắm mắt lắc đầu.
Người phụ nữ xấu xa này, cậu đã bị cô lừa mấy lần rồi, không thể bị lừa nữa.
Cậu cũng phát hiện mình ôm cô có thể dễ chịu hơn một chút, tự nhiên không nỡ buông tay.
"Ngoan, lát nữa tôi sẽ làm cho cậu thoải mái, được không?"
Văn Sơ vẫn lắc đầu, nửa ngày sau mở mắt ra.
Đuôi mắt ửng đỏ, ánh nước long lanh.
Cậu hơi ngửa đầu ra sau, trong mắt thoáng qua vẻ chần chừ.
"Trừ khi..."
"Trừ khi cái gì?"
Tô Bình không ngờ cậu bây giờ khó lừa như vậy, còn biết ra điều kiện với mình.
Văn Sơ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nói ra suy nghĩ trong lòng.
"Trừ khi cô hôn tôi một cái."
Nói xong, cậu hơi nhắm mắt lại.
Lông mi dài và cong khẽ run rẩy, giống như cánh bướm đang vỗ cánh, vừa mong đợi vừa căng thẳng.
Văn Sơ nín thở, cậu cũng biết yêu cầu của mình có chút quá đáng.
Cậu và cô không phải người cùng một thế giới, tối nay cô có thể đến cứu cậu đã là niềm vui ngoài ý muốn rồi.
Cậu không nên tham lam yêu cầu nhiều như vậy.
Nhưng nhìn thấy cô cười với những người đàn ông kia, trong lòng cậu thật sự không nhịn được ghen tị.
Rõ ràng cậu cũng không tệ, tại sao người khác có thể còn cậu thì không!
Nghĩ như vậy, cảm giác tội lỗi trong lòng cậu dường như cũng không nặng nề như thế nữa.
Ngay khi cậu đang suy nghĩ lung tung, cảm giác trên mặt truyền đến một trận mềm mại.
Môi cô mọng nước mát lạnh, rất thoải mái.
Cậu đột nhiên rất muốn nếm thử xem là mùi vị gì.
Tô Bình thấy cậu ngẩn người, hai giây sau liền đứng dậy khỏi bồn tắm, bước ra ngoài.
Văn Sơ mở mắt ra muốn hôn lên đôi môi thơm tho kia, vừa hay nhìn thấy bóng lưng cô bước ra khỏi bồn tắm.
Váy của cô dính c.h.ặ.t vào người, phác họa ra đường cong lồi lõm quyến rũ, dưới ánh đèn khiến người ta muốn đi tìm tòi nghiên cứu.
Tô Bình có chút ghét bỏ vắt khô nước trên váy, định tính sổ với cậu đàng hoàng.
Kết quả vừa xoay người liền thấy mắt cậu nhìn chằm chằm vào mình.
Tô Bình cúi đầu nhìn, mới phát hiện dáng người mình lộ ra không sót gì.
Văn Sơ không ngờ cô bỗng nhiên quay lại, sau khi nhìn thấy chính diện, ánh mắt cậu không khống chế được rơi vào chỗ nào đó, sau đó cảm giác càng thêm khô nóng.
Tô Bình cầm lấy vòi hoa sen bên cạnh, chĩa vào cậu.
