Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 168: Cô Ấy Lại Hung Dữ Với Mình
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:26
Văn Sơ nhìn nụ cười trên mặt cô, hoảng hốt thất thần.
Ngây ngốc hỏi: "Cô đây là muốn làm gì?"
Tô Bình nhếch môi cười: "Tự nhiên là làm cho cậu thoải mái rồi."
Nói xong, vặn công tắc nước lạnh lên mức lớn nhất, nhắm ngay mặt Văn Sơ phun tới.
Văn Sơ không kịp đề phòng, theo bản năng nhắm mắt lại.
Nước lạnh băng phun lên mặt, thần kinh cậu bỗng nhiên căng thẳng, theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy mép bồn tắm.
Tô Bình thấy cậu bình tĩnh được kha khá rồi, nhét vòi hoa sen vào tay cậu.
"Chị mệt rồi, cậu tự chơi đi."
Văn Sơ nhìn cô, ý thức được mình lại bị cô lừa rồi.
Tô Bình không rảnh quản cậu nữa, trên người dính dớp khó chịu không chịu nổi.
Gọi điện thoại cho quản lý, chưa đến mười phút đã đưa hai bộ quần áo lên.
Lúc quản lý rời đi, liếc nhìn tiếng nước truyền ra từ phòng tắm.
Trong lòng có chút cảm thán.
Chàng trai kia nhìn trẻ trung như vậy, sao thể lực lại kém thế nhỉ?
Mới chưa đến nửa tiếng đồng hồ, đã xong việc rồi?
Chẳng có chút oai phong nào của ông ta năm đó cả.
Tô Bình nói cảm ơn xong liền đóng cửa phòng lại, ra sau rèm thay quần áo.
Dù sao Văn Sơ nhất thời nửa khắc cũng không kết thúc được, cô chẳng hề lo lắng cậu sẽ đột nhiên xông vào.
Văn Sơ quả thực không kết thúc được, sự khô nóng trên mặt đã giảm bớt, nhưng sự khô nóng trong cơ thể lại không hề thuyên giảm chút nào.
Cậu cần gấp được giải tỏa...
Văn Sơ chú ý thấy Tô Bình đã đi sang bên kia phòng, để mặc vòi hoa sen trong bồn tắm, có chút xấu hổ cởi quần xuống.
Cậu trước kia không phải không có nhu cầu về phương diện này, nhưng không mãnh liệt, đây vẫn là lần đầu tiên d.ụ.c vọng lợi hại như vậy.
Cậu có chút không biết bắt đầu từ đâu, nhưng cậu biết phải đẩy nhanh thời gian, nếu không lát nữa cô quay lại nhìn thấy cậu, cậu chỉ càng thêm luống cuống tay chân.
Nghĩ đến khuôn mặt kia của cô, mặt Văn Sơ có chút đỏ, dựa vào thành bồn tắm khẽ thở dốc.
Hơn mười phút sau, cậu niệm tên cô, cuối cùng vô lực nằm liệt trong bồn tắm.
Nghĩ đến việc mình vừa làm chuyện xấu hổ như vậy, mà còn toàn trình nghĩ đến mặt cô, Văn Sơ hận không thể tìm cái lỗ chui xuống đất ngay lập tức.
Tô Bình ước chừng cậu bên này cũng xong rồi, cầm quần áo đi vào.
Văn Sơ nhìn thấy cô, theo phản xạ giấu mình trong nước, luống cuống tay chân lấy cái quần đã cởi ra che chắn cho mình.
Tô Bình trợn trắng mắt: "Đừng giấu nữa, cũng không phải chưa..."
Lời nói được một nửa, cô bỗng nhiên im bặt.
Được rồi cô quả thực chưa nhìn thấy.
Khuôn mặt Văn Sơ đỏ như tôm luộc, chỉ muốn cô mau đi ra ngoài.
Sau khi tỉnh táo cậu đã không còn cái gan nhìn thẳng vào cô nữa rồi.
Tô Bình nhìn ra sự gượng gạo của cậu, vắt quần áo lên cái giá bên cạnh.
"Cậu mau thay quần áo đi, tôi đưa cậu về."
Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài.
Còn chu đáo giúp cậu đóng cửa phòng tắm lại.
Văn Sơ thay quần áo xong, mở cửa ra một khe hở, nhìn thấy Tô Bình đang dựa vào tường.
Nghe thấy động tĩnh cô ngẩng đầu nhìn sang.
Văn Sơ nghĩ đến chuyện xấu hổ vừa nãy, theo bản năng liền muốn đóng cửa lại.
Tô Bình mắt nhanh tay lẹ, một phen đẩy cửa phòng tắm ra.
"Thay quần áo xong rồi thì ra đây, lề mề trong đó làm cái gì thế?"
Cô ấy lại hung dữ với mình như vậy.
Văn Sơ lập tức cảm thấy tủi thân.
Hình như bắt đầu từ tháng này, cậu nhìn thấy cô là cứ không nhịn được muốn khóc.
Tại sao cô đối với những người đàn ông khác có thể nói năng nhẹ nhàng mặt mày tươi cười, đối với mình lại là hung dữ mặt mày nghiêm túc.
Tô Bình nhìn thời gian, đã hơn tám giờ tối rồi.
"Đi thôi, đưa cậu về trước."
Văn Sơ ủ rũ đi theo sau lưng cô, chậm chạp bước đi.
Cửa thang máy mở ra, Tô Bình quay đầu, phát hiện cậu đang chìm đắm trong cảm xúc của mình từ từ đi về phía này.
Cậu ta bây giờ là đang giận dỗi cái gì?
Văn Sơ cố ý đi rất chậm, muốn xem sự kiên nhẫn của cô đối với mình rốt cuộc có bao nhiêu.
Quả nhiên giây tiếp theo liền thấy cô xoay người sải bước đi về phía mình.
Sự kiên nhẫn của cô đối với mình kém như vậy sao?
Cậu tự giễu cười một tiếng, giây tiếp theo liền thấy đầu Tô Bình thò đến trước mặt mình, dọa cậu giật mình.
"Cậu đang nghĩ gì thế? Đi chậm như vậy."
Tô Bình đưa tay nhéo nhéo mặt cậu, nặn ra một nụ cười.
"Cậu đừng có bày ra cái mặt đưa đám đó nữa, không biết còn tưởng tôi làm gì cậu rồi đấy."
"Sau này ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi thì làm sao?"
Văn Sơ hừ một tiếng.
Danh tiếng của cô đã sớm ai ai cũng biết rồi, còn cần cậu làm ảnh hưởng sao?
Nhưng nhìn thấy trên mặt cô không có biểu cảm mất kiên nhẫn, tâm trạng cậu bỗng nhiên tốt hơn rất nhiều.
Thấy Tô Bình túm lấy cánh tay mình đi vào thang máy, khóe miệng Văn Sơ không nhịn được gợi lên một nụ cười.
Hung dữ một chút thì sao chứ?
Ít nhất chứng minh cô đối với mình và những người đàn ông kia là không giống nhau.
Tô Bình cảm nhận được bước chân trở nên nhẹ nhàng của cậu, có chút nghi hoặc ngẩng đầu nhìn sang.
Vừa hay nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt nơi khóe miệng cậu.
Người này tính cách nắng mưa thất thường thế à?
Văn Sơ rút cánh tay mình ra, sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ của cô trong tay mình.
Tự nhiên nói với cô: "Mẹ tôi chuyển sang phòng bệnh thường rồi, cô có thể đưa tôi đến bệnh viện không?"
Tô Bình gật đầu.
Chỉ cần cậu ta không quậy phá, mọi chuyện đều dễ nói.
Cuối cùng xe dừng ở cổng bệnh viện, Tô Bình quay đầu nhìn Văn Sơ bên cạnh, phát hiện cậu đã ngủ rồi.
Dựa vào ghế, môi hơi hé mở, không biết có phải t.h.u.ố.c chưa tan hết hay không, môi nhìn hồng hào hơn bình thường một chút.
Dường như nhận ra mình đang nhìn cậu, Tô Bình thấy mày cậu hơi nhíu lại, sau đó từ từ mở mắt ra.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, mặt cậu không khống chế được đỏ lên.
Văn Sơ đưa tay lau mặt: "Trên mặt tôi có gì bẩn sao?"
Tô Bình lắc đầu: "Chỉ là thấy cậu ngủ rồi, nên nhìn thêm hai lần."
Câu nói vô tâm này lọt vào tai cậu, lại khiến cậu không nhịn được thầm vui mừng.
Hóa ra cô thích nhìn mình ngủ, sớm biết thế mình đã ngủ thêm một lúc nữa rồi.
Tô Bình không biết cậu đang nghĩ gì, cô chỉ muốn mau ch.óng về nhà ngủ.
Thấy cậu luyến tiếc không xuống xe, cô cởi dây an toàn trên người mình nghiêng người qua muốn giúp cậu cởi.
Ai ngờ mình vừa đến gần cậu liền nhắm mắt lại, cơ thể căng cứng như gặp đại địch.
Cậu ta đang não bổ cái gì thế?
Tô Bình cười khẽ thành tiếng, b.úng trán cậu một cái.
Văn Sơ bị đau mở mắt ra, nhìn thấy cô vẻ mặt trêu tức nhìn mình.
"Nghĩ gì thế? Dây an toàn cũng quên cởi."
Nói xong, động tác tự nhiên giúp cậu cởi ra.
Văn Sơ ngửi thấy mùi hương quen thuộc, bỗng nhiên có một sự xúc động.
Cậu rất muốn ngay bây giờ ôm cô vào lòng, cho dù là ở trên xe.
Nhưng khi ánh mắt Tô Bình nhìn qua, cậu bỗng nhiên lại túng.
Tô Bình cứ đợi cậu mở cửa xe đi xuống.
Ai ngờ cậu vẻ mặt muốn nói lại thôi nhìn mình.
"Mẹ tôi vẫn luôn muốn gặp mặt cảm ơn cô, cô có thể cùng tôi đi thăm bà ấy không?"
Tô Bình chớp chớp mắt, tiền t.h.u.ố.c men và phí điều trị của mẹ Văn Sơ đều là nguyên chủ bỏ ra, bà ấy muốn cảm ơn cũng là điều dễ hiểu.
